QUỐC HẬN 30 THÁNG 4

Image result for Tháng Tư năm 1975 -----

==== ====



Sunday, February 28, 2016

Trường hợp Giáo sư Vũ Văn Mẫu: kẻ khôn làm đầy tớ thằng ngu hai lần!

 



  
From: [BTGVQHVN-2]" <BTGVQHVN-2@yahoogroups.c 

 
Vũ Văn Mẫu 30-04-75-- Ngu tới ba lần chứ không phải hai

Hình ảnh sáng ngày 30-04-75 .
Sau khi DVM ra lệnh buông sung đầu hàng CS Bắc Việt,  Các phóng viên ngoại quốc đưa hình ảnh Vũ Văn Mẫu  hớn hở chờ đợi bàn giao ...mặt  cười toe toét  khi bắt tay nhóm  CS cuop chiêm SG .
  Cái ngu hèn "thứ ba" này mới thật sự làm nhục nhã đất nước  .
  Buồn cho quê hương, dân tộc VN .


From: Tran Marie
To: Btgvqhvn-2 <B
Sent: Sun, Nov 1, 2015 1:57 pm
Subject: [BTGVQHVN-2] Trường hợp Giáo sư Vũ Văn Mẫu: kẻ khôn làm đầy tớ thằng ngu hai lần!
 

Trường hợp Giáo sư Vũ Văn Mẫu: kẻ khôn làm đầy tớ thằng ngu hai lần!

Phạm Quang Trình




Khi Mỹ âm mưu lật đổ TT Ngô Đình Diệm  và nền Đệ Nhất Cộng Hòa bằng việc mua chuộc một số tướng lãnh đóng vai trò chủ chốt thì mặt khác, Mỹ cũng liên hệ và mua chuộc những nhân vật dân sự bằng những hứa hẹn quyền lợi và chức tước. Những nhận vật đó gồm: Ông bà Đại sứ Trần Văn Chương ở Hoa Kỳ, Phó Tổng Thống Nguyễn Ngọc Thơ, Bộ Trưởng Phủ Tống Thống Nguyễn Đình Thuần, Chánh Văn Phòng Phủ Tổng Thống Võ Văn Hải và đặc biệt là Bộ Trưởng Ngoại Giao Vũ Văn Mẫu... Người viết muốn nhấn mạnh đến nhân vật Vũ Văn Mẫu ở đây.

Giáo sư Vũ Văn Mẫu có bằng Thạc sĩ Tư Pháp, được chính phủ Ngô Đình Diệm cho làm Khoa Trưởng Trường Đại Học Luật Khoa Sài Gòn, sau cất nhắc lên làm Bộ Trưởng Ngoại Giao từ 1955 đến 1963. Trên cương vị Bộ Trưởng Ngoại Giao, nhờ nội bộ ổn định và nhất là bằng vào uy tín của chính quyền  Đệ Nhất Cộng Hòa và cá nhân TT Ngô Đình Diệm, Giáo sư Vũ Văn Mẫu nghiễm nhiên trở thành một trong những khuôn mặt sáng giá của chế độ. 

Trong thời gian làm Bộ Trưởng Ngoại Giao, Giáo sư Vũ Văn Mẫu vẫn được tiếp tục giảng dạy tại Đại Học Luật Khoa các lớp ban Cử Nhân và ban Cao Học. Đặc biệt, các sách giáo khoa (Cours) do Giáo sư biên soạn như Dân Luật Khái Luận, Dân Luật Lược Khảo, vân vân đã được các sinh viên đón mua cách nồng nhiệt, và đó cũng là món huê lợi không phải là nhỏ. Chức vụ, quyền hành và lợi lộc tưởng chưa mấy nhân vật nào được ưu đãi hơn. Theo Giáo sư Vũ Quốc Thúc, TT Ngô Đình Diệm tỏ ra rất nể trọng GS Vũ Văn Mẫu và GS Vũ Quốc Thúc. 

Cả hai ông đều được TT Ngô Đình Diệm trân trọng kêu bằng “Ngài”. Vậy mà sau khi được Mỹ móc nối và hứa hẹn, GS. Vũ Văn Mẫu đã trở mặt, quay đúng 180 độ ngay sau biến cố Phật Giáo cũng do CIA Mỹ đạo diễn, cạo đầu, xin từ chức và xin đi hành hương Ấn Độ. Việc làm của GS Vũ Văn Mẫu dĩ nhiên như đổ thêm dầu vào lửa sau vụ “bị thiêu sống” của TT Thích Quảng Đức làm cho tình hình bang giao Việt - Mỹ đang căng thẳng, trở nên gay cấn hơn, tạo thêm lý do để Mỹ xúi giục bọn tướng lãnh phản bội chuẩn bị ra tay. 

Tưởng rằng sau đảo chánh 1-11 thành công, GS. Vũ Văn Mẫu sẽ nắm vai trò quan trọng như chức vụ Thủ Tướng, nào ngờ được bố thí cho chức Đại Sứ tại Anh Quốc. Nhưng chưa đầy 4 tháng thì cuộc Chỉnh Lý của Nguyễn Khánh xầy ra khiến Giáo sư mất luôn chức Đại sứ để trở về Trương Luật dạy học kiếm ăn.

GS Vũ Văn Mẫu xuống tóc “tranh đấu cho Hoà Bình, Dân Chủ, Tự Do”.

Sau một thời gian thậm thụt đi theo phe Phật Giáo Ấn Quang không ăn cái giải vì đám sư này quyết liệt tẩy chay mọi hoạt động của Chính quyền VNCH thì sự nghiệp chính trị của GS Vũ Văn Mẫu kể như kết thúc. Nhưng đột nhiên, đám sư sãi Phật Giáo Ấn Quang nghĩ lại nếu cứ tiếp tục tẩy chay chính quyền thì tự cô lập mình và phe Phật Giáo Việt Nam Quốc Tự của TT Thích Tâm Châu được chính quyền công nhận sẽ thắng thế. 

Phật Giáo Ân Quang liền tung ra Liên Danh Hoa Sen ứng cử vào Thượng Nghị Viên 1973 do GS. Vũ Văn Mẫu đứng Thụ Uỷ cùng một số nhân vật như Bác sĩ Nguyễn Duy Tài, Tôn Thất Niệm, Tôn Ắi Liêng, Trần Quang Thuận, vân vân đồng thời ủng hộ Dương Văn Minh ra tranh cử Tổng Thống. Nhưng khi thắng cử vào Thượng Nghị Viện rồi, Liên danh Hoa Sen cũng vẫn chỉ là thiểu số không nắm được một chức vị nào cả. 

Đã vậy, Nghị sĩ Nguyễn Duy Tài trong Liên danh Hoa Sen lại trở cờ chạy theo phe thân chính quyền, được chức Chủ Tịch Ủy ban Ngoại Giao Thượng Viện.  Suối gần 2 năm trời ở Thượng Viện, Liên danh Hoa sen và NS Vũ Văn Mẫu chẳng làm nên trò trống gì. Qua năm 1975, tình hình mỗi ngày thêm biến đổi, ông được phe Ấn Quang cử làm Chủ Tịch Lực Lượng Hòa Giải Dân Tộc mà Văn phòng đặt tại Khối Dân Tộc Xã Hội Hạ Nghị Viện. 

Nghị sĩ Vũ Văn Mẫu theo chỉ đạo của Ấn Quang đang nhắm đóng vai trò đại diện “Thành thành phần thứ ba” trong Chính Phủ ba thành phần. Nhưng vì thiển cận không nhìn xa trông rộng, không thấy được nước cờ Hoa Kỳ và đối phương đang đi nên cuối cùng trở thành công cụ hốt rác cho Mỹ. Ngày 28-04-1975, vừa mới nhậm chức, thì cùng với Dương Văn Minh, ông nhân danh là Thủ Tướng Chính Phủ tuyên bố: “Yêu cầu Mỹ rút khỏi Việt Nam trong vòng 24 giờ” không phải để có “Chính Phủ Hòa Hợp Hòa Giải” mà là đầu hàng cách nhục nhã Cộng Sản ngày 30-04-1975.

Nhiều nhân vật cho biết, vào những giờ phút cuối, khi Dương Văn Minh bị áp lực của Việt Cộng sắp sửa tuyên bố đầu hàng, “Thủ Tướng một ngày” Vũ Văn Mẫu đã tỏ ra hoảng sợ cũng muốn tìm đường chạy trốn nhưng quá muộn, đành phải cúi đầu theo Dương Văn Minh vào Dinh Độc Lập đón tiếp bọn ăn cướp!  Bị kẹt lại Việt Nam, Vũ Văn Mẫu cũng như Dương Văn Minh, nhờ “công lao hãn mã đầu hàng vô điều kiện” nên Cộng Sản tha cho khỏi phải đi “học tập cải tạo” trong các trại tù như bao Quân Dân Cán Chính VNCH khác, mà chỉ bị học tập tại chỗ.  Mấy năm sau, khi tìmh hình ổn định, Việt Cộng cho ông qua Pháp định cư.

Năm 1988, ông viết Hồi Ký “Sáu Tháng Pháp Nạn của Minh Không Vũ Văn Mẫu” để kể tội chế độ Ngô Đình Diệm, một chế độ đã đối xử rất tử tế với ông: cử làm Bộ Trưởng Ngoại Giao suốt từ 1955 dến 1963, một Bộ Trưởng ở lâu nhất trong chức vụ.

Đọc bài giới thiệu Hồi Ký “Sáu Tháng Pháp Nạn” của GS. Vũ Văn Mẫu do Giao Điểm xuất bản năm 2003 trên Internet, người ta thấy ông chê bôi, chỉ trích chế độ Ngô Đình Diệm và các nhân vật trong gia đình Tổng Thống Diệm một cách gay gắt không tiếc lời. Chưa hết, ông tấn công Dụ Số 10 do Bảo Đại đưa ra nhưng lại đổ tội cho TT Ngô Đình Diệm là “thủ phạm vì nó mà gây nên Pháp nạn.

Người viết tự hỏi: Giáo Sư Vũ Văn Mẫu, một nhân vật chính trị lớn, một nhà ngoại giao có tầm vóc, một Luật gia nổi tiếng, một Kẻ Sĩ thời đại tại sao lại có hành động như vậy?  Đáng lý ra với tư cách là một Luật gia nổi tiếng, một nhân vật lớn của chế độ (Bộ Trưởng Ngoại giao), một tín đồ Phật Giáo thuận thành với “Đại Hùng, Đại Lực, Đại Từ Bi”, một kẻ sĩ thời đại “Phú quý bất năng dâm, Bần tiện bất năng di, Uy vũ  bất năng khuất”, đã được chế độ ưu đãi trân trọng, thì nếu có những gì sai trái xẩy ra, phải có bổn phận lên tiếng can ngăn, cảnh giác, trình bày điều hơn lẽ thiệt để sửa đổi và để cứu nguy chết độ, chớ sao lại bỏ ngang chơi trò “cạo đầu”, đổ thêm dầu vào lửa, đâm sau lưng Lãnh Tụ? Là một nhân vật được Tổng Thống rất nể trọng, tại sao ông không có can đảm đặt thẳng vấn đề với Tổng Thống khi họp Hội Đồng Nội Các hay lúc gặp gỡ riêng liên hệ đến lãnh vực ngoại giao?

 Vậy mà ông ngậm tăm, không làm gì cả ! Có phải vì ông cũng là thứ người hèn nhát, chỉ biết gọi dạ bảo vâng? Nếu quả tình GS Vũ Văn Mẫu xứng đáng với những danh xưng đó, thì những ai chịu suy nghĩ cũng khó mà tìm được lời giải đáp. Vì cho đến giờ phút này, vẫn chưa có ai chứng mình được rằng Dụ Số 10 đã gây thiệt hại những gì cho Phật Giáo, ngoại trừ luận điệu xuyên tạc chế độ Ngô Đình Diệm là “gia đình trị” và “kỳ thị tôn giáo”. 

Nói cho cùng, Dụ số 10 chỉ là cái cớ để mấy nhà sư tranh đấu lợi dụng nhằm gây bất mãn cho mục tiêu lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Còn trên thực tế, vì nhu cầu tổ chức của chính phủ Quốc Gia Việt Nam, vua Bảo Đại ban hành Dụ số 10 để cơ quan hành chánh căn cứ vào đó mà làm việc với các tổ chức đoàn thể. 

Trên nguyên tắc, Phật Giáo là một tổ chức thì cũng phải ghi tên, đăng ký như các đoàn thể tổ chức khác. Nhưng cũng trên thực tế là Chính quyền của TT Ngô Đình Diệm không hề áp dụng Dụ số 10 với Phật Giáo. Chẳng những thế, chính phủ Đệ Nhất Cộng Hòa còn tỏ ra trân trọng giúp đỡ tận tình Phật Giáo xây Chùa, cho sư tăng xuất ngoại du học, vân vân và có thể nói đó là thời Phật Giáo phát triển mạnh nhất.

Xin hỏi lại mấy ông sư tranh đấu: Ai cho tiền xây Chùa Xá Lợi? Ai cho đất để xây Chùa Vĩnh Nghiêm? Ai cho các vị sư nổi tiếng như Thích Quang Liên, Thích Thiên Ân, Thích Nhất Hạnh, vân vân du học ngoại quốc? Có phải là chính Phủ Ngô Đình Diệm hay ai khác?  Hỏi tức là trả lời. Vậy mà chính phủ Ngô Đình Diệm chỉ vì Chủ quyền Quốc gia, chống đối lại việc Mỹ muốn đưa quân vào Việt Nam đã bị hàm oan và trở thành nạn nhân?

Luận điệu nói rằng chính phủ Ngô Đình Diệm kỳ thị tôn giáo cũng sai. Tầm cỡ như TT Ngô Đình Diệm hay ông Cô vấn Ngô Đình Nhu đâu có ngu xuẩn hay dại dột làm những điều tệ hại như thế. Còn đối với Giáo Hội Công Giáo thì vì chưa được Tòa Thánh Vatican coi là trưởng thành, nên vẫn còn nằm dưới sự quản trị của Hội Thừa Sai Paris tức là MEP (Mission Étrangère de Paris) chớ chẳng phải ưu đãi gì. Vậy mà mấy ông đã “vọng ngữ” tức là nói láo rằng Chính phủ Ngô Đình Diệm kỳ thị tôn giáo, thật không thể tưởng tượng được mồm ép của mấy ông “sư hổ mang”! 

Các ông đả kích Chính quyền Ngô Đình Diệm về Dụ số 10 để rồi lại gửi văn thư 13-01-1964 xin phép Bộ Nội Vụ của Chính quyền quân phiệt ban hành Nghị định cho phép thành lập Giáo Hội, công nhận Hiến Chương  của mấy ông thì có khác gì “nhổ ra rồi lại nuốt vô”! Bởi thế, càng hô hào thống nhất lại càng chia rẽ! Thống nhất rồi mới tự chia ra hai phe: Việt Nam Quốc Tự và Ấn Quang! Vì có Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất nên ngày nay mới có Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (quốc doanh). Gieo nhân nào thì gặt quả nấy. Đó cũng là luật nhân quả của nhà Phật!  Pháp nạn ở đâu mà ra? Pháp nạn nằm trong lòng mấy ông đó! Nhưng Dụ Số 10 thì vẫn còn giá trị pháp lý và nó vẫn chưa hề bị hủy bỏ, ít ra là cho đến ngày 30-04-1975 .

Trở lại trường hợp GS Vũ Văn Mẫu, quả thật làm Kẻ Sĩ không phải dễ. Có học vị cao, có chức tước lớn cũng chưa bảo đảm hành động tốt và có đạo lý làm người. Khi đã tối mắt vì quyền lợi và chức tước thì Đạo Lý cũng sẽ bị giục vô thùng rác, dù đó là thùng rác của lịch sử. Tất cả những hành động của GS Vũ Văn Mẩu kể từ khi cạo đầu đã lột trần bản chất con người ông. Càng về sau thì sự thật con người của ông càng lộ ra những cái mà người có lương tri, đạo lý phải lắc đầu: một tên hoạt đầu chính trị!

Nhân danh là một trí thức, một nhà ngoại giao lớn, một chính trị gia có hạng, một luật gia nổi tiếng, vậy mà ông Vũ Văn Mẫu đã nghe lời dụ dỗ của ngoại bang, cạo đầu chống đối chế độ Đệ Nhất Cộng Hòa, một chế độ hợp hiến, hợp pháp, hợp đạo lý để làm tay sai cho Dương Văn Minh, một tên tướng tham, hèn, ngu dâng nốt Miền Nam cho Cộng Sản.

Người ta nói: “Làm đầy tớ cho thằng khôn hơn làm thầy thằng ngu.” GS Vũ Văn Mẫu, thay vì làm thầy thằng khôn, lại dại dột đi làm đầy tớ cho thằng ngu, không phải một lần (1963) mà tới hai lần (1975) cho tên tướng tham, hèn, ngu Dương Văn Minh nên thân bại danh liệt là cái chắc.

Thời thế biến chuyển. Lòng người thay đổi. Chỉ vị lợi lộc và thiếu suy nghĩ, những kẻ võ biền như bọn tướng lãnh đâm thuê chém muớn xuất hiện. Những trí thức nửa mùa hoạt đầu như Hoàng Cơ Thụy, Phan Quang Đán, Nguyễn Văn Hảo, Nguyễn Xuân Oánh, và sau cùng như Vũ Văn Mẫu nổi lên a dua cũng không thiếu. Người ta nói: “Khôn ba năm dại một giờ”. Bọn chính khách hoạt đầu điếm đàng này thì “khôn ba năm, dại một đời”. Cái dại chẳng những làm hại chính bản thân nó mà làm hại cả một dân tộc!


Phạm Quang Trình
Trích trong “những nhân vật dân sự”
(Lời trối trăng của Ông Cố vấn Ngô Đình Nhu 2)

-------------------------------------------------


Một số hình ảnh những năm lãnh đạo của Tổng Thống Ngô Đình Diệm


Nhìn hình Tổng Thống Ngô Đình Diệm tiếp đón phái đoàn Phật Giáo ngày Quốc Khánh 26 tháng 10 năm 1961 với sự kính trọng và đầy tình thân ái, mà dám lẻo mép vu khống nói Ông kỳ thị chống đối...

 
Image


Image


Image


Image

Tổng Thống Diệm mang cà vạt trong bộ đồ Veste
trắng thật nghiêm trang .- Mái tóc chải gọn gàng .


Zoom in (real dimensions: 640 x 584)Image
 
Nụ cười vui vẻ nhẹ nhàng và chân tình khi chào đón phái đoàn.


Image
 
Hai bàn tay Tổng Thống chắp lại với nhau khi nói chuyện



Image

Tổng Thống ngồi thẳng ra phía trước , không dựa lưng ra sau ghế
 cho thoải mái ... nhằm cố gắng tỏ sự kính trọng và để lắng nghe cho rõ



Image

 
Tổng thống Ngô Đình Diệm nói chuyện với phái đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam, nhằm giải quyết những bất đồng, nhưng những sự căng thẳng vẫn không ngừng leo thang vì bọn cộng sản nằm vùng giựt dây, và đám tướng nhận tiền ngoại bang muốn tạo phản...




__._,_.___


Posted by: <vneagle_1

"Mình làm vậy không được đâu"


--------- Forwarded message ----------
From: TRONG DAN Vo <>
Date: 2016-02-26 11:59 GMT-05:00
Subject: Re: [ChinhNghiaViet] "Mình làm vậy không được đâu"
To: "Chinhnghiaviet>




XIN CÓ ĐÔI LỜI GÓP Ý THÊM :

Cám ơn các Niên trưởng đã đưa vấn đề MN- VNCH ra công luận ,

Tôi xin đóng góp thêm những LÝ DO, vì sao Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu trả lời " MÌNH LÀM VẬY KHÔNG ĐƯỢC ĐÂU "

Theo suy nghĩ và chứng kiến của tôi tận mắt từ cuối năm 1963 tại Sài gòn 

Thứ nhất : BÀI HỌC SV-HS - PHẬT TỬ XUỐNG ĐƯỜNG Ở HUẾ rồi đến Sài Gòn chưa kể các Tỉnh - Thành và Thôn quê ( dĩ nhiên là có VC cài vào trong đó) đã đưa đến tình hình ĐỆ NHẤT VN CỘNG HÒA BỊ LẬT ĐỔ năm 1963 và dẫn đến cái chết BI THẢM của anh em Tổng Thống Diệm( trong bài phỏng vấn giữa LS Lâm Lễ Trinh và Tổng Thống Thiệu: TT Thiệu có xác nhận ÔNG BỊ ÁM ẢNH VỀ CÁI CHẾT CỦA ANH EM TT DIỆM)  .


Sau khi nền ĐỆ NHẤT CỘNG HOÀ bị lật đổ, tình hình khắp nơi không còn AN NINH như trước nữa . Vì Dương Văn Minh cầm đầu( tôi sẽ nói sau ).

Trước khi TT Diệm bị lật đổ, tôi còn sống ở Quảng Ngãi, đang học Trung Học . Khi TT Diệm bị lật đồ, thì PHONG TRÀO ĐẤU TỐ DO VC CHỦ TRƯƠNG TẠI CÁC NƠI TỪ QUÊ RA TỈNH NỔI DẬY , VC bắt đầu hoạt động manh , ban đêm chúng đem TRUYỀN ĐƠN- BÍCH CHƯƠNG VỀ TREO TRƯỚC TRƯỜNG TÔI ĐANG HỌC , THẬM CHÍ CHÚNG DÙNG XÍCH SẮT KHÓA CỬA TRƯỜNG LẠI ( dĩ nhiên TRƯỜNG ĐÓNG CỬA).


Tại quê nhà, bọn VC buộc Cha Mẹ tôi , KHÔNG CHO TÔI RA QUẬN  ĐỂ HỌC,( VÌ NHÀ QUÊ KHÔNG CÓ TRƯỜNG TRUNG HỌC chúng sợ tôi ra QUẬN báo cáo tình hình của chúng cho Chính Quyền VNCH).

Từ đó , Cha tôi đã ÂM THẦM đưa tiền NHỜ NGƯỜI ANH BÀ CON CHỞ TÔI BẰNG XE ĐẠP VÔ BỒNG SƠN- BÌNH ĐỊNH  (vì đường bộ chúng đã PHÁ HỎNG TOÀN BỘ) và từ đó anh dẫn tôi đi Sài Gòn bằng xe đò, sau một thời gian ngắn anh ấy lại trở về quê , làm việc với Chính quyền VNCH tại Xã , bị VC ÁM SÁT chết .

Tôi vô Sài Gòn từ tháng 12 năm 1963, đi học ở Trường Trung học Á CHÂU , Trần Hưng Đạo, cũng nhờ vậy tôi đã chứng kiến rất nhiều vấn đề trong những năm sau đó tại Sài gòn ( nhưng xin bỏ qua giải đoạn này vì nhiều người làm việc hay sống ở Sài gòn đều biết rồi ).

Tuy nhiên , tôi muốn nói trở lại nguyên nhân TT Thiệu trả lời câu :  
" MÌNH LÀM VẬY KHÔNG ĐƯỢC ĐÂU "

1- TT Thiệu BỊ CÔ LẬP BỞI NHIỀU PHÍA , cuối thập niên 60 - đầu thập niên 70 MỸ BẮT ĐẦU ĐI ĐÊM VỚI HÀ NỘI & TC , đó là bất lợi cho Chế độ VNCH , bọn truyền thông- báo chí Mỹ trong đó có mấy tên TÌNH BÁO NHỊ TRÙNG LÀ PHẠM XUÂN ẨN v.v... đang bám sát TT THIỆU VÀ CHÍNH QUYỀN VNCH , chúng tìm những SƠ HỞ CỦA TT THIỆU để cung cấp cho bọn phản chiến Mỹ và bọn CS trên thế giới , nhằm giết chết ĐỆ NHỊ VNCH càng sớm càng tốt . Vì vậy TT Thiệu càng thể hiện CHẾ ĐỘ DÂN CHỦ TẠI MN- VNCH và không thế đàn áp BIỂU TÌNH NHƯ HÁN THÀNH !     
           
2- Chính những lý do trên , NỘI BỘ - NỘI CÁC ( trong đó có nhiều tình báo - điệp viên VC) biết rõ tình trạng của TT Thiệu nên chúng LỢI DỤNG & THÔNG ĐỒNG VỚI VC cài cấy cán bộ vào TỔNG HỘI SINH VIÊN- HS  - PHỐI HỢP VỚI PHẬT GIÁO ẤN QUANG & MỘT SỐ PHẬT TỬ - HÒA THƯỢNG - THƯỢNG TỌA LIÊN TỤC XUỐNG ĐƯỜNG , GÂY XÁO TRỘN AN NINH NGAY TẠI SÀI GÒN , DƯỚI SỰ HỖ TRỢ CỦA DƯƠNG VĂN MINH- ĐỔ MẬU - TƯỚNG NGUYỄN HỮU HẠNH & NHẤT LÀ TƯỚNG ĐÁ GÀ NGUYỄN CAO KỲ ĐÃ CHO HUỲNH TẤN MẪM MƯỢN VĂN PHÒNG CỦA HẮN HỌP BÀN CÔNG TÁC PHÁ RỐI CHỐNG LẠI VNCH & THẬM CHÍ NGUYỄN CAO KỲ CÒN CẤP LỰU ĐẠN CHO BỌN SV-HS PHÁ RỐI AN NINH TẠI ĐÔ THÀNH SG ( LỰU ĐẠN DÙNG ĐỂ HUẤN LUYỆN CHO QUÂN ĐỘI  VNCH ) .

Nguyễn cao Kỳ là tên RẤT LỢI HẠI , không biết TT Thiệu có biết những hoạt động của hắn không , mà cứ để hắn tự tung tự tác HOẠT ĐỘNG ?

Thậm chi vào đầu thập niên 70-71 Nguyễn cao Kỳ đã ÂM THẦM đến một cái Chùa ở đường Nguyễn Thông ( gần cổng Bà Xếp, Hòa Hưng), tôi không đi chùa , nhưng hôm đó Ông Anh Rể của tôi đi chùa đó rồi về nói với tôi : Hôm nay có Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ đến dự. Quý Vị nghĩ xem : Một ông Phó Tổng Thống, thiếu mẹ gì Chùa nổi tiếng ở Sài gòn mà phải lặn lội vô cái Chùa nhỏ trong đường HẺM NGUYỄN THÔNG nối dài ở Quận Ba SG ?
  
Tiếp theo đó , cũng vào những năm nầy ( tôi quên năm 70 hay 71 gì đó ) KHÔNG BIẾT LÝ DO GÌ MÀ ANH THƯƠNG PHẾ BINH : TRẦN VIẾT NGHIÃ TỰ THIÊU?  
Quan tài anh Trần Viết Nghiã đặt tại TỔNG HỘI THƯƠNG PHẾ BINH đường Nguyễn Thông ( đối diện đầu đường Kỳ Đồng) Quận Ba.
  
Nhà tôi ở gần đó , tình cờ đi ngang qua trước Tổng Hội TPB thì tôi thấy ĐÁM TANG ANH TRẦN VIẾT NGHĨA CHUẨN BỊ ĐƯA ĐI , CÙNG LÚC MÁY BAY TRỰC THĂNG CHỞ VỢ CHỒNG NGUYỄN CAO KỲ HẠ CÁNH GẦN ĐÓ & VỢ CHỒNG ÔNG KỲ ĐI TRƯỚC DẪN ĐẦU ĐÁM TANG RA ĐẾN ĐƯỜNG TRƯƠNG MINH GIẢNG THÌ VỢ CHỒNG ÔNG KỲ TÁCH RA CHỖ KHÁC LÊN TRỰC THĂNG BAY ĐI.

Những ai trong chính trường, chính phủ VNCH đều biết:  
Thương Phế Binh VNCH mà đòi quyền lợi gì là Tổng Thống KHÓ MÀ TỪ CHỐI vì lực lượng Thương Phế Binh hồi đó rất mạnh ( bất khả xâm phạm). Vậy Tướng Kỳ LỢI DỤNG PHONG TRÀO TPB với mục đích gì ??? 

HỒI TỨC TRẢ LỜI! VÌ TRONG THỜI GIAN NÀY TƯỚNG KỲ MUỐN RA TRANH CỬ TỔNG THỐNG ( MUỐN QUA MẶT TT THIỆU) NHƯNG KHÔNG ĐƯỢC NÊN TƯỚNG KỲ HĂM THẢ BOM DINH ĐỘC LẬP.
Tướng Kỳ thì QUẬY TỚI BẾN!

Tướng Dương văn Minh thì chứa thằng Huỳnh Tấn Mẫm( Tổng hội trưởng, tổng hội SV-HS Sài gòn ) trong tư dinh để hoạt động chống chính phủ .
Đại tướng ( Thủ tướng ) Trần Thiện Khiêm và Đại Tướng Cao Văn Viên ( TTM Trưởng QLVNCH ) là HAI NGƯỜI CỦA MỸ ( theo lời TT Thiệu trả lời phỏng vấn của LS Lâm Lễ Trinh rằng : NẾU THAY NGƯỜI KHÁC THÌ MỸ SẼ KHÔNG ĐỒNG Ý !!!  ) . 

Đúng vậy, Trần Thiên Khiêm là con bài CIA CỦA MỸ , VỢ CỦA TRẦN THIỆN KHIÊM & VỢ ĐẠI TƯỚNG CAO VĂN VIÊN LÀ HAI NGƯỜI BẠN RẤT THÂN ( hai ông muốn gì thì cử hai bà trao đổi nhau rồi quyết định ( đây cũng chính lời của Đại Tướng Viên trả lời phỏng vấn của LS Lâm Lễ Trinh ). 

Chưa nói đến QUỐC HỘI VNCH , nhưng quý vị đã biết : TT Thiệu ra lệnh bắt thằng VC nằm vùng là Dân biểu Trần Ngọc Châu , thì Mỹ can thiệp .
Dân biểu Kiều Mộng Thu thì khóc kể trước TÒA , đòi trả tự do cho Trần Ngọc Châu v. v... và v. v...

Tôi là thằng lính TÌNH NGUYỆN, đi lính ở địa phương ( chỉ ở Tỉnh Thành )  , không có ơn nghĩa- mưa móc gì với TT Thiệu, NHƯNG PHẢI NÓI THẲNG SỰ THẬT BẰNG TAI NGHE MẮT THẤY :
 KHÓ CÓ NGƯỜI TÀI TRÍ NHƯ TT THIỆU ĐỂ LÃNH ĐẠO QUỐC GIA TRONG MỘT CUỘC CHIẾN MÀ LÀM TT THỐNG CHỈ CÓ CHỨC MÀ KHÔNG CÓ QUYỀN ! KHÔNG KHÉO LÉO THÌ ĐẦU RƠI KHỎI MẠNG, NHƯ LỜI TT NIXON ĐE DỌA& NHƯ LỜI RỦA CỦA THẰNG KHỐN NẠN KISSINGER RẰNG: SAO CHÚNG NÓ KHÔNG CHẾT TIỆT CHO RỒI !!!

 Cách đây hai năm tôi đã có lần viết bài và xin mọi người hãy thông cảm cho hai vị Tổng Thống là :  
Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cũng là người phàm như chúng ta , không phải THẦN THÁNH, nên ít nhiều đều có những sai đúng - thiếu sót .


NHƯNG HAI VỊ TỔNG THỐNG CHƯA CÓ BÁN NƯỚC - BUÔN DÂN NHƯ BỌN VC .  

Vậy xin tất cả mọi người hãy để cho hai vị Tổng Thống đã qua đời ĐƯỢC YÊN NGHỈ VÀ PHÙ HỘ CHO CON DÂN ĐÁNH ĐUỔI BỌN VGCS & TÀU CỘNG ĐỂ ĐƯỢC ĐỘC LẬP - TỰ DO- DÂN CHỦ 


Kính

DINH CHUONG VO( GERMANY 26 .02.2016 )





2016-02-25 21:13 GMT+01:00 Paul Van >:
 
Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu trầm ngâm, thở dài: Mình làm vậy không được đâu"

Trích bài viết của tác giả Lâm Mạnh Di :

Tổng Thống Thiệu đàm luận với Trung Tướng Phạm Xuân Chiểu, Đại sứ VNCH tại Hàn Thành vào năm 1965, đại y':

Tướng Chiểu : Các anh có thấy họ(Chánh phủ Đại Hàn) làm không (đàn áp sinh viên nổi loạn biểu tình); các anh ở Saigon sao mà đề cho chúng phá hoại như vậy?

Tổng Thống Thiệu: Mình làm vậy không được đâu.

Đã hơn nửa thế kỉ, năm mươi năm đi qua, tác giả tự hỏi: tôi vẫn không hiểu rỏ ly' do gì mà mình làm vậy không được đâu?

Thiết tưởng Tổng Thống Thiệu là nhân vật đầy đủ thẩm quyền nhất để có thể trả lời câu hỏi nêu trên, nhưng nay Ông không còn tại thế, vì đã qua đời vào năm 2001.

Chúng tôi được hân hạnh tiếp xúc với Trung Tướng Phạm Xuân Chiểu và được Ông chia sẻ kinh nghiệm, kiến thức, giải đáp và bổ túc thông tin dữ kiện về vài mẩu chuyện đã qua. 

Xin khái quát như sau: Trung Tướng Phạm Xuân Chiểu xuất thân là sinh viên  y khoa xuất sắc tại Hà Nội, tham gia Đảng Việt Quốc, tham dự khóa huấn luyện quân sự tại Trường Võ Bị Trần Quốc Tuấn tại Lao Kay vào năm 1946.Trong thời gian Nhật đánh Tàu và chiếm Đông Dương; Ông Chiểu vượt biên sang Tàu và chiến đấu trong lực lụợng võ trang chống Nhật.

Năm 1948 ông được tín nhiệm trong chức vụ tham mưu trưởng phụ lực quân tại Phát Diệm và năm sau 1949 được mang cấp bậc Đại úy Quân Đội Pháp. Năm 1957, ông tốt nghiệp khóa tham mưu tại École d' État Major, Paris, Pháp. Năm 1956, Ông được Tổng Thống VNCH, Ngô Đình Diệm chỉ định làm Đại tá Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Công An thay thế Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Lễ. 

Theo lời kể của ông với người viết : Tôi (ĐT Chiểu) trình với Cụ rằng tôi không có kinh nghiệm về an ninh, tình báo nên xin Cụ chọn người khác. Cụ Diệm nghiêm giọng : C' est un ordre. Đây là lệnh, ông thi hành và cố gắng học việc tại chỗ (on the job training). Nhưng tôi khuyên Ông điều này : Tôi là người miền Trung, ông là người miền Bắc, đừng có mang về toàn người Bắc đặt vào chức vụ chỉ huy. Người Nam tính tình thẳng thắng, cương trực, nhiều người rất giỏi; anh lấy hồ sơ sĩ quan xuất sắc của Bộ Tổng Tham Mưu chọn một số sĩ quan người miền Nam chuyên nghiệp an ninh tình báo xin họ về giúp anh tái tổ chức Tổng Nha CSCA. 

Năm 1957, ông được vinh thăng Thiếu Tướng và nhận chức Tham Mưu Trưởng Bộ TTM vào năm 1958 Năm 1960, vì một vài bất đồng nào đó, ông bị thượng cấp ngộ nhận thuyên chuyễn ông về làm chỉ huy trưởng Trường Đại Học Quân Sự. Trước khi bắt đầu đảo chánh, Trung Tá Vương Văn Đông Nhảy Dù tìm gặp, móc nối thuyết phục ông tham gia đảo chánh lật đổ Tổng Thống Diệm; nhưng ông từ chối. Cuộc đảo chánh 11/11/60 do Ls Hoàng Cơ Thụy & Trung Tá Vương Văn Đông cầm đầu đã thất bại.(Lảnh tụ thật sự cuộc đảo chánh không phải là Đại tá Nguyễn Chánh Thi).

Sau khi Trung tướng Dương Văn Minh đảo chánh thành công ngày 1/11/63; Đại tá Thi đang lưu vong tại Phnom Penh được chấp thuận đi đường bộ qua biên giới và trực thăng đến đón tại Tây Ninh. Thời gian quẩn bách túng thiếu của Đại tá Thi ở Cao Miên đã được Cộng Sản khai thác, cài đặt cán bộ điệp báo Sáu Già sau này được "ém" trong tư thất của Tướng Thi tại Đường Gia Long, SG.

Biến động Miền Trung năm 1965 xãy ra, lúc Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi làm tư Lệnh Quân Đoàn I, sinh viên phật tử được kích động biểu tình xuống đường chống lại chính quyền trung ương; thậm chí đòi cắt Miền Trung lập thành chánh phủ riêng đặt dưới quyền lảnh đạo của Tướng Thi. Quyền lực chánh phủ trung ương lúc đó thuộc về Thiếu Tướng Nguyễn Cao KỲ, chủ tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương. Trung tướng Thiệu tuy là Chủ Tịch Ủy Ban Lãnh Đạo Quốc Gia nhưng không có thực quyền. Mấy anh mũi cao hầu hết "deal" đại sự trực tiếp với Tướng KỲ(hội nghị Manila năm 1965 cho thấy Tổng Thống MỸ Lyndon Johnson ân cần bàn chuyện vơi Tướng KỲ hơn là Tướng Thiệu; đây cũng là nhận xét của Đại sứ Phạm Đăng Lâm, Đại tướng Cao Văn Viên, QVK Nguyễn Xuân Phong).

Tòa Đại sứ MỸ nhận được tin tức tài liệu xác nhận Cộng Sản trà trộn trong đoàn biểu tình, kích động sự cuồng nhiệt đốt phá làm rối loạn an ninh trật tự. Quyết định từ trung ương phái ra miền Trung những tướng lảnh sinh quán từ miền Trung như Trung tướng Tôn Thất Đính, Thiếu Tướng Nguyễn Văn Chuân, Thiếu Tướng Huynh Văn Cao lần lượt bay ra Huế và Đà Nẳng tìm cách "hạ nhiệt"; nhưng tất cả đều thất bại. 

Tướng Phạm Xuân Chiểu cũng gặp sự chống đối, khi ông xuất hiện trước đám đông. Nhóm biểu tình đã xô đẩy, buộc ông ngồi trên chiếc xich lô để họ đưa đến đài phát thanh tuyên bố gì đó..(?) Tướng Thi xuất hiện, với uy tín cá nhân, đón Tướng Chiểu về Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn.

Phải chăng kinh nghiệm thực tế nảo nề đã trở thành dấu ấn cho một câu hỏi? Theo lời kể của Đại Tướng Cao Văn Viên với người viết: Sau khi họp với Đại Tướng Westmoreland và ban tham mưu hổn hợp Việt- My; chúng tôi quyết định xữ dụng 2 đơn vị tổng trừ bị nhảy dù và TQLC đang hành quân tại vùng I tập trung để phi cơ vận tải đưa về Đà Nẳng yểm trợ cho lực lương cảnh sát vãn hồi an ninh trật tự. Đêm đó, tôi xữ dụng phi cơ bán phản lực riêng của Tướng Westmoreland bay ra Đà  Nẳng.

Tình hình Việt Nam phức tạp hơn Đại Hàn vì Trung Tướng Thiệu không được toàn quyền hành động như Tổng Thống Đại Hàn Ly' Thừa Vảng hay Pak Chung Hi; sơ xuất của ông nếu xảy ra có thể ai đó đợi sẳn khai thác để lật đổ. Đặt hoàn cảnh của Tổng thống Thiệu vào thời điểm hội đàm Ba Lê tương tự như Ly' Thừa Vãng trong hội đàm Bàn Môn Điếm; chúng ta thấy được tài năng và quyết tâm của hai nhà lảnh đạo trong cùng hoàn cảnh . Eisenhower áp lực Ly' Thưa Vãng ky' hiệp ước ngưng bắn Bàn Môn Điếm với nhũng điều khoản nhượng bộ. Tổng Thống họ LÝ cương quyết tử chối. Áp lực dồn dập thêm từ Phó Tổng Thống Nixon chuyễn tối hậu thư của Eisenhower cho Ly' Thừa Vãng đại y' : 

"Hoa Ky sẽ không tha thứ cho bất cứ hành động nào muốn mở lại chiến tranh..."

Tổng Thống Thiệu cũng từ chối không ky' vào hiệp định hòa bỉnh với những điều khoản bất lợi "tự thắt cổ" và phải cay đắng nuốt nhục trước những hành động, ngôn ngữ đe dọa của "đồng minh đâm sau lưng".

Nghiên cứu tình hình chính trị toàn cầu vào thời điểm hai cuộc chiến Triều Tiên 1950- 53 và cuộc chiến VN 1954 - 1975; chúng ta có thể hiểu được tại sao Chú Sam đã làm như vậy . 

Bên kia thế giới, có thể Nixon đã gặp Ly' Thừa Vãng và Nguyễn Văn Thiệu để nói rằng: chúng tôi khâm phục và kính trọng hai ông vì ngưới chấu Á các ông thấy được những điếu tế nhị mà kẻ thực dụng chúng tôi không thấy. 

Đó là: chúng tôi đã bắn tín hiệu cho phía bên kia biết rằng, bằng mọi giá chúng tôi phải mang tù binh trở về MỸ và như vậy chúng tôi đã đánh mất đòn bẩy(leverage) để mặc cả trên bàn thương lượng, đàm phán; trong lúc hai ông áp dụng nguyên tắc bất định "uncertainty principles" để dồn đối phương vào thế thụ động, hoang mang, rối rắm. 

Chúng tôi thắng vì lợi ích của My Quốc trên toàn cầu; nhưng chúng tôi tự thẹn vì mang các ông lên bàn đàm phán như "con dê tế thần" ! 
Paul Van


2016-02-24 3:06 GMT-05:00 'Patrick Willay' p>:
 
 

"Mình làm vậy không được đâu"


Sứ quán của VNCH tọa lạc trong một Building trong khu phố sầm uất Myeongdong, ở tầng thứ 11. Hán Thành những năm 60 nghèo xơ xác, người dân thất nghiệp rất đông.
Mỗi lần đến thăm sứ quán, tôi lại thấy hàng người xếp hàng từ tầng thứ 11 xuống đến từng 1, để làm thủ tục xin qua VN . 

Người nào được cấp giấy qua VN làm việc thì mừng như được trúng số.

Những năm tháng tôi ở đó thường xuyên chứng kiến những cuộc biểu tình đẫm máu. Ngay trong khung viên Đại Học Yonsei nơi tôi học, gần như tuần nào cũng có biểu tình. Nguyện vọng của những người biểu tình, đa số là sinh viên, là họ đòi hỏi Nam Hàn phải thống nhất với Bắc Hàn theo kiểu ... Bắc Hàn (!). 

Hình của "bác" Kim Nhật Thành, bác Mao và những khẩu hiệu ca ngợi thiên đường XHCN được họ mang đi khắp đường phố.

Nhưng giới lãnh đạo Nam Hàn, đa số là tướng lãnh, lúc bấy giờ rất quyết liệt, họ dẹp biểu tình thẳng tay. Họ bắn đạn cao su, khi thấy không ngăn chặn được thì họ bắn bằng đạn thật. Ngày nào cũng đổ máu, ngày nào cũng có người biểu tình bị bắn chết. Mini Thiên An Môn xảy ra khắp nơi ở Hán Thành 

Cỡ như Huỳnh Tấn Mẫm, Ngô Bá Thành, Lê Hiếu Đằng etc... bảo đảm nếu sống ở Đại Hàn, thì đã phải nằm trong nhà xác từ lâu rồi
Tư dinh của Trung Tướng Phạm Xuân Chiểu, đại sứ VNCH, ở Hán Thành nằm trên một ngọn đồi, trong khu ngoại giao được canh phòng nghiêm nhặt. Hôm đó là ngày nhân viên sứ quán và gia đình tụ họp, ăn bữa tiệc tiễn Tổng Thống Thiệu về nước.

Ông Thiệu ngồi hàn huyên với ông Chiểu, bác Nguyễn Trọng Phu, anh Nguyễn Quang Mông, những tùy viên cao cấp của Sứ Quán. Các người khác thì to nhỏ hàn huyên trao đổi về cuộc sống lạnh lẽo ở Hán Thành. Tôi thì ngồi bệt xuống đất chơi với mấy em, con cháu của nhân viên sứ quán.
Cả phòng khách tự nhiên yên lặng khi TV chiếu về biểu tình chiều nay, quân đội kéo lê những xác chết của sinh viên bị bắn quẳng lên xe. Chúng tôi vừa theo dõi, vừa lắc đầu...
  Tướng Chiểu quay lại ông Thiệu, giọng sang sảng ..
- Các anh có thấy họ làm không, các anh ở SG sao mà dễ dàng cho chúng phá hoại như vậy, các anh không đọc những báo cáo chúng tôi gửi về sao ...?
Không khí trong phòng khách như trùng hẳn xuống, tất cả im lặng hướng mắt về ông Thiệu chờ nghe câu trả lời ... Ông Thiệu cúi đầu xuống trầm ngâm rồi thở dài ... "Mình làm vậy không được đâu..

Miền Nam sụp đổ, CS biến cả nước thành tài sản cho chúng vơ vét. Năm mươi năm sau, ngồi viết những dòng chữ này mà tôi vẫn không hiểu rõ lý do gì mà "mình làm vậy không được đâu ..."..
Vì biểu tình phản chiến đang xảy ra khắp nơi, vì sợ Mỹ cúp viện trợ, vì nhân đạo hay vì nhu nhược ..
 Tôi vẫn lẩn quẩn đi tìm câu trả lời./-

Lâm Mạnh Di




__._,_.___

Posted by: Tamika Ito <

CÁO PHÓ:Chương trình Tang lễ:Thiếu Tướng Đỗ Kế Giai



CÁO PHÓ
Trong niềm tín thác và hy vọ̣̣̣ng vào Chúa Kitô Phục Sinh, gia đình chúng tôi xin thành kính thông báo cùng tất cả quý cha, quý cụ̣̣̣, quý ông bà, quyến thuộc và bằng hữu xa gần: thân phụ, và ông nội của chúng tôi là:
Cụ Ông Edmond Marie Đỗ-Kế-Giai
Sinh ngày 12 tháng 06 năm 1929
Đã vừa hoàn tất cuộc hành trình Đức Tin Công Giáo, và đã về Nhà Chúa
Vào lúc 16 giờ 56 phút, ngày Chúa Nhật 21 tháng 02 năm 2016
(nhằm ngày 14 tháng 01 năm Bính Thân)
tại Bệnh Viện Baylor, Thành phố Dallas, Tiểu bang Texas.
Chương trình Tang lễ:
Lễ Phát Tang: 7:00 AM ngày thứ Năm 25/02/2016
tại Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, 2121 West Apollo Rd, Garland, TX 75044
Thăm viếng: 1:00PM – 7:00PM ngày thứ Năm và thứ Sáu 25-26/02/2016
Tại nhà quàn Sparkman-Crane, 10501 Garland Road, Dallas, TX 75218
Thánh Lễ an táng và cầu nguyện: 10:00 AM, ngày thứ Bảy 27/02/2016
Tạ̣̣̣̣̣i Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, 2121 West Apollo Rd, Garland, TX 75044
Sau đó thân phụ, và ông nội của chúng tôi sẽ được hỏa táng và
Sẽ về an nghỉ tại Nhà Bình An của Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, Garland, Texas.
Trưởng nam: Đỗ-Hồng-Nguyên
Thứ nữ: Đỗ-Thị-Minh-Thư, chồng Nguyễn-Ngọc-Phúc
Thứ nam: Đỗ-Kế-Toại, vợ Nguyễn-Thị-Thu-Hằng
Thứ nam: Đỗ-Hoàng-Minh
Thứ nam: Đỗ̃̃̃-Đức-Siêu, vợ Lê-Thị-Bích-Duyên và các con
Thứ nam: Đỗ-Kính-Tu, vợ Dương-Thiên-Trang và các con
Thứ nam: Đỗ-Mộng-Lân, vợ Lê-Thị-Bích-Hằng và con gái
Tang gia đồng kính báo
Cáo phó này thay thế thiệp tang
Xin hiệp ý cầu nguyện cho linh hồn Edmond Marie Và xin Miễn Phúng Điếu và vòng hoa các loại.
Vì ý nguyện của người đã khuất, xin dành tình thương và lòng cảm mến cùng hướng về những người thiếu may mắn, và đau khổ. Tất cả hiện kim, xin gửi về cho các nhóm và các tổ chức đang thực hiện chương trình cao quý nầy. Tang gia xin muôn vàn cảm tạ và tri ân.
 
***
PHÂN ƯU


Thiếu Tướng Đỗ Kế Giai, cựu Chỉ Huy Trưởng Binh Chủng Biệt Động Quân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vừa qua đời lúc 5 giờ chiều Chủ Nhật  ngày 21-2-2016 tại Galand, Dallas, Texas, hưởng thọ 87 tuổi
Thiếu tướng Đỗ Kế Giai: "Không! Tôi dứt khoát là không. Vài năm trước đây và ngay bây giờ, có nhiều nhà xuất bản Mỹ và Việt đề nghị tôi viết hồi ký và họ sẽ giúp xuất bản. Tôi trả lời là đối với tôi điều này khó quá. Bởi nếu đã viết, thì phải nói hết, nói thật, mọi sự việc mà tôi nghe, tôi biết, tôi thấy. Như vậy e rằng sẽ làm mất lòng nhiều người. Hơn nữa, vấn đề này tôi xin bày tỏ quan niệm tôi qua hai câu của người xưa:
BẠI BINH CHI TƯỚNG, BẤT KHẢ NGÔN DŨNG
VONG QUỐC CHI ĐẠI PHU, BẤT KHẢ NGÔN TRÍ.
(Tướng bại trận không thể nói mạnh.
 Quan mất nước, không thể nói hay)
Thiếu tướng Đỗ Kế Giai: “Ước mơ của một sĩ quan là những trận đánh, danh dự của một sĩ quan là chết tại chiến trường, đức hạnh của một sĩ quan là biết cắn răng lúc sa cơ.”
Có thể hiểu sự cắn răng của ông là tương đương với lòng can đảm tối thượng trong câu của một vị Tướng Đức thế kỷ 19 (quên tên):" Le courage supreme est d'accepter the plus grand poids de honte pour servir the plus beau devoir de l'honneur."

Sơ lược Tiểu sử của cố Thiếu Tướng Đỗ Kế Giai
Người tù cuối cùng được thả, sau 17 năm tù cải tạo!
Thiếu Tướng Đỗ Kế Giai tuyên bố trong tù:
TÔI KHÔNG XIN KHOAN HỒNG VÌ TRONG TRẠI TÂN LẬP CÓ HÀNG TRĂM ĐÀN EM CỦA TÔI CHƯA THẢ THÌ HÀ CỚ GÌ TÔI ĐƯỢC VỀ TRƯỚC HỌ ! HÃY THẢ HỌ TRƯỚC ĐI CÒN TÔI LÀ NGƯỜI VỀ SAU CÙNG!
Thiếu tướng Đỗ Kế Giai (1929-2016), nguyên là vị Tướng lãnh gốc Nhảy Dù của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Ông sinh vào tháng 6 năm 1929 tại Bến Tre, trong một gia đình điền chủ. Ông tốt nghiệp Trung Học Phổ Thông chương trình Pháp với văn bằng Tú tài bán phần (BAC.1).
Tháng 6 năm 1951, thi hành lệnh động viên, ông nhập ngũ vào Quân đội Quốc gia, số quân: 49/118.249. Theo học khóa 5 Hoàng Diệu tại trường Võ Bị Liên quân Đà Lạt (sau cải danh thành trường Võ Bị Quốc gia. Khai giảng ngày 1/7/1951, mãn khóa ngày 24/4/1952). Tốt nghiệp với cấp bậc Thiếu úy hiện dịch. Ra trường, được chọn phục vụ trong Tiểu Đoàn 3 Nhảy Dù của Quân Đội Quốc Gia Việt Nam, đồn trú tại Hà Nội.
Tháng 7 năm 1954, sau Hiệp định Genėve, ông được thăng cấp Trung úy và cùng đơn vị di chuyển vào Nam đồn trú tại Nha Trang.
Năm 1955, sau khi chuyển sang cơ cấu mới của Quân Đội Việt Nam Cộng hòa, ông được thăng cấp Đại úy và được cử làm Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 6 Nhảy Dù thay thế Đại úy Nguyễn Văn Viên.
Tháng 10 năm 1959, ông được thăng cấp Thiếu tá nhiệm chức.
Trung tuần tháng 11 năm 1960, ông chuyển sang làm Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 5 Nhảy Dù thay thế Thiếu Tá Ngô Xuân Soạn (bị sát hại vào nửa đêm ngày 11/11/1960 tại hậu cứ Tiểu Đoàn 3 Dù vì không chịu tham gia cuộc đảo chính do Đại tá Nguyễn Chánh Thi cầm đầu).
Tháng giêng năm 1962, ông được cử làm Chiến Đoàn Trưởng Chiến Đoàn 2 Nhảy Dù vừa được thành lập.
Đến đầu năm 1965, ông được thăng cấp Trung tá và bàn giao Chiến Đoàn 2 Dù lại cho Thiếu tá Ngô Xuân Nghị (là em ruột của Thiếu Tá Ngô Xuân Soạn). Sau đó, ông được chuyển sang làm Tham Mưu Trưởng Sư Đoàn 25 Bộ Binh do Đại Tá Nguyễn Thanh Sằng làm Tư Lệnh.
Ngày 15 tháng 9 năm 1966, ông được thăng cấp Đại Tá và được bổ nhiệm làm Tư Lệnh Sư Đoàn 10 Bộ Binh thay thế Thiếu Tướng Lữ Lan đi làm Chỉ Huy Trưởng Trường Đại Học Quân Sự tại Đà Lạt. (Đầu năm 1967, ông sáng kiến đề nghị cải danh Sư Đoàn 10 Bộ Binh thành Sư Đoàn 18 Bộ Binh và được Bộ Tổng Tham Mưu chấp thuận)
Đầu tháng 11 năm 1967, ông được vinh thăng Chuẩn Tướng tại chức. Ngày 20 tháng 8 năm 1969, ông nhận lệnh bàn giao Sư đoàn 18 lại cho Chuẩn Tướng Lâm Quang Thơ (nguyên Chỉ Huy Trưởng Trường Bộ Binh Thủ Đức). Sau đó, ông được điều động về phục vụ tại Bộ Tổng Tham Mưu.
Tháng 8 năm 1972, ông được bổ nhiệm làm Chỉ Huy Trưởng Binh Chủng Biệt Động Quân thay thế Đại Tá Trần Công Liễu.
Ngày 1 tháng 4 năm 1974, ông được vinh thăng Thiếu tướng nhiệm chức.
Sau ngày 30 tháng 4, ông bị nhà cầm quyền cộng sản bắt đi tù cải tạo và bị lưu đày suốt 17 năm, mãi cho đến ngày 5 tháng 5 năm 1992 ông mới được trả tự do.
Ngày 26 tháng 10 năm 1993, ông được xuất cảnh sang Hoa Kỳ theo diện H.O, định cư tại Garland, Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ.
Ngày 21 tháng 2 năm 2016, ông từ trần tại tại Bệnh Viện Baylor, Thành phố Dallas, Tiểu bang Texas. Hưởng thọ 87 tuổi.
__._,_.___

Posted by: thanh nguyen <

Featured Post

Tên các Quốc gia mà người Sài Gòn hay gọi trước năm 1975

https://www.facebook.com/groups/miennamvietnam/posts/1953798441526381/ https://www.facebook.com/buianhhuy095096/posts/t%C3%AAn-c%C3%A...

Popular Posts

Popular Posts

My Blog List