QUỐC HẬN 30 THÁNG 4

Image result for Tháng Tư năm 1975 -----

==== ====



Sunday, March 29, 2015

CĐNVTD/NSW không chọn "Ngày Tỵ Nạn"


On Thursday, March 26, 2015 3:36 PM, "'Thomas D. Tran' [BTGVQHVN-2]" <B
 
Chuyn đc và chuyn tiếp ti đa.
Vì bài viết ca anh Hu Nguyên này quá dài, tôi e server ca tôi không chuyn đy đ ti toàn th thân hu ca tôi, do đó nếu v nào nhn được xin vui lòng chuyn tiếp ti đa đ biết âm mưu xóa b NGÀY QUC HN s còn tiếp ni.
TDT
---------- Forwarded message ----------
From: Huu Nguyen <huunguyensg
Date: 2015-03-26 11:17 GMT-05:00
Subject: Xóa Quốc Hận 30-4 bằng Ngày Tỵ Nạn?
To: Huu Nguyen <huunguyen

Xóa Quốc Hận 30-4 bằng Ngày Tỵ Nạn?
CĐNVTD/NSW không chọn "Ngày Tỵ Nạn"
Hữu Nguyên

Kính thưa Quý đồng hương. VC biết rõ những tội ác tầy trời chúng đã gây ra cho dân tộc VN, và hiểu rõ sức mạnh đấu tranh của người Việt yêu tự do trên toàn thế giới mỗi khi bước vào Tháng 4 Quốc Hận, nên trong suốt thời gian nhiều thập niên qua, VC đã thực hiện mọi mưu mô, thủ đoạn nhằm xóa bỏ ngày Quốc Hận. Để thực hiện âm mưu xóa bỏ ngày Quốc Hận, VC đã giật dây tay chân, mạo nhận đại diện cộng đồng người Việt, lợi dụng sự ngây thơ của chính giới bản xứ, vận động hội đồng thành phố địa phương, hoặc quốc hội tiểu bang, liên bang,... thông qua những quyết nghị, công nhận ngày 30-4 là ngày yêu hòa bình, ngày tìm tự do, ngày nhân quyền... Mặc khác, VC giật dây những tổ chức nằm vùng vận động người Việt đồng hóa ngày 30-4 với những khái niệm cao quý như ngày tự do, ngày yêu nước, ngày Việt Nam Cộng Hoà... Phải chăng đó là kết quả của những vận động nhằm biến Tháng Tư Quốc Hận thành Tháng Tư Xanh, Ngày Quốc Hận 30-4 thành Ngày Tỵ Nạn, Ngày Thuyền Nhân, Ngày Tranh Đấu Cho Tự Do? Phải chăng đó là kết quả của việc vận động chọn "Ngày Tỵ Nạn" thay cho Ngày Quốc Hận, được "Nhóm Vì Tự Do" thực hiện vào cuối năm 2005, đầu năm 2006? Phải chăng đó là kết quả việc GS Nguyễn Ngọc Bích và "Hiệp-hội Thương mại Á-châu ở Virginia" vận động để Lưỡng Viện Quốc Hội tiểu bang Virginia thông qua Quyết Nghị 455 "Chỉ-định ngày 30/4 năm 2013 và những năm kế-tiếp, là Ngày Công Nhận Nam Việt Nam ở Virginia"? Phải chăng, vì nhận rõ âm mưu xóa bỏ Ngày Quốc Hận của VC đằng sau Quyết Nghị 455, nên ông Đoàn Hữu Định, Chủ Tịch CĐVN vùng Hoa Thịnh Đốn, Maryland và Virgiania; và ông Tạ Cự Hải, Chủ Tịch LH Cựu Chiến Sĩ VNCH vùng Hoa Thịnh Đốn và Phụ Cận, đã có văn thư quyết định, "Không chấp nhận vấn đề biến ngày Quốc Hận 30/4 là Ngày Miền Nam VN"? Phải chăng, cũng trong âm mưu xoá bỏ Ngày Quốc Hận 30.4, ông Ngô Thanh Hải, Đảng trưởng Đảng Liên Minh Dân Chủ VN (với chủ trương bắt tay VC chống cái gọi là “hiểm hoạ bắc phương” do VC và TC nặn ra), đã khăng khăng một mực chọn 30.4 (ngày mà chính ông NTH cũng đồng ý là ngày Quốc Hận đau buồn của dân tộc VN) làm ngày vui mừng "hành trình tới tự do"? Và phải chăng cũng trong âm mưu xoá bỏ ngày Quốc Hận, nên một số nhà văn, nhà báo, hoặc cơ quan truyền thông Việt ngữ tại hải ngoại đã cùng tung hô quan niệm “30.4 chỉ là ngày Quốc Hận của Miền Nam, của VNCH, của những kẻ thua trận”?

Để thấy rõ âm mưu "xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30/4" bằng mọi giá của VC trong quá khứ, hiện tại và cả trong tương lai, đồng thời thấy được sức mạnh của tự do dân chủ và lập trường chống cộng trước sau như một của đồng hương tại NSW, Úc Châu, chúng tôi trân trọng giới thiệu cùng Quý đồng hương bài TƯỜNG THUẬT CHI TIẾT cách đây ngót 10 năm, được đăng trên báo Saigon Times Úc Châu, về phiên họp có giá trị lịch sử, được CĐNVTD/NSW triệu tập, tại Trung Tâm VH & SHCĐ NVTD NSW Úc Châu vào chiều 25.2.2006, mà kết quả: Mọi người đã đồng thuận quyết định bảo vệ Ngày Quốc Hận 30.4, nhất quyết không tham dự việc chọn Ngày Tỵ Nạn do “Nhóm Tự Do” khởi xướng. 

Ngay ở thời điểm ấy, chúng tôi đã kết luận ở cuối bài viết nguyên văn như sau: “Quyết định của CĐNVTD/NSW vào buổi chiều 25.2.2006 đã đóng vai trò quan trọng khiến CĐ Liên Bang Úc, và các tiểu bang. lãnh thổ, không tham gia cuộc trưng cầu ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn, khiến toàn bộ ý tưởng này bị dẹp bỏ, "Nhóm Vì Tự Do" cũng tan rã không kèn không trống. Tuy nhiên, mọi người Việt tại hải ngoại đều cảnh giác vì hiểu rằng, trong tương lai, VC sẽ vẫn tiếp tục âm thầm theo đuổi mục tiêu xóa bỏ ngày Quốc Hận 30-4 không ở hình thức này cũng ở hình thức khác, không ở nơi này cũng ở nơi khác…” (Saigon Times 2.3.2006). Hy vọng, qua bài viết cộng với những gì đã và đang diễn ra, cộng tinh thần “ÔN CỐ TRI TÂN”, Quý đồng hương sẽ hiểu rõ, âm mưu xoá bỏ ngày Quốc Hận 30.4 đã được VC thực hiện bền bỉ và liên tục trong quá khứ, hiện tại và sẽ còn tiếp tục trong tương lai, ở Mỹ, Úc, Canada… qua những việc làm “khó hiểu” của vài cá nhân, tổ chức, trong cộng đồng người Việt hải ngoại.

Đầu tháng 11 năm 2005, tại hải ngoại bỗng xuất hiện một tổ chức tự xưng là "Nhóm Vì Tự Do", gồm có danh xưng một vài Cộng Đồng, Đoàn thể, như Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu, CĐ Người Việt Nam Cali, CĐ Người Việt Bắc Cali, CĐ Người Việt Houston, Ban Điều Hợp CĐ tại Đức, Liên Hội Người Việt tại Canada, Đảng Việt Tân, tổ chức Mạng Lưới Tuổi Trẻ Lên Đường... "Nhóm Vì Tự Do" này đã phổ biến rộng rãi một bức thư kêu gọi các Tôn Giáo, Cộng Đồng và Đoàn thể tích cực tham gia một cuộc Trưng Cầu Ý Kiến qua mạng internet để chọn một ngày làm Ngày Tỵ Nạn, trong số 4 ngày do Nhóm đưa ra: 30-4, 20-6, 20-7, và 14-11. Ngày sau đó, những nhân vật chủ chốt của đảng Việt Tân như Hoàng Cơ Định, Hoàng Thế Dân, hãng thông tấn VNN và đài phát thanh của đảng Việt Tân, cùng mạng lưới đảng Việt Tân ở các quốc gia, đều thi nhau lên tiếng vận động cho việc chọn Ngày Tỵ Nạn. Trước việc BCHCĐ/LB tự tiện ghi tên vô "Nhóm Vì Tự Do", và tự tiện vận động chọn Ngày Tỵ Nạn, đông đảo đồng hương đã xôn xao bàn tán và phản đối. Vì vậy, CĐNVTD/NSW đã tổ chức một phiên họp đặc biệt vào ngày 25/2/2006 để lắng nghe và thảo luận về những điều được BS Nguyễn Mạnh Tiến và ông Đoàn Việt Trung trình bầy.

Đúng 2 giờ chiều ngày Thứ Bẩy, 25/2/2006, phiên họp đặc biệt do CĐNVTD/NSW triệu tập, bàn về 6 vấn đề, trong đó có vấn đề quan trọng, chọn Ngày Tỵ Nạn của “Nhóm Vì Tự Do”, đã khai mạc tại TTVH & SHCĐ, số 6-8 Bibbys Place,  Bonnyrigg(NSW Úc Châu),  với  sự tham dự đông đủ của các thành viên trong BCHCĐ, Hội Đồng Tư Vấn & Giám Sát, cùng đại diện các hội đoàn, đoàn thể, truyền thanh, báo chí tại NSW. Ngoài ra, buổi họp còn hân hạnh có sự tham dự của hai vị đại diện CĐNVTD/LBUC là BS Nguyễn Mạnh Tiến, Chủ Tịch, và ông Đoàn Việt Trung, Tổng Thư Ký. Chủ toạ phiên họp gồm có Luật sư Võ Trí Dũng, Chủ Tịch BCHCĐ; Ông Trần Nhân, Phó Chủ Tịch Nội Vụ; Luật sư Nguyễn Văn Thân, Phó Chủ Tịch Kế Hoạch; Anh Trần Huy, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ; Kỹ sư Nguyễn Văn Giáo, Phó Chủ Tịch đặc trách Văn Hoá; và cô Thùy Hương, Thủ Quỹ của CĐ.

Sau thời gian khoảng một tiếng đồng hồ, thảo luận 5 vấn đề nội bộ, buổi họp bước sang phần thứ 6, thảo luận về việc chọn Ngày Tỵ Nạn do “Nhóm Vì Tự Do” chủ xướng theo sáng kiến của Bs Nguyễn Mạnh Tiến và ông Đoàn Việt Trung. Vì đây là vấn đề tạo nhiều dị biệt, ngộ nhận trong cộng đồng người Việt hải ngoại suốt thời gian mấy tháng qua, nên cuộc thảo luận về vấn đề này đã vô cùng sôi nổi, kéo dài tới 2 tiếng đồng hồ, với sự tham dự đông đảo và tích cực của các thành viên trong cộng đồng, trong tinh thần dân chủ và tương kính, nói thẳng và nói thật, mà không sợ mất lòng, không sợ hiểu lầm.

Mở đầu cuộc thảo luận, LS Võ Trí Dũng, Chủ tịch CĐNVTD/NSW đã cho biết, qua cuộc hội thoại teleconference vào ngày Thứ Ba, 7/2/2006 vừa qua, CĐLB có đề cập đến việc thực hiện một cuộc trưng cầu ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn. Nhận thấy đây là một vấn đề quan trọng đã tạo nhiều ngộ nhận và dị biệt trong cộng đồng chúng ta, nên LS Võ Trí Dũng cùng quý vị trong BCHCĐNVTD/NSW đã tôn trọng nguyên tắc sinh hoạt dân chủ, sáng suốt trao việc thảo luận và quyết định chọn Ngày Tỵ Nạn cho các hội đoàn, đoàn thể trong cộng đồng người Việt tại NSW, qua một phiên họp. Và đó là lý do chính của buổi họp hôm nay. Tiếp đó, LS Võ Trí Dũng giới thiệu BS Nguyễn Mạnh Tiến và ông Đoàn Việt Trung trình bầy về nguyên do dẫn đến sáng kiến chọn Ngày Tỵ Nạn của “Nhóm Vì Tự Do”.


Trong phần trình bày của mình, BS Nguyễn Mạnh Tiến khẳng định: Điểm thứ nhất, đây là sáng kiến của CĐNVTD/LBUC. Sở dĩ có ý chọn một ngày như vậy là vì BS thấy có nhu cầu tâm linh của đồng bào, nhất là sau khi đảng CSVN đập bỏ hai tấm bia tưởng nhớ người tỵ nạn. Nhu cầu tâm linh đó là muốn có một ngày để tưởng nhớ tới những người đã chết mà thân nhân của họ không biết họ chết ngày nào, giờ nào, ở đâu. BS Tiến cũng nhấn mạnh, mục đích cuối cùng của việc chọn Ngày Tỵ Nạn là tạo thêm một dịp để mọi người nhớ đến tội ác CS và qua đó, duy trì, cũng cố tinh thần của người Việt tại Úc, cũng như trên thế giới để mọi người nhớ đến nguyên nhân dẫn đến những thảm kịch do CS gây ra. Và nhờ vậy, sẽ củng cố tinh thần đoàn kết đấu tranh của CĐ. BS Tiến cũng cho biết, “Nhóm Vì Tự Do” là một nhóm, một liên minh lỏng, cùng có cái tham vọng, cái giấc mơ, là tất cả các tổ chức, hội đoàn trên thế giới cùng cộng tác làm việc chung. Và nếu làm được cái chuyện chung đó, thì sẽ làm được các chuyện chung khác. BS Tiến cũng thẳng thắn thừa nhận, trong thời gian qua, đã có rất nhiều ngộ nhận quanh việc chọn Ngày Tỵ Nạn. Ví dụ, dư luận ở nhiều nơi trên thế giới nói rằng, đây là một âm mưu của đảng Việt Tân nhằm xoá bỏ tội ác của CS; nhằm làm giảm giá trị và ý nghĩa lịch sử của ngày 30-4; hoặc có người cho rằng, CĐNVTDUC là con cờ, hay là tay sai của Việt Tân.

Tóm lược ý kiến của mình, BS Tiến quả quyết: Tôi một lần nữa khẳng định, chúng tôi không thuộc về bất cứ đảng phái chính trị nào. Đây là niềm hãnh diện của chúng tôi. Thực ra, thuộc về VT cũng không có gì là xấu cả. Nhưng sự thực, không phải như vậy, và đảng VT không hề có ảnh hưởng nào cả trong việc này. Và cái idea này đã được chúng tôi đem ra bàn thảo với nhiều người từ tháng 10, tháng 11. Nhưng không được như ý, vì phải lo chống lại cuộc trình diễn “Duyên Dáng VN” của VC. Và ngày hôm nay đưa vấn đề này ra đây, chúng tôi cũng xin nói, người tốn nhiều công sức để design, soạn thảo cái kế hoạch này là anh Đoàn Việt Trung.

Tiếp theo, ông Đoàn Việt Trung cũng cho biết: Cái lý do khiến chúng tôi có sáng kiến này là vì hàng trăm ngàn người Việt đã chết dưới biển cả, trong rừng sâu trên đường vượt biên. Hồi đầu năm nay, vào tháng 3, khi bia tưởng niệm thuyền nhân ở Paula Bidong bị CSVN áp lực với chính quyền địa phương đập phá, thì chúng tôi thấy mình không thể để cái thằng VC tự tung tự tác làm cái chuyện này. Cộng đồng mình phải làm một cái gì. Do đó, chúng tôi đã điện thoại với CĐNV ở Canada, rồi một số cộng đồng, một số cơ quan truyền thông khác trên thế giới để bàn về một số biện pháp phản đối VC như tảy chay Hàng Không VC. Nhưng rồi thấy điều đó không hiệu quả. Sau đó, sử gia Trần Gia Phụng (?) có đề cập đến nhu cầu chọn một ngày tỵ nạn, thì chúng tôi thấy chuyện này là chuyện có thể làm được. Và như vậy là sáng kiến chọn Ngày Tỵ Nạn được thành hình.

Sau phần trình bầy của BS Tiến và ông Đoàn Việt Trung, là bước sang phần thảo luận của các thành viên tham dự buổi họp thuộc cộng đồng NVTD/NSW. Lập tức hàng chục người giơ tay xin phát biểu khiến không khí buổi họp hào hứng một cách đặc biệt. Vì có quá nhiều người muốn phát biểu, trong khi ông Đoàn Việt Trung lại cần phải ra phi trường sớm để đáp máy bay trở lại Melbourn, nên LS Thân đã phải lập danh sách những người phát biểu và yêu cầu mỗi người chỉ được nói ngắn gọn trong 3 phút.

Người đầu tiên trình bầy ý kiến là ông Mai Đức Hòa. Ông Hòa cho biết, ông cảm thấy việc làm này của CĐLB có tính áp đặt lên tất cả CĐ. Tại vì chưa gì đã thấy Phiếu tham khảo ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn của CĐLB tung ra mà chưa thấy CĐLB bàn thảo, thảo luận gì. Ông cũng cho rằng: Chúng ta là người tỵ nạn, một năm 365 ngày là 365 ngày chúng ta sống cuộc sống người tỵ nạn, và ai cũng đều phải có bổn phận đấu tranh cho tự do của VN, chứ không phải chỉ chọn ra một ngày gọi là ngày tỵ nạn là đủ. Phân tích ý nghĩa cùng mối liên quan có tính nhân quả giữa ngày Quốc Hận 30-4 và thảm kịch tỵ nạn do CSVN gây ra, Ông Hòa đặt câu hỏi: Thưa quý vị, vì đâu có ngày tỵ nạn? Xin thưa vì ngày Quốc Hận 30-4, khi CS chiếm đóng đất nước chúng ta. Suốt 30 năm qua, vào ngày 30-4 chúng ta vẫn tưởng niệm và truy điệu những vị vượt biển, vượt biên mà hy sinh vì tự do, ở các nhà thờ, chùa chiền, qua các nghi lễ của Công Giáo, Phật Giáo, Cao Đài... Vì vậy, tôi thấy hôm nay chọn một ngày tỵ nạn thì quả là không hay lắm. Nếu chọn một ngày tỵ nạn, thì chỉ có một ngày chúng ta sống với tư cách người tỵ nạn, còn mấy ngày kia thì tôi là công dân Úc, thoải mái, nên tôi không phải nhớ tới tỵ nạn, như vậy thì không hay lắm. Cho nên cuối cùng, tôi chỉ xin quý vị, một năm 365 ngày là 365 ngày tỵ nạn của chúng ta.

Tiếp theo, bà Đặng Kim Ngọc cũng đồng ý, 365 ngày đều là ngày tỵ nạn của chúng ta. Bà cũng sáng suốt thừa nhận, muốn việc này có kết quả, CĐ chúng ta phải làm việc một cách dân chủ. Bà nói: “Nếu quý vị hỏi ý kiến các hội đoàn, đoàn thể, về việc chọn ngày tỵ nạn, thì mặc dầu chúng tôi là thành viên của cộng đồng, nhưng để tránh tình trạng đồng hương khiếu nại, thì tôi nghĩ hôm nay ở đây chúng ta chỉ nên đưa ra những ý kiến chọn ngày này, hoặc ngày kia, rồi đưa ra cho tất cả đồng hương cùng bàn thảo. Như vậy, để tránh tình trạng đồng hương cho là cái việc chọn ngày tỵ nạn này chỉ có một số người áp đặt lên họ, thì như vậy là nó không dân chủ.”

Tiếp lời bà Đặng Kim Ngọc, chị Tâm cho rằng, không phải 365 ngày là 365 ngày tỵ nạn của mọi người tỵ nạn, mà phải nói ngày Quốc Hận 30-4 đã mang ý nghĩa ngày tỵ nạn của tất cả mọi người Việt tự do. Do đó theo chị Tâm, “Tôi thấy không cần thiết phải lựa chọn một ngày nào khác. Vì sự lựa chọn đó chỉ tạo ra nhiều sự mâu thuẫn, ngộ nhận trong cộng đồng”. Chị Tâm cũng cho rằng, phương pháp trưng cầu ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn có nhiều nan đề chưa được giải quyết thỏa đáng. Chị kết luận: “Còn nếu tạo ra cuộc trưng cầu dân ý, thì xin hỏi ai mới là người có đủ tư cách để làm chuyện đó, và ai mới là người có đủ thẩm quyền để quyết định, ý nào được chọn, ý nào không?”

Bác Trinh, một người thường xuyên và tích cực tham gia các sinh hoạt cộng đồng, đã có ý kiến ngắn gọn, nếu cộng đồng chọn được một ngày tỵ nạn để chúng ta tưởng nhớ tới những người đã hy sinh thì cũng nên làm.

Sau đó đến ý kiến của ông Võ Minh Cương, cựu Chủ tịch BCHCĐNVTD/LBUC. Mở đầu, ông Cương thẳng thắn đóng góp về nghệ thuật đắc nhân tâm của người lãnh đạo cộng đồng. Ông nói: “Trước hết, tôi thấy, nếu một người, sinh hoạt cộng đồng có kinh nghiệm, không bao giờ đưa ra một cái ngày nào để yêu cầu cộng đồng chọn lựa. Vì trước hết, chúng tôi thấy cộng đồng không có quyền để trưng cầu dân ý, và chắc chắn chúng ta không làm được việc đó. Một cơ cấu cộng đồng không thể nào đóng vai trò kêu gọi trưng cầu ý kiến để quyết định một ngày của toàn dân.” 

Ông Cương cũng phân tích về sinh hoạt cộng đồng của người Việt hải ngoại ở thời điểm hiện nay, có nhiều trở ngại trong việc trưng cầu ý kiến. Theo ông, chỉ có Canada và Úc là có cơ cấu cộng đồng người Việt ở tầm mức quốc gia. Riêng nước Mỹ là nơi có đông người Việt nhất, nhưng ở đó lại không có CĐNVTD liên bang. Thêm nữa, ở Mỹ ngày Quốc Hận 30-4 không được tổ chức ở tầm mức liên bang để mọi người kéo về tòa đại sứ CS biểu tình. Thêm vào sự phức tạp đó, CĐNVTD ở Canada đã rút ra khỏi cuộc trưng cầu ý kiến. Và đây là trở ngại lớn [cho cuộc trưng cầu ý kiến] vì CĐ Canada, tức Liên Hội Người Việt Canada, rất lớn, rất đoàn kết. Góp ý về sáng kiến chọn Ngày Tỵ Nạn, ông Cương cũng thẳng thắn: “Tôi nghĩ, là những nhà lãnh đạo liên bang, qúy vị không nên chọn những việc làm không tưởng. Tôi ghi nhớ công sức của quý vị trong vấn đề này, và chúng tôi không bao giờ đánh giá thấp công sức quý vị đã bỏ ra. Nhưng chúng tôi nghĩ rằng làm điều đó, vô hình chung, quý vị sẽ tạo nên dị biệt, phân hóa trong cộng đồng. Tôi tin rằng, trên toàn thế giới không thể nào có được một sự đồng thuận về vấn đề này, như tôi đã trình bầy.” 

Ông Cương cũng phân tích ý nghĩa cao cả đối với người Việt, bao gồm cả ý nghĩa tỵ nạn, của ngày Quốc Hận 30-4: “Ngày 30-4 đã đẻ ra tất cả sự đau khổ của tất cả người Việt trong và ngoài nước, trong đó có người Việt tỵ nạn chúng ta. Như vậy tại sao lại phải chọn một ngày khác? Như ông Mai Đức Hoà, một cựu quân nhân, và là người sinh hoạt cộng đồng chúng ta rất lâu đã nói, trong những ngày 30-4 chúng ta đã làm lễ cầu siêu tại chùa, tại nhà thờ... cho tất cả những người đã chết trong cuộc chiến tranh VN trong đó có tưởng nhớ những người tỵ nạn. Tại vì những người Việt tỵ nạn đã chết trên đường vượt biển vượt biên chưa chắc gì đã đông hơn so với tất cả những người Việt Nam đã chết trong nước, cũng như trong cuộc hành trình trước ngày 30-4 và từ ngày 30-4 cho đến giờ. Tóm lại, chúng tôi nghĩ rằng 30-4 là  mẫu số chung để tất cả chúng ta cùng tưởng niệm. Tất cả những người chết đều bắt nguồn từ thảm kịch 30-4. Vì vậy, nếu chúng ta Úc châu chọn một ngày tỵ nạn khác với 30-4, thì cơ hội thành công chỉ có cộng đồng Úc, mà khó có thể tạo sự đồng thuận trên toàn thế giới”.

Sau khi nghe những ý kiến khác biệt của nhiều thành viên trong CĐNVTD/NSW, ông Đoàn Việt Trung giải thích, về  vấn đề này, BCHLB không hề áp đặt lên các hội đoàn, đoàn thể cũng như các BCH tiểu bang. Còn bảo BCHLB áp đặt một ngày nào đó lên quần chúng thì cũng không đúng nữa. Vì trong lá phiếu kêu gọi chọn Ngày Tỵ Nạn đã nói rõ lý do, cùng cơ hội để chọn lựa. Ngày đó ai muốn, ai có quan tâm vào ngày tỵ nạn thì tự do chọn lựa. Khi chọn được Ngày Tỵ Nạn thì vào ngày đó, ai muốn có thể thắp nhang trên bàn thờ để tưởng nhớ người thân của mình, vì mình không biết người thân của mình mất đi trong ngày nào. Thứ nhì, trả lời quan điểm của những người cho rằng một năm 365 ngày là 365 ngày tỵ nạn, ông Trung đặt câu hỏi: Tại sao người Việt cứ đến ngày thân nhân mình đã chết thì làm giỗ? Chẳng lẽ cứ lấy 365 ngày làm ngày giỗ thì đúng là không hợp lý? Ông Trung cũng giải thích, việc Liên Hội Người Việt Canada rút ra khỏi cuộc trưng cầu ý kiến, không phải vì họ thấy đây là chuyện không nên làm, mà vì hiện tại họ đang làm việc khác tương đương với việc này là xây một bảo tàng viện về thuyền nhân VN. Theo ông Trung, hai việc này rất tương đương với nhau. Ai đã đi vào bảo tàng viện là sẽ tưởng nhớ ngay đến người Việt tỵ nạn.

Tiếp lời ông Đoàn Việt Trung, bác Trị trình bầy về những lo ngại đối với cách thức trưng cầu ý kiến. Bác nói: “Qua những bài vở của Saigon Times và Việt Luận đề cập đến vấn đề này, tôi thấy cũng giống như anh Cương nói, và cái ý của cộng đồng liên bang đưa ra thì cũng phải. Nhưng cái vấn đề chúng ta đặt ra là cách thức tiến hành có nên làm hay không. Lấy cái gì để chắc chắn những ý kiến đó là thật của chúng ta, hay là ý của cộng sản nó trà trộn vào. Vì quý vị đã mở rộng đòi xin ý kiến cả người ở bên VN nữa, thì đó là hay, nhưng nếu CS chúng nó lấn át rồi đề nghị bỏ ngày tỵ nạn đi thì chúng ta cũng bỏ luôn đi sao? Bởi vậy, cái này là rất nguy hiểm. Cho nên, một là chúng ta bỏ đi đừng nói gì đến việc chọn lựa ngày tỵ nạn nữa. Chỉ ngày 30-4 là đầy đủ lắm rồi. Hoặc là nên đặt danh xưng, ‘tưởng niệm những người đã chết vì nạn CS’. Như vậy thì rất thích hợp với Nghị Quyết Châu Âu vừa đưa ra kết tội CS”

Nhân dịp này, bác Trị cũng đã sáng suốt đưa ra đề nghị: Chúng ta nên lập đài tưởng niệm thuyền nhân ở ngay tại Trung Tâm [VH & SHCĐ].

Tiếp đến là phần đóng góp sắc bén, thẳng thắn và hùng hồn của ông Nguyễn Trí Hoà. Ông nói, giọng tha thiết: “Có lẽ tất cả quý vị đều đã biết, tại sao ngày hôm nay chúng ta có mặt ở nơi đây. Cái nguyên nhân của nó tất cả là do ngày 30-4. Vì ngày 30-4 nên chúng ta mới có tỵ nạn. Vậy thì tại sao hôm nay chúng ta lại phải đi tìm một ngày khác cho ngày tỵ nạn? Bao nhiêu người Việt chúng ta phải bỏ quê hương ra đi vì chạy CS? Bao nhiêu người đã chết trong biển đông? Bao nhiêu người đã chết trong lao tù CS? Tất cả đó đều xuất phát từ ngày Quốc Hận 30-4 lịch sử. Vậy thì tại sao chúng ta lại phải chọn ngày khác? Có phải vì CS nó không muốn ngày 30-4, nó muốn chúng ta lập ra một ngày khác, để từ đó chúng ta quên đi ngày 30-4?! Thưa quý vị, chúng ta phải nhớ rằng ngày 30-4 là ngày đau khổ cho tất cả dân tộc chúng ta, và chúng ta không thể nào quên, chúng ta phải luôn luôn nhớ ngày đau khổ đó. Bằng không, đây là chuyện mập mờ đánh lận con đen. Tôi nghĩ rằng đây là một cái bong bóng thả ra để thăm dò khi Nghị Quyết 36 của CS đưa ra. Rồi sắp tới có một số người về trong đó để làm dân biểu quốc hội bù nhìn của CS. Mà trưng cầu ý kiến cách gì đây? Ai bỏ phiếu đây? Bỏ phiếu qua Internet thì thưa quý vị, xin quý vị đừng có bao giờ lầm lẫn. Cuối cùng, tôi xin khẳng định, chúng ta sẽ không bao giờ quên ngày 30-4. Chỉ có ngày 30-4 là ngày Quốc Hận, đồng thời đó cũng là Ngày Tỵ Nạn của tất cả chúng ta”.

Đến đây, BS Tiến liền lên tiếng giải thích: Cái sáng kiến mà chúng tôi đưa ra thì ít nhất là thỏa mãn vấn đề tâm linh cho những người có thân nhân chết. Còn tại Úc Châu, ngày 30-4 là ngày đấu tranh. Nếu có thêm một ngày khác có ý nghĩa tâm linh, thì cuối cùng cũng là cái ngày để nhắc nhở chúng ta nhớ đến tội ác của CS. Còn đối với ngày 30-4 thì xin quý vị đọc kỹ trong tờ kêu gọi chọn Ngày Tỵ Nạn: “Đối với đồng hương tại Úc, thì từ nhiều năm nay, ngày 30-4 luôn luôn là ngày Quốc Hận, là ngày dành riêng cho những hoạt động đấu tranh nhằm phơi bầy tội ác của CSVN, nói lên ý chí quyết tranh đấu giành lại tự do dân chủ cho quê hương của tập thể người Việt tại Úc. Do đó, CĐNVTD các nơi ở Úc đã đề nghị rằng ngày 30-4 không nên mang bất cứ một tên gọi hay một ý nghĩa nào khác”. Chúng tôi cũng xin nói rõ ở đây là không có vấn đề áp đặt. Áp đặt thì đâu có vấn đề chúng tôi đang hỏi ý kiến quý vị, đang mổ xẻ xem chúng ta có nên làm hay không? Nếu lát nữa đây, quý vị quyết định không làm thì không làm. Không ai áp đặt lên quý vị cả. Chúng tôi chỉ là những người thấy có những sáng kiến có lợi cho cuộc đấu tranh chung thì chúng tôi đưa ra. Quý vị có thể đồng ý, có thể không đồng ý. Nhưng xin đừng hiểu lầm thiện chí của chúng tôi.

Sau đó là ý kiến của cô Bảo Khánh. Cô nói: Trên 60 năm cai trị của CS, đầy rẫy tội ác. Tội ác của CS nó quá lớn, thành ra càng có nhiều ngày để nhớ đến tội ác của CS thì càng tốt, và có thêm một ngày để nhắc đến tội ác của nó thì càng tốt. Theo tôi thì ngày 20-7 là ngày chúng ta nên chọn làm Ngày Tỵ Nạn. Có một ngày để tưởng nhớ những người đã chết trên đường tìm tự do là rất xứng đáng. Nhìn vào những cuộc tranh đấu của cộng đồng, chúng ta thấy rất thành công. Nhưng cộng đồng chúng ta cũng có nhiều việc phải làm, nên không phải 365 ngày là cả 365 ngày chúng ta đều nhớ đến người tỵ nạn. Vì vậy, nếu có được ngày tưởng nhớ những người tỵ nạn đã chết thì tôi thấy đó là điều rất nên.

Tiếp lời cô Bảo Khánh là ý kiến của ông Vũ Trọng Khải. Ông nói: Trước khi quyết định chọn hay không chọn Ngày Tỵ Nạn, chúng ta nên tìm hiểu xem lý do nào nên chọn nó, hay không chọn nó. Riêng tôi, xin xác định trước, tôi chọn một ngày trong những ngày mà quý vị [Nhóm Vì Tự Do] đã nêu là ngày 14/11, là ngày mà LHQ công bố vấn đề tỵ nạn là mối quan tâm hàng đầu của thế giới. Cái lý nên chọn, là đồng hương chúng ta trên con đường tìm tự do đã chết quá nhiều. Và chính sự chết quá nhiều đó, nên LHQ mới phải tuyên bố rằng, cái thời điểm đó là cái thời điểm đặt cái việc tỵ nạn của người Việt lên hàng đầu. Và cũng chính vì nhờ LHQ dang tay đón nhận người tỵ nạn chúng ta, nên chúng ta mới có thể có được cái ngày bình yên hôm nay. Và như vậy là nhờ những người Việt tỵ nạn đã hy sinh nên họ đã tạo nên những chấn động tâm lý mạnh mẽ đối với nhân loại, làm cho cả thế giới quan tâm đến thảm kịch tỵ nạn của chúng ta. Vì vậy, đối với những người bạn đồng hành nằm xuống đó, chúng ta thấy giá trị của họ. Nếu không có những người đã hy sinh mà chúng ta không thể thống kê hết nổi, thì tôi không tin rằng, LHQ đã có cái quyết định để cho cả thế giới phải quan tâm tới thảm kịch tỵ nạn của chúng ta. Như vậy, chính những người đã chết đã đóng góp vào việc làm sáng danh chính nghĩa của chúng ta. Chọn một ngày để tưởng niệm họ, những người đã lót đường cho chúng ta có được ngày hôm nay, là điều nên làm.

Sau đó, bác Lợi, một người có nhiều kinh nghiệm về tội ác của CS, đồng thời luôn luôn tích cực tham gia các sinh hoạt đấu tranh của cộng đồng, đã có ý kiến một cách ngắn gọn, giản dị và đầy thuyết phục: Thưa quý vị, chúng ta mỗi năm có tới 6 ngày lễ lớn phải làm. Tết, Hai Bà Trưng, Giỗ Tổ Hùng Vương, 30-4, ngày Quân Lực VNCH, rồi Ngày Truyền Thống Cộng Đồng. Đó là chưa kể đến những ngày biểu tình chống tuyên truyền CS. Vì vậy chỉ nội dồn lực lượng để làm những ngày đó cho trang trọng, thành công và có ý nghĩa tôi thấy cũng là điều quý lắm rồi. Mà từ xưa đến nay, trong những dịp tổ chức những buổi lễ này, lần nào chúng ta cũng trang trọng tổ chức lễ cầu siêu, tưởng niệm những người đã bị tàn sát dưới chế độ CS, trong đó có những người tỵ nạn đã hy sinh. Vì vậy, tôi xin đề nghị, trong tương lai, mỗi khi tổ chức những ngày lễ lớn, nhất là ngày 30-4,  chúng  ta  tiếp  tục  và long trọng tổ chức nghi lễ cầu siêu, tưởng niệm những người đã hy sinh vì CS.

Tiếp lời bác Lợi, ông Văn Tấn Thạch bầy tỏ sự lo ngại: Bây giờ tôi xin hỏi, chúng ta chỉ có 2 triệu người Việt trên thế giới. Internet có 200 triệu máy computer, mà CS thì chúng có 3 triệu đảng viên. Nếu CS chúng nó qua internet chọn ngày 2-9, thì dù chúng ta không có đưa ngay đó ra để chọn lựa, nhưng CS chúng có quyền đề nghị ngày đó, thì quý vị nghĩ sao? Vì vậy, tôi nghĩ rằng, mình không có khả năng, không có điều kiện, không có đủ tài chánh để làm việc trưng cầu ý kiến này đến nơi đến chốn thì đừng nên làm. Điểm thứ hai, nói về cái vấn đề tỵ nạn, thì LHQ dù họ có chọn ngày gì gì đi nữa làm ngày tỵ nạn, thì tất cả cũng đều xuất phát từ ngày 30-4. Khắp tất cả mọi sự đau khổ, chết chóc, hy sinh... của người Việt cũng đều xuất phát từ ngày 30-4. Vì vậy, ngày 30-4 là ngày lý tưởng nhất để ta chọn ngày tỵ nạn.

Sau đó là ý kiến của ông Hữu Nguyên. Ông nói: Trước hết, tôi hoan nghênh sáng kiến của ông Đoàn Việt Trung, BS Tiến và BCH CĐLB, đã chú ý đến ngày tưởng niệm những người Việt tỵ nạn hy sinh trên đường vượt biển, vượt biên. Tuy nhiên, qua cách thức làm việc của qúy vị, tôi thấy có một số vấn đề tạo ra sự xôn xao, dị biệt, phản đối trong cộng đồng. Điểm thứ nhất, ông Mai Đức Hòa có đề cập đến sự áp đặt của CĐLB, tôi thấy đề cập đó là rất đúng. Bởi vì trong tình thần cởi mở của chúng ta ở đây, chúng ta nên nói thẳng những gì đã có ở trong lòng. Như vậy là điều rất tốt để hóa giải tất cả những dị biệt, những hiểu lầm đối với nhau. Cái sáng kiến của ông Đoàn Việt Trung tôi không biết có từ bao giờ. 

Nhưng theo văn thư chính thức của Nhóm Vì Tự Do phổ biến trên Internet ngày 1/11/2005, thì trong đó có đề cập đến 4 ngày để chọn, bao gồm cả ngày Quốc Hận 30-4. Và trong văn thư đó, có CĐNVTDUC, có ông Đoàn Việt Trung và BS Nguyễn Mạnh Tiến trong Nhóm Vì Tự Do. Điều đó có nghĩa ở giai đoạn đó, quý vị đã đồng ý cho ngày 30-4 vào danh sách 4 ngày để chọn. Và tôi không biết, cái sáng kiến đó, quý vị đã bàn bạc với BCH LB, BCH các tiểu bang, cũng như các hội đoàn, đoàn thể, và các cơ quan truyền thông tại Úc chưa? Tuy nhiên, trong văn thư đề ngày 14/11/2005, chuẩn bị cho teleconference  gửi cho truyền thông, và các vị trong BCH các tiểu bang ở Úc,... BS Tiến mới đề cập đến việc sẽ bàn luận chọn Ngày Tỵ Nạn. Như vậy chứng tỏ, trên phương diện nào đó, qúy vị đã ký đã chấp thuận, sau đó quý vị mới đưa vấn đề ra bàn bạc. Điểm thứ hai tôi muốn đề cập đến ở đây là tôi không biết trong nội quy cũng như hoạt động, trách nhiệm của BCHLB, khi mà các tiểu bang bầu quý vị lên, nó có điều khoản nào, cho phép quý vị đưa CĐNVTDUC vô bất cứ một cái nhóm nào hay một cái cơ chế nào hay không? 

Tuy nhiên, tôi thiết nghĩ, nếu quý vị định đưa CĐNVTDLBUC vô một nhóm nào, bất kể nhóm đó có mục tiêu chính đáng mấy đi chăng nữa, quý vị cũng cần sự bàn bạc với các tiểu bang, các hội đoàn, đoàn thể. Đó là điều tôi tha thiết đề nghị. Đối với vấn đề chọn Ngày Tỵ Nạn, tôi rất tán thành ý kiến của bác Lợi. Bác Lợi đã nói rất đúng, trong suốt hơn 30 năm qua, chúng ta coi ngày Quốc Hận không phải chỉ là ngày Quốc Hận không, mà còn là ngày để tưởng niệm những người đã chết. Và với những người đã chết đó, trong suốt 30 năm qua, trong mỗi dịp tổ chức ngày Quốc Hận, mỗi dịp trong mọi sinh hoạt của cộng đồng, chúng ta đều có phút tưởng niệm tới họ, tưởng niệm một cách sâu xa. Tất cả những người Việt nào thực sự là nạn nhân của chế độ CS, đều xúc động trong phút giây tưởng niệm đó. Bây giờ không có gì ý nghĩa bằng, chúng ta vẫn tiếp tục tổ chức ngày Quốc Hận 30-4, đồng thời vẫn duy trì nghi lễ tổ chức cầu siêu cho những người đã chết như trước đây chúng ta đã làm, với đầy đủ sự đóng góp của Phật Giáo, Công Giáo... Điểm nữa, như ông Văn Tấn Thạch đã đóng góp ý kiến, là cách thức tiến hành trưng cầu ý kiến. 

Cũng như tôi đã chia sẻ với LS Thân trước đây, LS Thân cũng thừa nhận rằng, nếu chúng ta trưng cầu ý kiến, mà chúng ta không nắm được ai là người có tư cách tham dự, thì kết quả, vô hình chung, đã phản bội chính chúng ta. Một điều nữa, ông Đoàn Việt Trung vừa nói, là những người nào quan tâm thì bỏ phiếu. Nhưng theo tôi biết trong cuộc trưng cầu ý kiến về Ngày Tỵ Nạn ở tiểu bang QLD chỉ có 125 người tham dự. Bây giờ quý vị nghĩ sao, nếu có người cho rằng, cả cộng đồng QLD có hơn chục ngàn người, tại sao chỉ có 125 người quan tâm đến Ngày Tỵ Nạn và những người tỵ nạn đã chết? Như vậy có phải là vô hình chung, kết quả đó đã phản bội cái mục đích cao cả mà chúng ta theo đuổi?! Cuối cùng, nhìn vào cộng đồng người Việt hải ngoại hiện nay chúng ta đã thấy, cộng đồng Hòa Lan xin rút ra, cộng đồng Canada xin rút ra. Tại Mỹ có những cuộc họp bàn về trưng cầu ý kiến Ngày Tỵ Nạn, đã xảy ra những cuộc biểu tình chống đối. Như vậy tại sao chúng ta vẫn tiếp tục theo đuổi những việc này cho đến ngày hôm nay? Cho nên tôi đề nghị, chúng ta nên kết hợp cả 2 ý kiến lại. Sáng kiến của ông ĐVT của BS Nguyễn Mạnh Tiến, của BCHCĐLB là sáng kiến tốt. Nhưng trên phương diện tiến hành,
và kết quả hiện nay, với sự đóng góp của quý vị vừa rồi, chúng ta nên kết hợp cả hai lại với nhau, như vậy vào dịp Quốc Hận 30-4 chúng ta sẽ tổ chức buổi lễ cầu siêu một cách trọng thể hơn, trang trọng hơn...

Tiếp theo, chị Phạm Minh Lan đã có ý kiến về Ngày Tỵ Nạn ở một góc độ hoàn toàn mới lạ. Chị cho biết: Tôi đồng ý với ý kiến anh Trung nói, việc làm này là nhu cầu tâm linh. Và thực tế, thì năm nào, chúng tôi cũng cầu siêu, cầu hồn, xin lễ cho những người đã hy sinh trên đường vượt biển, vượt biên tỵ nạn. Hơn nữa Úc Đại Lợi cũng quan tâm đến người tỵ nạn nói chung, nên năm nào cũng có tổ chức Tuần Lễ Tỵ Nạn cho tất cả các sắc dân khác, cho nên nếu chúng ta muốn đóng góp cho ngày tỵ nạn thì chúng ta có thể tham gia, và chính chúng tôi là những người thường tham gia Tuần Lễ Tỵ Nạn đó. Một điều nữa tôi xin hỏi, là BTC của Ngày Tỵ Nạn có khác biệt với “Nhóm Vì Tự Do” hay không. Tôi hỏi câu hỏi này vì, vừa rồi, khi đến tham dự ngày dựng bia tưởng niệm thuyền nhân ở Thụy Sĩ, ông Hoàng Cơ Định đã tuyên bố đến dự với tư cách là đại diện cho “Nhóm Vì Tự Do”. Điểm quan trọng nữa là mặc dù quý vị nói không xếp ngày 30-4 trong danh sách chọn Ngày Tỵ Nạn, nhưng có một email tôi nhận được, nói 65% người tham gia trưng cầu ý kiến đã chọn ngày 30-4!? Và điểm nữa là cũng qua email tôi nhận được thì số người tham gia ý kiến trên toàn nước Úc là 125 người, và 125 người này đều ở Queensland.

Tiếp lời chị Lan, ông Hữu Nghĩa thắc mắc: Cái câu thứ nhất đặt ra, là cái động cơ gì đã khiến qúy vị đưa cái vấn đề [chọn Ngày Tỵ Nạn] này ra? Có phải vì CSVN hiện nay đang tìm cách đánh chúng ta bằng mọi cách để chuẩn bị cho Đại Hội đảng X? Cái thứ hai là tất cả 80 triệu người VN ai cũng biết ngày 30-4 là ngày Quốc Hận khiến chúng ta phải ra đi tỵ nạn. Như vậy không có lý do gì chúng ta lại bỏ ngày 30-4. Ngày đó là ngày tội ác của CS. Chúng ta không có quyền thay thế, và bất cứ ai cũng không thể thay thế ngày đó.
Ông Mạnh, đại diện cho Hội Chu Văn An, cũng xác nhận: Chúng tôi thấy rằng ngày 30-4 là quá đầy đủ ý nghĩa, không cần chọn gì nữa hết. Ngày 30-4 đã gói trọn tất cả tình cảm, tâm tư của người Việt tỵ nạn sống ở hải ngoại. Bây giờ chọn một ngày tỵ nạn hay ngày gì nữa thì chỉ tạo sự phân hóa trong cộng đồng chúng ta mà thôi.

Ông Hùng, người đóng góp ý kiến cuối cùng, cho biết: Tôi thấy cái vấn đề này nó có một cái lấn cấn. Nói là vận động chọn Ngày Tỵ Nạn, nhưng khi giải thích thì lại nói là tưởng niệm những người đã chết. Cái thứ hai nữa, như quý vị đã biết, âm mưu của CSVN là chúng muốn, trong vòng 10 năm, hay 20 năm nữa, khi thế hệ chúng ta đã già đi, con cháu của chúng ta sẽ kỷ niệm cái ngày tỵ nạn chứ không kỷ niệm ngày Quốc Hận 30-4. Và đây chính là cái âm mưu của CSVN, chúng ta nên tránh.

Sau khi nghe đông đảo các thành viên trong cộng đồng đóng góp ý kiến, LS Thân, thay mặt cho CĐ, đã nhanh chóng và sáng suốt đúc kết vấn đề. Ông cho biết một cách ngắn gọn nhưng đầy đủ: Thông thường mỗi khi gặp vấn đề nan giải thì phải xin ý kiến các hội đoàn, đoàn thể. Chúng tôi nghĩ rằng cái sáng kiến do BCHCĐ liên bang đưa ra là sáng kiến tốt, nhưng nếu không được đa số hậu thuẫn, thì không nên thực hiện để tạo sự đoàn kết trong cộng đồng. LS Thân cũng cảm ơn ông Đoàn Việt Trung và BS Tiến đã mất nhiều thời gian, công sức và tâm huyết cho sáng kiến Ngày Tỵ Nạn. Nhưng theo ông, qua các ý kiến đóng góp, cộng đồng không nên biểu quyết điều này nữa. Sự hậu thuẫn không tới mức tối đa, nếu cứ thực hiện thì nó sẽ tạo thêm chia rẽ cho cộng đồng.

Tuy nhiên, đến lúc đó, ông Đoàn Việt Trung vẫn tiếp tục giải thích, cho dù những lý lẽ ông đưa ra là sự trùng lặp và vẫn không hề có sự thuyết phục. Ông nói: Một lần nữa, có vài người nói là chúng tôi áp đặt, thì tôi xin thưa là không có áp đặt gì cả. Quý vị thấy cái thông cáo vào ngày 1/11/2005, quý vị cho là chuyện đã rồi. Sự thực thì không phải như vậy. Vì lúc đó, mỗi tổ chức trong Nhóm Vì Tự Do, phải liên lạc với cơ quan truyền thông. Ở Úc vào lúc đó, chúng tôi đã bận rộn đối phó với “Duyên Dáng VC”, có lẽ vì thế đã không có người liên lạc với truyền thông báo chí. Mấy chục năm nay, hàng trăm ngàn linh hồn đã nằm ở dưới biển, không có ai quan tâm. Vì vậy, Ngày Tỵ Nạn là ngày dành riêng cho việc tưởng nhớ tới họ. Còn ngày 30-4, thì mỗi người lại tưởng nhớ những kỷ niệm đau thương của riêng họ nên không nhất thiết là họ tưởng nhớ đến những người tỵ nạn...

Nhận thấy ý kiến của ông Đoàn Việt Trung không thức thời, BS  Nguyễn Mạnh Tiến sáng suốt và khéo léo đỡ lời: Thưa quý vị, sáng kiến [chọn Ngày Tỵ Nạn] này hoàn toàn xuất phát từ ước muốn thỏa mãn nhu cầu tâm linh của đồng bào, đồng thời tạo cơ hội cho chúng ta có thêm một ngày để đánh CS. Quý vị có thể đồng ý, có thể không đồng ý, chúng tôi chấp nhận sự chọn lựa đó. Tôi rất tiếc trong thời gian vài tháng vừa qua có nhiều cái sự kiện quái đản trên thế giới.v.v. mà tôi không muốn đi vào chi tiết. Tuy nhiên, cho tới cái giờ phút này, trong cái không khí này, tôi cũng đồng ý với LS Thân là, nó chỉ có thể cất cánh, thực hiện được nếu mà đại đa số hậu thuẫn. Còn ở đây, đại đa số đều không đồng thuận, một số khá đông có vấn đề. Cho nên tôi thấy ở đây, vấn đề này không thể làm được... Bác sĩ Tiến cũng một lần nữa giải thích, ông Đoàn Việt Trung đã đóng góp công sức quan trọng trong  sáng kiến này. BS nói: Xin quý vị hiểu cho rằng, tất cả cái này là do công sức của rất nhiều người, trong đó anh Đoàn Việt Trung đóng vai trò quan trọng. Và tôi rất trân trọng sự đóng góp đó. Tất cả đều không hề xuất phát từ động cơ đen tối nào. Điều này tôi xin lấy danh dự của tôi ra bảo đảm. Nhưng mà rất tiếc, vì rất nhiều lý do khách quan, và cũng có thể cái cách thức chúng tôi ‘run’, chúng tôi điều động thiếu thích hợp. Cho nên đến giờ phút này chúng tôi thấy rằng cái chuyện này không thể làm được...

BS Tiến vừa nói đến đó, hầu hết mọi người trong phòng họp vỗ tay tán thưởng. Và như vậy, qua buổi thảo luận sôi nổi và dân chủ, cuối cùng CĐNVTD/NSW đã đồng ý đi đến quyết định, không tham gia cuộc trưng cầu ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn của “Nhóm Vì Tự Do”.
Quyết định của CĐNVTD/NSW vào buổi chiều hôm đó đã đóng vai trò quan trọng khiến CĐ Liên Bang Úc, và các tiểu bang. lãnh thổ, không tham gia cuộc trưng cầu ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn, và toàn bộ ý tưởng này cũng bị dẹp bỏ, "Nhóm Vì Tự Do" cũng tan rã không kèn không trống. Tuy nhiên, mọi người Việt tại hải ngoại đều cảnh giác vì hiểu rằng, trong tương lai, VC vẫn tiếp tục âm thầm theo đuổi mục tiêu xóa bỏ ngày Quốc Hận 30-4 không ở hình thức này cũng ở hình thức khác, không ở nơi này cũng ở nơi khác.

Hữu Nguyên




--
Thomas D. Tran

Không Nói, Không Viết, Không Làm
những gì có lợi cho cộng sản.

__._,_.___

Posted by: Phong Nguyen 

Khai mạc Đại Hội Khoáng Đại Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại

 
 


Khai mạc Đại Hội Khoáng Đại Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại
(Thanh Phong - VienDongDaily.Com - 22/03/2015)

WESTMINSTER - Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa Hải Ngoại đã tổ chức Đại Hội Khoáng Đại trong hai ngày thứ Bảy 21/3 và Chủ Nhật 22/3/2015 tại Nam California với sự tham dự của một số tướng lãnh trong Hội Đồng Tư Vấn, Hội Đồng Giám Sát, Hội Đồng Điều Hành và đại diện các Tổng Hội, Hội trực thuộc.

Trong ngày đầu tiên, vào lúc 8 giờ đến 10 giờ sáng ngày thứ Bảy, các thành viên tham dự đã đến tượng đài Đức Trần Hưng Đạo niệm hương, và đến tượng đài Chiến Sĩ Việt Mỹ đặt vòng hoa. Sau đó, vào lúc 11 giờ Đại Hội long trọng khai mạc tại hội trường Seafood Palace II, TP Westminster, Nam California.

Chiến hữu KQ Phạm Đình Khuông điều hợp chương trình. Sau nghi thức chào cờ và mặc niệm các Quân, Dân, Cán, Chính VNCH đã hy sinh, Đại Hội cũng dành một phút tưởng niệm các chiến hữu từng có công phát triển Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại đã quá vãng.
Hội Đồng Đại Diện, Hội Đồng Tư Vấn, Hội Đồng Giám Sát và các Tổng Hội Trưởng
các đơn vị tham dự Đại Hội TTCSVNCH (Thanh Phong/Viễn Đông).

Trong phần giới thiệu thành phần tham dự, có giáo sư Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh (Chủ Tịch Hội Đồng Đại Diện TT/CSVNCH), Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình (Chủ Tịch Hội Đồng Tư Vấn), chiến hữu Nguyễn Văn Ức (Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát), chiến hữu Trần Quan An ( Hội Đồng Giám Sát), Đô Đốc Trần Văn Chơn.
Về phía quan khách có Thị Trưởng Westminster Tạ Đức Trí, giáo sư TS Nguyễn Thanh Liêm, LS Nguyễn Xuân Nghĩa (Chủ Tịch CĐNVQG Nam Cali), ông Nguyễn Long (Chủ Tịch CĐNV Los Angeles), Nghị Viên Phát Bùi và một số phu nhân các chiến hữu và các cơ quan truyền thông.
Chiến hữu KQ Bùi Đẹp, Trung Tâm Trưởng Tập Thể Chiến Sĩ Tây Nam Hoa Kỳ, Trưởng Ban Tổ Chức lên chào mừng Đại Hội và nêu trọng tâm của Đại Hội là đánh giá kết quả hoạt động của nhiệm kỳ vừa qua, thảo luận, xây dựng phương hướng nhiệm kỳ mới, góp ý sửa đổi Bản Điều Lệ để thích ứng với tình hình hiện tại, và bầu lại ba cơ cấu Hội Đồng Giám Sát, Hội Đồng Đại Diện và Hội Đồng Điều Hành.
Sau lời chào mừng, chiến hữu Bùi Đẹp tuyên bố khai mạc Đại Hội.

Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành, Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh lên phát biểu. GS Vinh nhắc lại, 12 năm trước đây, ngày 26 tháng 9, 2003, Đại Hội Toàn Quân ở Anaheim Convention Center tại miền Nam California, sau hai ngày hội họp, đại diện của 114 hội đoàn quân quân binh chủng QL/VNCH, CSQG, XDNT và Hậu duệ đã quyết định thành lập Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại.
Sau cuộc đầu phiếu, được gần như tuyệt đại đa số tín nhiệm, ông đã nhận lãnh chức vụ giao phó là Chủ Tịch Hội Đồng Đại Diện của Tập Thể với nhiệm kỳ 4 năm. Ông quan niệm đó là nhiệm vụ của quân đội trao cho mình phải chu toàn, vì lúc nào ông cũng tự coi mình là người lính. Sau đó, GS Nguyễn Xuân Vinh đề cập đến những việc Tập Thể Chiến Sĩ VNCH đã thực hiện trong thời gian qua, nhắc lại rằng chủ trương của TTCSVNCH là quyết tâm không hòa hợp, hòa giải với Việt cộng và vận động các cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản trên khắp thế giới cùng sát cánh xây dựng một khối người Việt tại hải ngoại có uy thế với các nước dân chủ tân tiến để hỗ trợ cho cuộc đấu tranh vì Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho quê hương Việt Nam.
Tiếp đến, Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình, Chủ Tịch Hội Đồng Tư Vấn được mời lên phát biểu. Bài phát biểu của Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình rất hùng hồn và thực tế. Ông ca ngợi Thị Trưởng Tạ Đức Trí, một người trẻ có tinh thần quốc gia vững chắc. Ngay khi hay tin có biểu tượng cờ Việt cộng tại Little Saigon, ông Thị Trưởng đã đến ngay và ra lệnh tháo bỏ liền. Ông cũng khen ngợi LS Nguyễn Xuân Nghĩa là những người trẻ tương lai xán lạn trước mắt.

Thiếu Tướng Bình nhắc nhở các chiến hữu, “Ở trong nước, nhiều người biết rõ rằng nếu tranh đấu chống nhà cầm quyền CS, tranh đấu đòi tự do, dân chủ, nhân quyền ắt sẽ bị bắt ngay nhưng họ đâu có sợ. Còn chúng ta ở hải ngoại, chúng ta tự do, không ai theo dõi, bắt bớ mà tại sao có nhiều người vẫn sợ! Sợ cái gì? Ông nói, đấu tranh với VC phải gan lì. Ở San Jose, ông được cho là người gan lì, hễ tổ chức, hội đoàn nào sai bảo ông làm điều chính đáng tranh đấu cho tự do, dân chủ cho VN, ông làm ngay không nề hà. Đấu tranh với VC phải gan lì và đừng vì một vài người gièm pha, đừng vì câu nệ, tự ái mà mình chán nản.
Thiếu Tướng cũng ca ngợi Đô Đốc Trần Văn Chơn, tuy tuổi đã cao, ở mãi San Jose, suốt đêm hôm qua ngồi xe hơi xuống đây không ngủ, và sáng nay có mặt trong Đại Hội. Ông nhắc lại, chúng ta đang mắc nợ các chiến sĩ QL/VNCH đã hy sinh cho chúng ta được sống nên chúng ta vẫn phải tiếp tục con đường đi tới, không thụt lùi.
Kế tiếp, chiến hữu Nguyễn Văn Ức (Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát) và chiến hữu Trần Quan An được mời lên phát biểu, nhận định tình hình Tập Thể CSVNCH trong thời gian qua.
Thị Trưởng Tạ Đức Trí, LS Nguyễn Xuân Nghĩa cũng lên chào mừng Đại Hội và cầu chúc Đại Hội thành công tốt đẹp.
Sau đó, Đại Hội tiến hành họp nội bộ, không có sự tham dự của quan khách và truyền thông. Vào ngày thứ hai của Đại Hội sẽ có phần bầu lại Hội Đồng Đại Diện, Hội Đồng Giám Sát và Hội Đồng Điều Hành. Trước khi bế mạc, sẽ có họp báo tường trình kết quả Đại Hội và giải đáp câu hỏi của truyền thông nếu có.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Bế mạc Đại Hội Khoáng Đại Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại
(Thanh Phong - VienDongDaily.Com - 24/03/2015)

LITTLE SAIGON - Như Viễn Đông đã tường trình trong số báo ra ngày Chủ Nhật, 22 tháng Ba, 2015, Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại đã tổ chức Đại Hội Khoáng Đại vào hai ngày thứ Bảy 21 và Chủ Nhật 22 tháng Ba tại Little Saigon, Nam California.

Sau hai ngày thảo luận sôi nổi, bầu tân Hội Đồng Đại Diện, Hội Đồng Giám Sát và Hội Đồng Điều Hành cho nhiệm kỳ 2015 – 2018. Đại Hội đã bế mạc vào chiều Chủ Nhật và liền ngay sau đó, mở cuộc họp báo để công bố kết quả bầu cử, đưa ra bản nhận định tình hình và xác định quan điểm, lập trường của Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại.

Ba vị Chủ Tịch mới được bầu chủ tọa cuộc họp báo sau Đại Hội.
Từ trái là tân Chủ tịch HĐGS Trần Quan An, Chủ tịch HĐĐD Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh
và tân Chủ Tịch HĐĐH Nguyễn Văn Ức. Hai bên là các vị đại diện các đơn vị về tham dự.


Đại Hội Khoáng Đại Tập Thể Chiến Sĩ VNCH qui tụ hầu hết đại diện các Quân Binh Chủng QL/VNCH, Cảnh Sát Quốc Gia, Xây Dựng Nông Thôn từ khắp nơi về tham dự, là Đại Hội quan trọng nhất của Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại. Trong ngày thứ hai của Đại Hội, đại diện các đơn vị thuộc Tập Thể CSVNCH đã bầu ba vị Chủ Tịch ba Hội Đồng bằng phiếu kín, kết quả như sau:
                      - Chủ Tịch Hội Đồng Đại Diện: Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh (tái đắc cử)
                      - Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát: Chiến Hữu CSQG Trần Quan An
                      - Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành: Chiến Hữu KQ Nguyễn Văn Ức

Đại Hội đã nhận định tình hình trong nước và ở hải ngoại, xác định quan điểm lập trường của mình qua bản Thông Cáo gửi cho báo chí, nguyên văn như sau:

1) Tập Thể CSVNCH Hải Ngoại không hợp tác với nhà cầm quyền trong nước hiện nay để sửa sai, cải biến chế độ Cộng Sản thành chế độ Tự Do, Dân Chủ. Bản chất của chế độ Cộng Sản là độc tài toàn trị, cai trị bằng võ lực và lừa bịp, khống chế tự do tư tưởng người dân thì không thể nào sửa đổi thành một chế độ có Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền.

2) Đối với sự bành trướng, xâm chiếm lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam của nhà cầm quyền Trung Cộng, Cộng Sản VN nếu không phải là tay sai của Trung Cộng thì cũng rõ ràng đã bán nước cầu vinh, không thể lãnh đạo toàn dân đoàn kết chống xâm lăng. Chỉ có một chế độ tự do không Cộng Sản mới có thể bảo tồn Tổ Quốc, giữ vững chủ quyền và độc lập cho dân tộc Việt Nam.

3) Tháng Tư Đen và ngày Quốc Hận: Quân, Dân, Cán, Chính VNCH không thể nào quên được những đau thương tang tóc mà Cộng Sản Việt Nam đã gây nên trong cuộc chiến xâm lược Miền Nam Việt Nam. Sau ngày chính thể VNCH bị bức tử vì thân phận một nước nhược tiểu trong ván cờ quốc tế, vết thương chiến tranh không được hàn gắn, hận thù không được hóa giải do chánh sách tàn bạo, thân độc của Cộng Sản nhằm tiêu diệt mọi thành phần liên hệ với VNCH. Hơn thế nữa, sau 40 năm thống trị toàn cõi VN, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã thiết lập một chế độ độc tài toàn trị cực kỳ tham nhũng, tạo nên một xã hội đồi trụy, đầy áp bức bất công gây đau thương, căm phẫn cho chính người dân đã sinh ra và trưởng thành dưới chế độ của chúng.
Vì vậy, đối với Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại, tháng Tư hàng năm vẫn là Tháng Tư Đen và ngày 30-4 mãi mãi là Ngày Quốc Hận trong lịch sử dân tộc.

4) Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại chủ trương hợp tác trên tinh thần bình đẳng với các tổ chức chính trị có cùng mục tiêu hỗ trợ đồng bào quốc nội kiến tạo một chế độ thực sự có Tư Do, Dân Chủ và tôn trọng Nhân Quyền.
Trước diễn biến phức tạp của tình hình hiện nay, Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại không bảo thủ cực đoan, cũng không tiêu cực hay đón gió trở cờ mà kiên trì đấu tranh cho một chế độ do dân, vì dân, có đầy đủ Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, mang lại hạnh phúc cho toàn dân.

Ba vị Chủ Tịch ngồi trên bàn chủ tọa đã trả lời một số câu hỏi của giới truyền thông. Sau đó Đại Hội bế mạc và đền 7 giờ tối cùng ngày, Đại Hội sẽ mở tiệc mừng cũng tại nhà hàng Seafood Palace 2 trên đường Westminster. Nam California.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
__._,_.___

Posted by: Nhat Lung 

Cảm nhận cuốn bút ký "Theo Vận Nước Nổi Trôi" của bà Thảo Hoàng





Mời dự buổi ra mắt Bút ký của bà Thảo Hoàng
tại Hội Trường VNCR, lúc 11:00am ngày 29.3.2015

~~~~~~~~~~~~
Cảm nhận cuốn bút ký "Theo Vận Nước Nổi Trôi"
của bà Thảo Hoàng 
                                                                                                    Bài của Bích Huyền

Biến cố năm 1975 đã xua đuổi người ta ra khỏi quê hương yêu dấu, lang bạt khắp bốn phương trời. Dù có an cư lạc nghiệp nơi xứ người nhưng những người ra đi vẫn mang nặng hai điều: Chia ly và mong ước trở về. Mong ước trở về có nghĩa là vẫn còn lưu lạc. Như vậy thật sự chỉ còn có những cuộc chia ly. Chia ly với ngư...
ời. Chia ly với cảnh. Chia ly với đất. Rồi thời gian trôi qua vì tình quê hương người ta trở lại. Có thể trở về nơi chốn cũ bằng chiếc vé máy bay nhẹ tênh, mà cũng có thể trở về với một hành trang tư tưởng nặng trĩu, qua chính ngòi bút của mình, trải dài trong từng trang giấy như bà Thảo Hoàng đã ghi lại dòng đời của mình trong tác phẩm: Theo Vận Nước Nổi Trôi.

Chúng ta sẽ cùng tác giả đến tỉnh Thái Bình, một thành phố khang trang với cánh đồng ruộng lúa mênh mông, bát ngát, bãi biển trong xanh. Đó là quê ngoại của bà Thảo Hoàng, làng Lễ Nghĩa. Nơi đây, Cuộc sống người dân có một cuộc sống an hòa. Trồng dâu, nuôi tằm, kéo tơ …thu nhập thêm cho ngân sách gia đình. Bà thuộc gia đình buôn bán, trung lưu. Nhưng nạn đói năm Ất Dậu, rồi tiếp theo đó là chiến tranh Thế giới lần thứ 2 chấm dứt 1945, ảnh hưởng rất nhiều đến đời sống dân miền Bắc trong đó có tỉnh Thái Bình. Người dân rời bỏ làng quê tản mát khắp nơi. Gia đình bà Hoàng tản cư lên Hà Nội...

Mỗi một con người hình như ai cũng mang trong hồn mình quê hương nơi chôn nhau cắt rốn, nơi một thời lớn lên trong mái ấm gia đình. Quê hương nhỏ bé, êm đềm nhưng giàu những hình ảnh, kỷ niệm của quá khứ. Là một phần thịt xương, một cái gì thiêng liêng nhất trong lòng. Nào đã hết, biến cố 1975 ập tới. Bà đã lênh đênh tám hướng trên biển với bao hiểm nguy, tưỏng chừng như tuyệt vọng . Nhưng cuối cùng được đặt chân lên một quần đảo thuộc Indonesia, vùng đất tự do. Sau đó định cư tại Pháp, học lại và xây dựng sự nghiệp tại Pháp, trước khi sang MỸ.

Trước những ngày xẩy ra biến cố bi thảm 1975, đất nước của chúng ta, nói rõ hơn, miền Nam của chúng ta dường như đã được báo trước bằng những tín hiệu đau thương. Không, không phải chỉ là những tín hiệu. Mà đó là điều mà chúng ta cảm nhận được, trong văn thơ của miền Nam sau 1954, và hôm nay thấp thoáng trong những trang sách Theo Vận Nước Nổi Trôi, bà Thảo Hoàng đã viết. Đó là sự thật, sự thật người ta nhìn thấy hàng ngày. Sự thật trong ngay chính gia đình tác giả.

Cuộc chiến tranh, dù thế nào cũng phải kết thúc. Và với những gì đang diễn ra, nó khó có thể kết thúc một cách bình thường. Hiểu như vậy, nhưng người ta cũng không thể tưởng tượng được nó sẽ chấm dứt như thế nào. Trước đó hai muơi năm, người ta trải qua cái lần chiến tranh bằng cuộc chia cắt đất nước. Hàng triệu người đã phải rời bỏ miền Bắc ra đi khởi đầu từ Hà Nội. Cái giấc mơ người ta mang theo trong lòng là sẽ có ngày trở lại. Trở lại Hà Nội, không phải chỉ như một thành phố người ta yêu mến. Mà cuộc trở lại ấy còn có ý nghĩa hàn gắn lại đất nước, chắp nối lại giềng mối, quá khứ, tiến tới tương lai.

Tôi yêu cái thật, cái giản dị trong văn phong của bà Thảo Hoàng. Cuốn sách này có thể giúp cho những ai muốn tìm hiểu vế đất nước, con người Việt Nam trong một giai đoạn lịch sử của dân tộc. Trong ý tưởng ấy, tôi trân trọng giới thiệu tác phẩm với quý vị độc giả, những người còn yêu chữ nghĩa Việt Nam, yêu quê hương Việt Nam xa cách muôn trùng…
Bích Huyền
Cali tháng 2-2015
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
__._,_.___

Posted by: Nhat Lung 


 

                 
              MỜI DỰ RA MẮT BÚT KÝ " THEO VẬN NƯỚC NỔI TRÔI"

                         Dược Sĩ Thảo Hoàng ra mắt bút ký  “Theo Mệnh Nước Nổi Trôi”
                         Chủ Nhật 29-3 từ 11:00AM tại Hội Trường VNCR (Vietnam California Radio)
                         14861 Moran St., Westminster, CA 92683.
                               L/L: (714) 898-8392

                                                                     
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

                                                       
                                                     

                                                                                         ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

MẶT THẬT “CHUYÊN VIÊN ĂN PHÂN” NGUYỄN ĐÌNH THẮNG



Kính chuyển để rộng đường dư luận.
ĐTH                                                                                                   *******************                                                                                                                                                                                                               


MẶT THẬT “CHUYÊN VIÊN ĂN PHÂN” NGUYỄN ĐÌNH THẮNG
- Lảo Móc -


Trong những bài viết trước đây, tôi đã trình bày chủ trương từng bước chiếm lĩnh cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại nhằm thực hiện chủ trương hoà hợp, hoà giải; nhưng thực chất là chiếm lĩnh, bắt buộc những người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại phải đứng dưới lá cờ đả sao vàng và tuân hành tất cả những chủ trương, đường lối của đảng Cộng Sản Việt Nam. Để thực hiện được việc này, CSVN từng bước, từng bước dùng tay sai của chúng tại hải ngoại tìm mọi cách xóa bỏ tàn tích của chế độ Việt Nam Cộng Hoà như quốc ca, quốc kỳ, những ngày lễ truyền thống  của chế độ VCHN và nhất là “Ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư”; bởi vì ngày này chính là ngày VC tổ chức ăn mừng cái gọi là “Đại Thắng Mùa Xuân” của chúng.
 
Từ năm 2005, đảng Việt Tân, đàn em của đảng VC đã rùm beng mở chiến dịch “March To Freedom”; nhưng đã hoàn toàn thất bại trước phản ứng quyết liệt của người Việt tị nạn cộng sản.
 
Mãi đến năm 2013, Giáo sư “Bể Dâu” Nguyễn Ngọc Bích mà dư luận cho rằng đây là một “đảng viên Việt Tân giấu mặt” đã một lần nữa thay tên “Ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư” thành “Ngày Nam Việt Nam”; nhưng việc làm này lại một lần nữa lại bị… bể!
 
Thua keo này bày keo khác, cuối năm 2014, Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải (NTH) ở Canada bèn “chơi bạo lấy tiếng ngu” bằng cách “thay tên, đổi nghĩa” “Ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư 1975” thành “Ngày Hành Trình Đi Tìm Tự Do” với dự luật S-219 (?). Thế là chống đối nổi lên khắp nơi. NTH đã phải ngậm câm miệng hến, chỉ có bọn tay chân bộ hạ như Lê Phát Minh, Nguyễn Quốc Nam, Chu Tất Tiến, Mặc Giao (Phạm Hữu Giáo) lên tiếng yếu ớt chả ra làm sao cả.
 
Sự ngu dốt, lố bịch hiện rõ nét khi cái gọi là Liên Hội Người Việt Canada cuả các ông Lê Duy Cấn, Trần Đông ra thông báo sẽ tổ chức dạ tiệc, ca hát ăn mừng “Ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư” được ông Thượng Nghị sĩ người-đuôi-chó NTH thay tên, đổi nghĩa thành “Ngày Hành Trình Đi Tìm Tự Do”. Chỉ với một bức thư thấu lý, đạt tình của bác sĩ Trần Mộng Lâm cũng là người Canada gốc Việt đã khiến lập tức các ông Lê Duy Cấn, Trần Đông phải ra thông báo hủy bỏ dạ tiệc ca hát vui chơi mừng “Ngày Cha Mẹ Qua Đời”. Dù rằng hai ông này cố gắng cắt nghĩa “rằng thì là”; nhưng ai cũng biết hai ông này không muốn cái gọi là Liên Hội Người Việt Canada bị hoả thiêu vì con đường công danh, sự nghiệp của ông Thượng Nghị Sĩ NTH!
 
Có thể nói theo cách nói của VC thì những chữ “Hành Trình Đi Tìm Tự Do”, Hát Cho Hành Trình Đi Tìm Tự Do”, “Hành Trình Đi Tìm Tự Do của Chúng Ta” như “sợi chỉ đỏ xuyến suốt” trong các tổ chức trong “Ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư” năm 2015.
 
Đại nhạc hội “Hành Trình Tự Do 40 Năm” của nhà báo Nguyễn Xuân Nam (NXN), chủ nhiệm hệ thống truyền thong CaliToday tại San José vào 3 tháng 5 năm 2015 mà theo nhà báo NXN thì cái tên này do luật sư Nguyễn Tâm, nghị viên thành phố San José đề nghị và đuợc chọn đã bị hủy bỏ. Nhà báo NXN trong một chương trình trên truyền hình CaliToday đã xác quyết ông ta không có dính líu gì tới cái tên “Hành Trình Đi Tìm Tự Do” của ông Thượng Nghị sĩ NTH. Không dính líu là phải. Không ai dại gì dây với hủi!
 
Trong khi ông nhà báo NXN ở Bắc California niệm chú xua mấy chữ “Hành Trình Đi Tìm Tự Do” của NTH như đuổi tà, thì ở DC, “chuyên viên ăn phân (từ nay viết tắt là CVĂP)” Nguyễn Đình Thắng lại ôm vào mà hít lấy, hít để. Ông CVĂP này lại còn thêm hai chữ “CHÚNG TA” vào cái tên mà NTH đã cố ý dùng là “ NGÀY HÀNH TRÌNH ĐI TÌM TỰ DO”. CVĂP Nguyễn Đình Thắng còn viết hẳn một bài tự ca tụng mấy chữ “NGÀY HÀNH TRÌNH ĐI TÌM TỰ DO CỦA CHÚNG TA” đăng trong tranh web của anh khen nhặng sị mấy chữ này cứ như là… tuyệt diệu hảo từ! Và anh ta bèn “chơi” ngày mấy chữ này cho cái gọi là “Vinh Danh và Tri Ân” nhân Ngày Quân Lực 19 tháng 6. 
 
Nhận xét về việc làm trái khoáy này, một cựu sĩ quan QLVNCH là ông Paul Van có gửi lên các diễn đàn điện tử ý kiến như sau:
 
“Thiển nghĩ hai trường hợp "mạo danh" tại Canada và Hoa Kỳ đều quan trọng đáng quan tâm.
 
Bất cứ ai, làm chính trị hay kinh doanh đều cần sự ủng hộ của đa số quần chúng.
 
Ông Ngô Thanh Hải, TNS QH/Canada đã biểu hiện thành tâm trong nội dung bản dự luật S-219 được soạn thảo; điều bất ngờ là sự thay đổi đột ngột đề tựa từ "Black April Day" trở thành "Journey to Freedom Day".
 
Trước đó, TNS Ngô Thanh Hải và Thứ Trưởng Ngoại Giao Việt Cộng Nguyễn Thanh Sơn đã thực hiện "mật đàm" hay tiếp xúc đặc biệt. Cộng đồng Người Việt và truyền thông hải ngoại chỉ được biết từ những rò rỉ, hay công bố từng phần từ phía Hà Nội.
 
Từ đó những nghi vấn được đặt ra và sự phản đối càng lớn mạnh kể cả những bức thư của Người Việt khắp nơi gửi về chánh phủ và Quốc Hội Canada, đặc biệt với hình ảnh, tuyên bố của Ô. Lê Phát Minh, cố vấn bên cạnh chủ tọa là Ô. Ngô Thanh Hải, Chủ Tịch Đảng LMDC rằng: "chúng ta phải đứng chung, hợp tác với Cộng Sản Việt Nam để chống Trung Cộng...."
 
Đảng Liên Minh Dân Chủ và cá nhân Ộ . Ngô Thanh Hải không thể nhân danh đại diện cho toàn dân VN, hay toàn thế đồng hương Ty Nạn Cộng Sản tại Hải Ngoại.
 
Trường hợp ông Nguyễn Đình Thắng, một chuyên viên xin Fund của chánh phủ và vận động gây quỹ dưới nhiều hình thức nhân danh phong trào, đoàn thể, tổ chức BPSOS...Mặc dù với những tin tức phổ biến về tố tụng lừa đảo, kiểm tra (audit) của Tổng Thanh Tra (Inspector General) Bộ Tư Pháp (Attorney General, Dept. of Justice) về những chi tiết phóng đại, man khai, khống khai cần xác minh; sự phản đối công khai của nhóm nghệ sĩ Trúc Hồ- Việt Dũng  v/v Ô. NĐT đã "cuổm" hơn 150 ngàn chữ ký Thỉnh Nguyện Thư của đồng hương Người Việt để lái sang mục đích thủ lợi cá nhân và tổ chức lãnh đạo du sinh, đi ngược lại thỏa thuận ban đầu về mục đích đấu tranh đòi hỏi Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền cho VN và đòi nhà cầm quyền Hà Nội phải trả tự do cho những tù nhân lương tâm bị bắt giữ giam cầm vì bất đồng chính kiến (?!)
 
"Hành trình Tự Do = Journey to Freedom" sản phẩm đề tựa của TNS Ngô Thanh Hải đã vượt biên từ Canada, được tổ chức BPSOS- Cứu Người Vượt Biên, đón nhận nồng nhiệt và đặt thêm signature "Our" trở thành Logo "Our Journey to Freedom" nhân danh ban khen, vinh danh, tạ ơn đại diện Dân Quân Cán Chính VN và Hoa Ky nhân ngày QLVNCH 19 tháng 6, tổ chức tại Kennedy Center, thủ đô Washington, D.C.
 
Hàng loạt yếu nhân, đại gia, mạnh thường quân nằm trong danh sách đạt thiệp mời; tiêu biểu như cựu Tổng Thống Hoa Kỳ, Jimmy Carter, Đại Tướng Collin Powell cựu Bộ Trưởng Ngoại Giao, Ô Chuck Hagel, cựu Bộ Trưởng QP; Ô. Robert Funseth, cựu Phụ Tá/ Thứ Trưởng NG; Jim Webb, cựu Bộ Trưởng Hải Quân, Thượng Nghị Sĩ, Dân Biểu Liên Bang và Tiểu Bang v.v..; đồng thời bán vé thu tiền từ $75 đến $1,000/ một vé đến $10,000 một box 6 - 8 chỗ ngồi, hoặc ủng hộ không giới hạn.
 
Vấn đề đặt ra; Ô. Thắng, xuất thân là một học sinh Trung Học vào năm 1975; sau ngày Miền Nam bị Cộng Sản Bắc Việt cưỡng chiếm, y đã theo học và tốt nghiệp khoa chính trị học Mác- Lênin tại Đại Học Tổng Hợp Thành Phố HCMinh  và vượt biên vào năm 1979 trong thời điểm Công An Việt Cộng công khai tổ chức vượt biên bán chính thức.
 
Chúng tôi không tìm thấy sự đóng góp, tham dự của ông Thắng trong QLVNCH hay Quân Đội Hoa Kỳ, dù một ngày, một giờ nhưng đã ngang nhiên tự biên tự diễn như đích thân đương sự là Tổng Tư Lệnh Tối Cao QLVNCH, nhập nhằng nhân danh tổ chức Ngày Quân Lực 19 tháng 6, 2015 tại Kennedy Center nhằm mục đích kinh doanh thu lợi bất chính ngay trên lưng tập thể chiến sĩ QLVNCH và nhục mạ anh linh tử sĩ dưới hình thức tổ chức ca vũ nhạc, trình diễn thời trang phụ nữ đồng thời phát bằng ban khen vinh danh một danh sách Quân Cán Chính Mỹ- Việt được chọn lọc.
 
Nếu hai trường hợp nêu trên được đồng hương Người Việt nhận thấy là "mạo nhận" nghiêm trọng gây phương hại đến lý tưởng, quyền lợi, thanh danh của tập thể Người Việt chân chính; chúng tôi cầu mong những nổ lực phản đối, tố giác vạch trần sự man trá của những cá nhân, tập đoàn lạm dụng nêu trên được đồng hương, đoàn thể và cơ quan công quyền lưu tâm đối ứng thích đáng”.
    
 Đã có nhiều bài viết về phê phán nặng nề về chuyện CVĂP Nguyễn Đình Thắng kinh doanh “Ngày Quân Lực 19 tháng 6” bằng cách tổ chức tuyển chọn người mẫu, thiết kế áo dài để trình diễn tại Kennedy Center và bán vé vào cửa. Trong khi đó thì chỉ có một bài viết của một bà “thợ quậy” nghe nói đã từng là nhân viên của CVĂP Nguyễn Đình Thắng viết bài bênh vực việc làm của ông này là đúng. Thuê mướn hý viện mắc, phải bán vé giá cao là phải quá rồi! Chuyện tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, giải thoát phụ nữ bị mua bán, bênh vực du sinh VC này nọ là do “lãnh phân của chính phủ”. Dùng những chữ rổn rảng chỉ là khẩu hiệu mà thôi.
 
*
Chuyện của CVĂP Nguyễn Đình Thắng là một chuyện dài nhân dân tự vệ.
 
Năm trước có rùm beng về chuyện ông này đã lường gạt (?) con gái của cụ Phan Vỹ khi bà này đến nhờ ông CVĂP Nguyễn Đình Thắng giúp dùm tình trạng về cái trường dạy làm tóc, làm nail gì đó. Theo dư luận lúc đó, ông này đã lập một cái board directeur để xin “phân”, tức là loại bỏ tư cách chủ nhân của bà này. Chuyện này đến giờ chẳng biết ra sao?
 
Nghe nói Cộng Đồng Người Việt Hoa Thịnh Đốn và Vùng Phụ Cận của ông Đoàn Hữu Định và Liên Hội Cựu Chiến Sĩ của ông Tạ Cự Hải không tham gia cái gọi là “NGÀY HÀNH TRÌNH ĐI TÌM TỰ DO CỦA CHÚNG TA” của CVĂP Nguyễn Đình Thắng. Hoan nghinh sự sáng suốt của nhị vị.
Nhiều người đã lên tiếng về việc làm trái khoáy của NĐT. Nhiều người cùng lên tiếng thì kẻ làm bậy phải e dè.
 
Là những người đã đổ mồ hôi và xương máu trong cuộc chiến bảo vệ tự do, dân chủ cho Miền Nam, đề nghị các ông Đoàn Hữu Định, Tạ Cự Hải lên tiếng dạy dỗ cho anh CVĂP Nguyễn Đình Thắng  biết thế nào là lễ độ - như nhiều người đã và đang lên tiếng.
 




.


__._,_.___

Posted by: Hieu Doan 

Featured Post

Tên các Quốc gia mà người Sài Gòn hay gọi trước năm 1975

https://www.facebook.com/groups/miennamvietnam/posts/1953798441526381/ https://www.facebook.com/buianhhuy095096/posts/t%C3%AAn-c%C3%A...

Popular Posts

Popular Posts

My Blog List