QUỐC HẬN 30 THÁNG 4

Image result for Tháng Tư năm 1975 -----

==== ====



Monday, April 8, 2019

Lý Tống ! Một thời oanh liệt ! PHÁT HUY TINH THẦN LÝ TỐNG

 


Đoản Văn sau đây thay Lời Tiễn Biệt Chiến Sĩ Ó Đen Lý Tống 
Về Nơi An Nghĩ Cuối cùng.
 Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

                  PHÁT HUY TINH THẦN LÝ TỐNG 
 Một số người trong cộng đồng tỵ nạn chúng ta đã quên mối hiểm họa của CS từ trên nửa thế kỷ đã và đang đày đọa nhân dân VN. Và cũng chính họ đã quên hẳn những mưu thần chước quỷ của Cộng sản Hà nội luôn luôn rình rập bằng sách lược ru ngủ  cộng đồng người Việt ở hải ngọai cho đến một thời điểm chín mùi trong cơn ngủ mê, chúng sẽ lùa cả vào rọ.
Tháng Tư Bảy lăm, đã đánh thức  đồng bào Miền Nam VN bừng mắt dậy trước tai họa cộng sản xâm lăng. Giờ đây,một số người Việt tỵ nạn sau cơn kinh hoàng vượt biên , vượt biển, bị đày ải trong các trại tù, cưỡng bức đi kinh tế mới, bị cướp sạch tài sản và bị ghép tội phản quốc nay trở lại cơn mê do bọn Việt gian CS ru ngủ bằng nhóm từ mỹ miều “ Khúc Ruột Ngàn Dặm”
Chúng ta phải xác định rõ ràng vị trí của của chúng ta nơi hải ngoại nầy là Công Đồng Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn Cộng Sản, và hẳn nhiên là chúng ta luôn có ý thức bảo vệ lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của  Việt Nam Cộng Hòa.
Lãnh đạo Cộng đồng hải ngoại đã nhậy cảm nhìn thấy bàn tay nối dài  của CS VN càng lúc càng thô bạo để khuynh loát Cộng đồng VN tỵ nạn bằng mọi lãnh vực: Văn hoá, giáo dục, văn nghệ, kinh tế, thương mại v. v… trên đất tạm dung nầy.
Thử đặt câu hỏi : Có phải Paris By Night 40 chủ đề Mẹ, Trần Trường treo hình Hồ với cờ đỏ sao vàng và những lá cờ đỏ được trương lên tại các trường đại học ở Hoa Kỳ là những khởi đầu trong chương trình thử nghiệm của chiến dịch tuyên vận CS xâm nhập vào khối cộng đồng người Việt? Tất cả những chiến dịch trên vừa phát khởi đã được cộng đồng hải ngoại chúng ta cảnh giác, phát hiện kịp thời và mở ngay những trận đánh mãnh liệt , trường kỳ nên đã ngăn chận được những manh nha tác hại đó.
Chúng ta đã chuốc lấy những kinh nghiệm xương máu vô cùng đau đớn cũng bởi những cái nhìn thiển cận, dễ tin và kể cả lòng vị tha nữa. Gần 6 ngàn người bị CS sát hại trong Tết Mậu Thân ở thành phố Huế và hàng ngàn người dân vô tội tại các tỉnh thành khác bị CS giết khi chúng đột nhập trong giờ Giao thừa thiêng liêng của ngày đầu năm . Đâu phải chỉ có thân nhân của người chết mới ngỡ ngàng trước sự giết người một cách  dã man do đám quỷ vô tâm của chủ nghĩa vô thần từ hang ổ Ba Đình Hà Nội chỉ thị, mà cả toàn dân VN và thế giới đã phải kinh hoàng trước sự tàn sát không nương tay của CS đối với đồng bào mình . Ngay cả bốn vị giáo sư người Đức đã tình nguyện vào dạy cho các Sinh viên đại hoc Huế, CS cũng không chừa. Và kể từ đó, hầu như toàn dân Miền Nam mới bắt đầu run sợ.
Vì vậy, khi cuộc tấn công 1975 bắt đầu, “bộ đội cụ Hồ” đến đâu thì người dân ùn ùn bỏ chạy về hướng quân đội Việt Nam Cộng Hòa đóng quân , để sau cùng hàng triệu người bỏ nước ra đi khi chúng hoàn toàn chiếm được Miền Nam Tự do.
Cơn mê Trịnh Công Sơn, Kim Cương, Thanh Nga , Thẩm Thuý Hằng v.v…sau khi mất nước, người dân Miền Nam mới thức tỉnh khi những bộ mặt thật của thần tượng hiện nguyên hình : Cộng sản nm vùng.

Một tấm gương nổi bật đã dẫn đầu cho công cuộc đấu tranh chống Văn Hóa Vận của CS tại Hoa Kỳ, đó là Người Hùng Lý Tống đã cảnh cáo tên CS Đàm Vĩnh Hưng tại hội trường Santa Clara Convention Center vào năm 2010 bằng một pha trình diễn ngoạn mục vừa đẹp mắt , hài hước nhưng không kém khí chất hào hùng. Anh hóa trang thành phụ nữ trao hoa và xịt chất pepper spray vào mặt tên ca sĩ tuyên vận CS Đàm Vĩnh Hưng.
Lý Tống đã hành động đúng, hợp thời và hợp với lòng người dân Việt  đã bỏ nước ra đi vì sự tàn bạo của đảng cướp CS VN. Đừng cho rằng Đàm Vĩnh Hưng là một tên CS con không đáng gì để Lý Tống phải ra tay hành động làm hạ giá trị của một chiến sĩ . Vậy ai là người dám đứng ra đảm nhận việc làm giống như Lý Tống ? Đợi đến bao giờ ? Một con mối xuất hiện trên vách tường mà không ra tay tiêu diệt tức thời, ắt trong tương lai bầy mối kia  sinh sôi nẩy nở sẽ làm sụp đổ căn nhà.
Đàm Vĩnh Hưng, hắn không đơn giản như một số người có ý tưởng cạn cợt là chỉ ca hát thuần tuý. Hắn là một đảng viên nắm giữ vai trò cốt cán trong nhiệm vụ tuyên vận của đoàn Thanh Niên CS HCM (một thành viên của Uỷ ban Hội Liên Hiệp Thanh Niên Thành phố HCM là cơ quan ngoại vi của đảng CS ).Chúng ta lấy làm buồn lòng cho những kẻ trí thức tỵ nạn CS mà lại ra tay bênh vực cho tên cán bộ ngoại vận nguy hiểm trong bộ lốt ca sĩ nầy.
   Vụ đặt tên Little Sài Gòn tại khu thương mại trên đường Story, nếu Lý Tống không dấn thân tuyệt thực qua 28 ngày đêm. Nếu không có những cụộc biểu tình vào thứ Ba Đen hàng tuần của Cộng đồng Người Việt, thử hỏi nghị viên Madison và phe nhóm có nhượng bộ cho cộng đồng chúng ta ở San Jose nầy không? Việc làm của Lý Tống xuất phát từ ý thức trách nhiệm bảo vệ Tự do của  người Việt tỵ nạn CS, xuất phát từ trái tim nhiệt huyết yêu quê hương, dân tộc và không chấp nhận chế độ CS bạo tàn đang giày xéo trên quê hương Việt Nam. Lý Tống đích thực là Chiến Sĩ Đấu Tranh cho Tự Do không khoan nhượng với tinh thần quật khởi mãnh liệt.
Trước khi hành động, Lý Tống đã đoán trước hậu quả nào sẽ đến với anh, nhưng anh bất chấp mọi hiểm nguy, mọi hình phạt nghiệt ngã của pháp luật, bất chấp những dư luận đánh phá bẩn thỉu của những con người ích kỷ sống chỉ vì bản thân và gia đình mình. Có người ví von hạng người nầy chỉ biết đôi đủa và cái giường.
Đàm Vĩnh Hưng đã từng tuyên bố trước báo chí rằng hắn thua 0/1 và hắn sẽ gở huề 1/1.
Đây Không phải một mình ĐVH đơn phương thách thức cộng đồng chúng ta trước báo chí ở tiểu bang California mà cố tình khiêu khích tinh thần chống cộng của tất cả những người Việt tỵ nạn cộng sản trên toàn thế gìới . Đàm Vĩnh Hưng chỉ là mũi xung kích. Phía sau hắn và bọn bầu show đã được một lực lượng hậu thuẩn khổng lồ củaTòa Tổng Lãnh sự ở Cali, Đại sứ quán VC ở Washington DC qua Bắc Bộ Phủ Hà Nội . Bọn chúng vẫn tiếp tục các cuộc trình diễn không lùi bước dù có thất bại . Như thế, đủ chứng minh cho những ai nhẹ dạ hiểu được rằng ĐVH  là một tên cán bộ CS phụ trách công tác Văn Hóa Vận đích thực của bạo quyền CS VN được sự tiếp trợ bằng ngân sách ngoại vận từ Hà Nội. 
Chúng ta còn lạ gì phương thức “tằm ăn dâu”, “vết dầu loang”,”mưa lâu thấm đất” trong sách lược tuyên truyền của chế độ CS. Người Việt tỵ nạn đã thấm đòn với bàn tay sắt bọc nhung trong giai đoạn đầu để cuối cùng là bàn tay thép đó lộ nguyên hình thô bạo của CS đã từng áp dụng tại quê nhà. Chẳng lẽ chúng ta làm ngơ trước làn sóng đỏ đang tràn tới sắp dập vùi chúng ta một lần nữa trên phần đất tạm dung cuối cùng nầy hay sao?!
Tại Thành phố San Jose này , hiện nay đã xuất hiện một mũi nhọn từ nghị quyết 36 của CSVN ngang nhiên yêu cầu thành phố được phép treo cờ đỏ sao vàng trên cột cờ City . Ai là người sẽ tiếp  gương Ó đen Lý Tống chận đứng phong trào nầy ?
Lý Tống là người có khí tiết, nhiệt tâm và can trường dám dấn thân quên mình cho đại cuộc. Đó là nghĩa cử cao thượng của người anh hùng chống cái xấu, cái ác và sự bất công. Trên mạng lưới toàn cầu hiện nay đang  xuất hiện những bài viết giấu mặt gây hoang mang và hạ uy tín những người có tâm huyết và ý chí chống cộng bởi họ đã giám đứng ra dẫn đầu cho chiến dịch triệt hạ phong trào “Lá Cờ Đỏ” muốn chiếm ngôi lá “Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ” của chúng ta tại Hoa kỳ này. Ngân khoản dành cho công tác Ngoại Vận của Ngụy Quyền Hà Nội để thực hiện Nghị quyết 36 của CS VN không có giới hạn.
Cơn sóng thần của Lý Tống phát khởi từ Miền Bắc California nay đã lan nhanh trên toàn thế giới. Làn sóng nầy sẽ đánh bật tất cả những đợt xung kích của những tên hoạt đầu nội tuyến cho nghị quyết 36 trên mọi hình thức. Bởi lẽ đó mà mọi nổ lực của đối phương hiện giờ là nhằm triệt hạ uy tín cá nhân cũng như đoàn thể nào tích cực chận đứng Lá Cờ Máu xuất hiện tại San Jose. Chúng ra sức làm nhụt chí những cá nhân cũng như tập thể trong công tác phục vụ cho chính nghĩa Quốc gia của cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản hải ngoại.
Từ Tiểu bang California USA xin gởi đi lời kêu goị Đồng bào Tỵ Nạn CS toàn thế giới và Mạng Lưới toàn cầu đồng thanh PHÁT HUY TINH THẦN LÝ TỐNG . Hãy đòan kết lại, ra sức tiếp tay cho những chiến sĩ nào tiếp nối Tinh Thần Lý Tống  đấu tranh bất Khuất chống lại thế lực đỏ đang âm mưu phá hoại sự đoàn kết trong khối cộng đồng tỵ nạn CS VN tại hải ngoại.
Chúng tôi mong mỏi đồng hương tỵ nạn CS hãy gạt bỏ mọi tỵ hiềm cá nhân , quên đi những bất đồng của qúa khứ cùng siết tay nhau bảo vệ LÁ CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ CHÍNH NGHĨA CỦA VIỆT NAM CỘNG HÒA THÂN YÊU. 
                Nguyện Cầu Hương Linh Chiến sĩ Lý Tống Yên Nghỉ Nơi Cõi Vĩnh Hằng.
                       THÀNH KINH PHÂN ƯU THI HỮU LÊ XUÂN NHUẬN VÀ TANG QUYẾN
Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích






__._,_.___

Posted by: Tan Ich Nguyen <





( cảm ơn bạn đã chuyển để thế giới biết đầy đủ về một ANH HÙNG thực sự .
   Đọc qua thấy rằng khó có ai làm được như Lý Tống
    Thành thực  kính phục và luyến tiếc sự ra đi của anh . )

----- Forwarded Message -----
From: 'hungthe' via DiendanTuoiHac <
To: Diendan PhucHungViet <>
Sent: Sunday, April 7, 2019, 12:51:58 PM CDT
Subject: Fw: Bài đọc cho biết về Lý Tống - Một thời oanh liệt




Lý Tống !  Một thời oanh liệt !

Lý Tống

Lý Tống sinh ngày 1 tháng 9 năm 1945 tại Huế, gia nhập Binh chủng Không quân năm 1965, thuộc Khóa 65A, và du học Hoa Kỳ năm 1966. Vì trừng trị một niên trưởng hắc ám, Lý Tống bị kỷ luật, bị sa thải và trở về nước. Lý Tống được tuyển vào hãng Pacific Architech & Engineer và chỉ trong vòng 3 tháng thực tập ngành Thảo Chương Viên, Lý Tống tự động sửa một program chính của hãng, giảm thiểu nhân số phòng Phân Tích từ 5 nhân viên xuống còn một mình Lý Tống. Do công trạng thần kỳ đó, Lý Tống được Chủ Tịch Hội IBM Chapter Việt Nam đề nghị bầu vào chức Phó Chủ Tịch và cấp học bổng du học ngành Programmer. 

Nha Động Viên đã gọi Lý Tống nhập ngũ Khoá 4/68 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức trước khi Lý Tống hoàn thành thủ tục nên anh bỏ mất cơ hội du học Hoa Kỳ lần thứ nhì. Lý Tống là người duy nhất bị sa thải vì kỷ luật được trở lại Không Quân Khoá 33/69 và tốt nghiệp Hoa Tiêu ngành Quan Sát. Năm 1973, Lý Tống được huấn luyện lái phi cơ A.37, trở thành Phi Công Phản Lực Cường Kích. Vốn là người của xứ cố đô ngàn năm văn vật, Lý Tống là một tổng hợp của nhiều con người: Vừa giang hồ lãng tử, vừa nghệ sỹ, businessman, vừa là hoa tiêu gan lì gai góc. 

Đề cập đến các chiến tích lẫy lừng với Danh hiệu TOP GUN của Lý Tống, có câu nhận xét của Phi công cùng Phi Đoàn Ó Đen thường được nhắc nhở đến: “Nếu 4 Vùng Chiến thuật có 4 Lý Tống, VC sẽ không ngóc đầu lên nỗi!“ Sáu trong hàng trăm Phi Vụ “Tử Thần“ của Phi Đoàn 548 có sự tham dự của Lý Tống gồm: (1) Phước Long: Phi vụ đánh tan nhiều mũi tấn công cuả VC vào Tỉnh Phước Long, ngoài huy chương Anh Dũng Bội Tinh về chiến tích, Lý Tống còn được tưởng thưởng về giá trị Văn học của Bài Thơ Lý Tống diễn tả lại trận đánh nầy. (2) Tây Nguyên: Phi vụ tiêu diệt toàn bộ hàng trăm xe tiếp tế của VC tại Tây Nguyên. (3) Đèo Phượng Hoàng: Phi vụ ngăn chận đạo quân VC ồ ạt chuyển quân từ Ban Mê Thuột về hướng Đèo Phượng Hoàng. Do say mê bắn xe tăng VC, Lý Tống đã bay xuống thấp đến nỗi phi cơ bị trúng một số mãnh phi đạn do mình bắn ra cùng đất đá văng lên làm phi cơ bị phế thải vì kính phòng lái và bụng máy bay bị thủng 38 lỗ đạn! (4) Phi Vụ BOB: Bay theo sự hướng dẫn của Radar Đài Kiểm Báo. 

Trong Phi vụ này, Phi tuần Trưởng không đánh bom, nghĩ rằng Bộ Chỉ Huy chấm nhầm tọa độ vì chợt phát hiện vòng đai Phi trường Phù Cát qua lỗ hỗng mây! Lý Tống Phi tuần Phó, tự động bấm bom theo phản xạ khi nghe hiệu lệnh vô tuyến thay vì theo lệnh Phi tuần Trưởng nên toàn bộ Phi công của Phi đội bay theo sau đã thả bom theo Lý Tống. Kết quả toàn bộ Sư Đoàn 23 Sao Vàng của VC bị tiêu diệt và phải mất một tuần lễ mới chôn hết thi thể địch quân. (5) Cầu Dziên Bình: Một đầu cầu chiến lược huyết mạch tại ngã ba biên giới Việt- Miên- Lào, do 4 Trung đoàn Phòng không thiện chiến nhất của VC trấn giữ, được VC dùng để chuyển quân, vũ khí và tiếp liệu ồ ạt vào Tây nguyên. Về đêm, khi phòng không địch khai hỏa, Dziên Bình bỗng rực sáng như “Thành phố San Francisco vừa lên đèn!“ Nhóm phi công cảm tử gồm 4 người. Lý Tống là người tình nguyện duy nhất đầu tiên và động viên, kêu gọi vài phi công bạn cùng tham gia. Bốn phản lực cơ A 37 cất cánh từ Pleiku, bay đi Kontum để đánh lạc hướng địch, rồi từ Kontum, “bay trên ngọn cỏ, dưới ngọn cây“ men theo sườn đồi, hẻm núi, từ sát mặt đất phóng vụt lên, nhào xuống đánh sập cầu Dziên Bình bằng Chiến thuật Đột Kích. Theo sự đánh giá của Khối Tình Báo Chiến Lược, nếu không có phi vụ đánh sập cầu Dziên Bình của nhóm cảm tử Lý Tống, Miền Nam VN đã rơi vào tay CS năm 1974 thay vì năm 1975! 

(6) Phi Vụ Cuối Cùng: Vào phút hấp hối của Quê Mẹ, Lý Tống thi hành phi vụ đánh sập cầu Ba Ngòi gần Cam Ranh, ngăn chận làn sóng tiến công ồ ạt của Cộng quân vào Phan Rang. Thấy dân chúng đông như kiến, lũ lượt xô đẩy nhau qua cầu chạy giặc, Lý Tống quyết định bay xuống thấp sát mặt đất làm hiệu để dân chạy nạn tránh đi, nhưng dòng người cứ ào ạt tràn qua cầu. Do trái tim đầy lòng nhân ái luôn nghĩ đến sự an nguy và tính mạng dân lành vô tội, Lý Tống phải bay thấp đến vòng thứ ba, nên khi vừa lấy cao độ để thả bom, chiếc phản lực cơ A 37 của phi công Lý Tống bị hỏa tiển SA7 tầm nhiệt VC bắn trúng ở cao độ 100 mét, vở thành nhiều mãnh. Lý Tống đã tung cánh dù trong vòng lửa đạn và bị bắt sau hơn 1 giờ bôn tẩu vào ngày 5 tháng 4 năm 1975. Lý Tống cùng chung số phận với những người tù cải tạo Miền Nam.


Lý Tống trong ngày ra tòa ở Bangkok “I will go back to serve my country”
Về Danh Hiệu PAPILLON, Lý Tống đã sáu (6) lần vượt ngục, chỉ thua Papillon Pháp, người vượt ngục chín (9) lần. Sự khác biệt giữa Henri Charrièrre và Lý Tống gồm các điểm: * Henri chuyên vượt ngục bằng đường biển, Lý Tống “chuyên trị“ đường bộ.* Henri luôn luôn dùng tiền nhờ người khác giúp đỡ và hợp tác, Lý Tống chỉ trốn một mình và mọi kế họach từ A đến Z đều chính tự mình vạch ra và thực hiện. * Ngoài ra, Henri chỉ chú tâm vượt rào “ra“ vì sự sống còn của bản thân, Lý Tống còn 3 lần vượt rào “vào“ các Phi trường (2 lần Phi trường Tân Sơn Nhất và 1 lần Phi trường Ubon Rachathani tại Thái Lan, tức Tổng cộng 9 lần bằng Henri Charrière) để đánh cắp máy bay, thi hành các Điệp vụ vì sự sống còn của Dân tộc VN. 

Sáu lần vượt ngục xẩy ra lần lượt tại:
(1) Nhà tù Lam Sơn (Tại đây Lý Tống thường được bạn đồng tù nhắc lại câu nói bất hủ: “Bắn đi! Lý Tống này chết đi còn có trăm ngàn Lý Tống khác!“ 
(2) Nhà tù A.30 (Tại đây, Đại Úy Ngọc, bạn tù, thường nhắc lại câu nói của các thanh niên Miền Thùy Dương Cát Trắng ái mộ: “Lý Tống là Thần tượng Tuổi trẻ Nha Trang“; 
(3) Phòng giam An ninh tại Nhà ga Nam Vang ; 
(4) Nhà tù 7708 ở Nam Vang ; 
(5) Trại Nong Samet tại biên giới Miên-Thái và 
(6) Nhà tù Xuân Phước tức A.20. Thành tích vượt ngục được Ông Julian, Trưởng Phòng Phản gián Singapore, đánh giá: “Lý Tống là bậc thầy của Papillon.“ Lần vượt ngục thứ nhì, sau gần 6 năm tù, Lý Tống đã thực hiện đúng câu đã từng tuyên bố: “Các ông có quyền bắt tôi, bỏ tù tôi, nhưng quyền ’tự thả, tự phóng thích’ khỏi nhà tù lúc nào là quyền của tôi!“ Lý Tống trốn thoát Trại tù A.30 tỉnh Phú Khánh ngày 12/7/1980. 

Ra khỏi chốn tù đày, về đến Sài Gòn, Lý Tống đột nhập phi trường Tân Sơn Nhất 2 lần dự định cướp máy bay ném bom Bộ Chỉ Huy tại Trại A.30 để cứu bạn tù như đã hứa. Mưu sự không thành do toàn bộ phi cơ VNCH bị bộ đội CS “làm thịt’’ bán sắt vụn, tháng 9/1981 Lý Tống rời quê hương tìm tự do bằng đường bộ, xuyên qua 5 quốc gia, dài hơn 3 ngàn cây số, trong thời gian gần 2 năm, trốn thoát 3 nhà tù, cuối cùng bơi qua eo biển Johore Baru từ Mã Lai đến Singapore, và được chính phủ Hoa Kỳ chấp thuận cho đi định cư tại Mỹ vào ngày 1/9/1983. Cuộc hành trình vượt biên tìm tự do của Lý Tống ly kỳ vô tiền khoáng hậu, độc nhất vô nhị của thế kỷ 20 được Tổng Thống Ronald Reagan vinh danh qua nhận định: “Your courage is an example and inspiration to all who would know the price of freedom“ (Sự can trường bất khuất của Lý Tống là một biểu tượng và nguồn cảm hứng cho những ai muốn biết cái giá của tự do); và được ca tụng bởi những Tờ báo, Tạp chí nổi tiếng nhất thế giới như: Barry Wain của The Wall Street Journal: “Ly Tong is in a class by himself,“ và Anthony Paul của Reader’s Digest: “His flight has become one of the great escape saga of our time.“

Lý Tống đến Hoa Kỳ dừng chân đầu tiên tại Thành phố Boston, đúng ngày sinh nhật 1/9/1984. Lý Tống nộp đơn học trường Harvard nhưng bị từ chối vì không có “học bạ“ và không đủ khả năng tài chánh trả học phí tại trường học đắc đỏ nhất Mỹ quốc. Lý Tống đã tuyên bố: “Hôm nay tôi xin làm HọcTrò, Harvard từ chối. Sau này Harvard mời làm Thầy, tôi cũng sẽ từ chối!“ Sau khi chu du qua các Tiểu Bang New York, Washington DC, California, Texas... Lý Tống định cư tại New Orleans, Louisiana, làm Quãn lý China Nite Club, lập Đảng “Trừ Gian Diệt Bạo“ đơn thương độc mã “bắn chết“ một tên cướp Mỹ đen ngày 9/7/1984 và sau đó đánh “tắt thở“ một tên anh chị VN.

Sau 9 năm đèn sách, Lý Tống lần lượt đậu các bằng Cử Nhân Khoa Chính Trị và Cử Nhân phụ Khoa Pháp Văn (1988), Thạc sĩ (11/8/1990). Lý Tống được Sử gia Tiến sĩ Stephen E. Ambrose ví với một vị Tổng Thống vĩ đại của Hoa Kỳ:“ Like Eisenhower, a fighter for freedom, a hero from another war.“ Năm 1992 Lý Tống hoàn tất chương trình Tiến sĩ Chính Trị ngành Bang Giao Quốc Tế và chuẩn bị trình Luận án Tiến sĩ tại Đại Học New Orleans về đề tài “Học Thuyết Chất Xúc Tác: Cách Mạng Và Phản Cách Mạng’’ tức “Sức Mạnh Quần Chúng’’ (People’s Power). Nhân sau khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, Lý Tống trở về VN áp dụng học thuyết do mình phát kiến, được nhiều quốc gia áp dụng thành công đã lật đổ 23 Chế Độ độc tài trên thế giới trong 2 thập kỷ qua, để thực hiện cuộc “Cách Mạng Đua Xe’’ bằng cách đột nhập phi trường Ubon Rachathani của Thái Lan đêm 1/9/1992, định đánh cắp phi cơ bay về Sài Gòn dội bom kho xăng Khánh Hội vào dịp Quốc Khánh VC ngày 2/9/1992 để gây bạo loạn và tạo nên Chất Xúc Tác, đốt lên ngọn lửa đấu tranh tại quê mẹ. 

Điệp vụ bất thành vì bình điện phi cơ yếu, mở máy không nổ, Anh chuyển sang phương án 2, khống chế chiếc Air Bus 321-200 cuả Hàng Không VC ngày 4/9/1992 từ Bangkok về Sài Gòn, thả 50 ngàn truyền đơn kêu gọi đồng bào Tổng Nổi Dậy lật đổ chế độ bạo quyền CS. Lý Tống định chun qua cửa sổ hẹp của phòng lái (cocpit) thì bị áp suất và gió mạnh hút ra khỏi phi cơ và nhờ dù không mở nên thoát hiểm khỏi hàng trăm họng súng Phòng Không VC đang ghìm chờ và 2 chiếc MIG bám sát trên Không phận Sài Gòn và sau đó thoát chết nhờ rơi vào giữa ao rau muống. Sau 4 giờ trốn tránh truy nã, Lý Tống bị bắt, bị kết án 20 năm tù và bị đòi bồi thường ½ triệu Mỹ Kim vì làm hư 2 cánh cửa phi cơ khi mở nhảy dù, với câu tuyên bố bất hủ trước Tòa VC: “Tôi Quốc tịch Việt Nam Cộng Hòa“ và “Tôi trở về đây nhân danh Tổ quốc, Công lý để lật đổ Chế độ CS. Các ông cũng nhân danh Tổ quốc, Công lý để kết tội tôi. 

Tại phiên tòa này các ông là quan tòa, tôi là bị cáo. Nhưng ngoài phiên tòa này còn có Tòa án Lịch sử và toàn Dân VN sẽ là những vị quan tòa công minh nhất, họ sẽ định công, định tội tôi và các ông!“ Lý Tống tuyệt thực 48 ngày tại Khám Chí Hòa, bị chuyển đến Nhà tù Xuân Lộc nhưng Trại không dám nhận sợ Lý Tống trốn trại Giám Đốc phải vào tù thế chỗ! Khi chuyển ra Nhà tù Xuân Phước, Lý Tống vượt ngục thất bại nên Đầu vụ 5 Nhóm đều bị chuyển ra Miền Bắc, Nhà tù Ba Sao, Nam Hà. Lý Tống đã Tuyệt Thực tổng cộng 6 lần trong 21 năm tù đày: (1) Aran Jail (Thái Lan ) 7 ngày ; (2) Khám Chí Hòa 48 ngày ; Nhà tù Ba Sao, Nam Hà, 1 tháng ; Nhà tù Rayong (Thái Lan) 2 lần: Lần đầu 6 tháng và lần nhì 33 ngày và Trại tù Klong Prem 52 ngày. Tại Nhà tù Ba Sao, Lý Tống tuyệt thực 1 tháng, trong đó có 3 tuần bị cúp nước uống, nhưng kết thúc thắng lợi và Bộ Nội vụ đã chấp thuận 4 Yêu Sách của Lý Tống: 1. Tù Chính trị được ở riêng. 2. Không lao động. 3. Được sinh hoạt bình thường. 4. Được đọc sách báo tự do (kể cả sách báo từ Mỹ gữi về). Lý Tống đã từ chối hớt tóc với câu tuyên bố trước mặt Giám Đốc Trại: “Ông có thể cắt đầu tôi nhưng không thể cắt tóc tôi.“ Và khi viết “Thu Hoạch“ học tập Nội Quy, Lý Tống đã đọc bài nầy trước 4 bạn tù cùng Khóa và Quãn giáo câu kết luận: “Tôi trở về đây để thay đổi, sửa đổi Luật pháp chứ không phải để tuân thủ và chấp hành Nội quy, Luật pháp rừng rú nầy!“ “Tôi nguyện sẽ cải tạo đến chừng nào Chế độ CS tốt mới về! ”

Ngày được Thái Lan trả tự do “Nói chung tôi cảm thấy cũng bình thường thôi, vì tôi đã ở tù (nhiều lần) 21 năm nay rồi ”
Cuối cùng, nhờ sự tranh đấu kiên trì của Đồng bào Hải ngoại và dưới áp lực của các cường quốc tự do, bạo quyền CS đã phải trả tự do cho Lý Tống và một số tù nhân lương tâm khác sau 6 năm bị giam cầm. Ngày 1/9/1998, đúng ngày Sinh nhật, tai Phi trường San Francisco, trước hàng trăm Đồng bào chào đón “Người từ cõi chết trở về“, Lý Tống tuyên bố: “Chúng ta đã bóp cổ CS đủ mạnh để chúng phải nhả 3 người chúng tôi hôm nay. Chúng ta cần phải bóp cổ CS mạnh hơn nữa để chúng phải nhả hết những tù lương tâm còn lại. Và chúng ta cần phải tiếp tục bóp cổ đến khi nào bạo quyền CS hoàn toàn tắt thở!“

Lý Tống đã viết lên trang sử đẹp nhất của đời mình, là niềm kiêu hãnh chung của những người con dân Việt. Lý Tống đã xem thường vinh hoa phú quí khi thành tài trên đất người, đã hy sinh mạng sống của mình cho chính nghĩa dân tộc, nói lên khát vọng tự do của con người, thắp lên hàng triệu ánh đuốc sáng rực bầu trời VN. Hành động phi thường quả cảm của Lý Tống đã được đồng bào toàn quốc và thế giới kính phục. Nhà thơ Hà Huyền Chi đã viết:

"Một dũng cảm trên chót thang dũng cảm
Một hy sinh trên cao độ hy sinh.
Lý Tống đi, thế giới nghiêng mình
Chào chính nghĩa, chào Anh hùng dân tộc."

Ngày 1/1/2000, chỉ hơn 1 năm sau ngày trở về từ ngục tù CS, Lý Tống đã thực hiện một phi vụ đầy mạo hiểm khác. Nhân ngày Quốc Khánh thứ 41 của CS Cuba, và là ngày đầu tiên của thiên niên kỷ mới với hiện tượng Y2K có thể đình động mọi máy tính và Radar toàn cầu theo giới chuyên môn, Lý Tống đã bay đến Havana, Cuba, rải 50 ngàn tờ truyền đơn kêu gọi toàn dân đứng lên lật đổ “Con Khủng Long Già Nua Fidel Castro,’’ làm kinh động cả thế giới, tạo thành huyền thoại một “Lưỡng Quốc Anh Hùng.’’ Hành động xả thân vì đại nghĩa của Lý Tống đã được người Cuba lưu vong, đặc biệt ½ triệu người trong cuộc Diễn Hành Ba Vua, nồng nhiệt vinh danh Anh Hùng và tri ân, do góp công lớn vào sự nghiệp chống Cộng toàn cầu.

Lý Tống dự tính đánh sập Lăng HCM, một biểu tượng và long mạch của Chế độ CSVN, nên nhờ người liên lạc với Tướng Vàng Pao và Kháng Chiến Quân H’Mong để từ Lào bay về Hà Nội dội bom. Điệp vụ bất thành do Tướng Vàng Pao có tang, cắt mọi liên lạc. Nhân chuyến công du VN của Tổng Thống Bill Clinton, Lý Tống chuyển sang phương án thứ nhì, qua Cam Bốt chuẩn bị phi vụ kế tiếp. Do sự phản bội của người dẫn đường, phi vụ ngày 14/11 bị hủy bỏ, Lý Tống trở về Thái Lan, thuê 1 chiếc máy bay dân sự, dùng 15 ngàn MK tiền mặt và 5 ngàn MK hiện vật thuyết phục HLV người Thái hợp tác, bay đến Sài Gòn lần thứ nhì ngày 17/11/2000 để rải 50 ngàn tờ truyền đơn kêu gọi dân chúng đứng lên lật đổ ách độc tài áp bức của CSVN. Lý Tống bay trở lại Thái Lan, đáp tại Phi Trường Utapao, và bị bắt giữ vì âm mưu cấu kết giữa Chính Phủ Thatsin Thái Lan và VC. Trước Tòa án Rayong, Lý Tống đã từng tuyên bố: “Tội Khinh mạn Tòa án không nặng bằng tội khinh mạn Công lý, nhất là kẻ coi thường Công lý, Luật pháp lại là Thẩm phán và Công tố viên!“ “Ngày nào tôi chưa đưa được các ông (Thẩm phán, Công tố Thái) vào tù, ngày đó tôi sẽ chết không nhắm mắt!“ “Quốc gia nầy cần một cơn ’Đại Hồng Thủy’ để tiêu diệt hết giống nòi thối nát, sa đọa. Và Bà Suthathif cần được đưa lên thuyền Noah để sinh ra một dân tộc mới xứng đáng với danh hiệu Vương quốc Thái Lan!“

Trong gần 7 năm bị giam cầm, Lý Tống luôn động não tìm biện pháp Giải thể Chế độ CSVN và chống lại bản án Không Tặc sai trái bịa đặt của Tòa án Thái Lan, cùng áp lực của Bạo quyền CS đòi Dẫn Độ Anh về VN xét xử và trừng trị. Với nỗ lực đấu tranh không mệt mỏi của Đồng bào Hải ngoại khắp thế giới, cùng cuộc Đảo Chánh lật đổ Chế Độ độc tài, tham nhũng của Thủ Tướng Thaksin của Nhóm quân nhân Thái, và những Biện Minh Trạng mới hùng hồn dựa trên các bộ Luật Không Tặc, Dẫn Độ, Không Hành, Chicago Convention 1940 và Công pháp Quốc tế mới nhận đựơc, với những bằng chứng và luận điểm chính xác, chặt chẽ, sắc bén đầy tính thuyết phục của Lý Tống, cuối cùng “Chính nghĩa thắng hung tàn,” ngày 3/4/2007 Toà Chung Thẩm Thái Lan đã ra Phán Quyết công nhận Phi vụ Lý Tống là một hành động Chính Trị, và trả tự do cho Lý Tống, đánh dấu bước thắng lợi lớn nỗ lực đấu tranh của Đồng Bào Hải ngoại và sự thất bại nhục nhã của CSVN.

Trong 10 tháng qua, kể từ ngày trở lại Hoa Kỳ, Lý Tống đã đi thăm đồng bào Việt Nam tỵ nạn khắp nơi trên toàn thế giới, từ Hoa Kỳ đến Canada, Úc Châu và Âu Châu với thông điệp kêu gọi đồng bào hải ngoại đoàn kết qua khẩu hiệu:“đoàn kết trong chia rẻ,’’ trình bày kế hoạch Giải Thể Chế Độ Cộng Sản Việt Nam bằng cuộc:“Cách Mạng Đua Xe,’’ và cảm ơn sự yểm trợ, tranh đấu của đồng bào trong thời gian 7 năm tù đày tại Thái Lan. Ngoài ra Lý Tống đã tích cực tham dự các cuộc tranh đấu chống Trung Cộng chiếm Trường Sa-Hoàng Sa, yểm trợ đồng bào tỵ nạn tại Phi Luật Tân, Thương Phế Binh tại Việt Nam, dựng Builboard Linh Mục Nguyễn Văn Lý tại Bắc Cali, yểm trợ các nhà đấu tranh quốc nội, dân oan, và các hoạt động chống Cộng khác tại hải ngoại với tổng số tiền 54.000 Mỹ Kim, đặc biệt bắt đầu tuyệt thực từ 12 giờ trưa ngày 15/2/2008 chống lại Nghị Quyết phản dân chủ của Nghị viên Madison Nguyễn đã vận động bằng những thủ thuật xảo quyệt, gian trá để đòi lại tên Little Saigon, trả lại danh dự cho Cộng Đồng và trừng phạt kẻ phản bội bằng hình thức truất nhiệm. Cuộc tuyệt thực tự phát đã được đồng bào ở Bắc Cali yểm trợ tích cực bằng sư hiện diện của trên 700 đồng hương đến và ký tên, đồng thời yểm trợ tài chánh hơn 12 ngàn Mỹ Kim tính đến trưa ngày 16/2/08 tức sau đúng 1 ngày tuyệt thực! Song hành với cuộc tuyệt thực, biểu tình mỗi Thứ Ba Đen, dùng Luật Sư để sau khiếu kiện, tranh tụng, cuộc tập hợp lực lượng vào ngày 4/3/2008 phải lên đến hàng ngàn, hàng chục ngàn người mới có thể đạt thắng lợi 100%, tiêu diệt âm mưu từng bước “đỏ hoa" Bắc Cali của các thế lực thân Cộng, phản bội lý tưởng Quốc Gia hiện nay.

Ngoài các câu đã trích dẫn, Lý Tống còn có các Tuyên bố nổi tiếng sau:

Ta cúi đầu, cộng cỡi cổ. Ta đứng dậy, cộng sụp đổ!
Mưu sự tại Lý Tống, Thành sự tại Đồng Bào!
Thà bị nhầm lẫn hơn là vô trách nhiệm!

Và các câu thiên hạ nhận xét về Lý Tống:

Anh là người đàn ông hướng dẫn được định mạng đời mình (Hạnh Sài Gòn).
He made himself a torch for the whole world to exterminate the Communist (The Orange County Register).

Ly Tong is a great American (Congressman Dana Rohrabacher) .
Washington State Senate recognizes the valiant efforts deserve the respect, admiration, and acknowledgment of all.

Các Danh hiệu của Lý Tống do báo chí ngoại quốc gọi và đặt ngoài Black Eagle và Kinh Kha thời đại gồm: James Bond 007, Papillon, Top Gun, Leaflet Cowboy, Robin Hood, Don Quixote, Folk Hero, True Patriot, Mr. Impossible, The Last Action Hero, Resistance Icon, Freedom Fighter, Mr. Franklin (vì trước kia chỉ yểm trợ bằng những tờ giấy bạc 1 trăm Mỹ Kim có hình Ông Franklin và sau nầy số tiền yểm trợ tăng lên với đơn vị tối thiểu 1 ngàn Mỹ Kim, như 1 ngàn, 4 ngàn, 8 ngàn, 27 ngàn Mỹ Kim chẳng hạn...)

http://www.thienlyb uutoa.org/ Misc/LyTong. htm

 


--
You received this message because you are subscribed to the Google Groups "DiendanTuoiHac" group.
To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to xomnhala_yamaha+unsubscribe@googlegroups.com.
To post to this group, send email to xomnhala_yamaha@googlegroups.com.
To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/xomnhala_yamaha/359067983.18198972.1554659392526%40mail.yahoo.com.
For more options, visit https://groups.google.com/d/optout.
__._,_.___

Posted by: Hank Music 

TÔI ÐÃ GIỮ ÐƯỢC AN-NINH* CHO VÙNG I TRƯỚC THÁNG TƯ ÐEN 1975

 

 
TÔI ÐÃ GIỮ ÐƯỢC AN-NINH* CHO VÙNG I
TRƯỚC THÁNG TƯ ÐEN 1975
 
 
           Cuối năm 1973 (ngày 26-9), tôi đến Vùng I đảm-trách Ngành Ðặc-Cảnh tại đây.

           Trước khi trình lên Chuẩn-Tướng (về sau là Thiếu-Tướng) Nguyễn Khắc Bình, Tư-Lệnh Cảnh-Sát Quốc-Gia, về việc bổ-nhiệm tôi ra “vùng hỏa-tuyến”, Đại-Tá (về sau là Chuẩn-Tướng) Huỳnh Thới Tây, Phụ-Tá Tư-Lệnh CSQG, Trưởng Ngành Đặc Biệt Trung-Ương, đã trấn-an tôi:  “Anh ra ngoài đó thì việc quan-trọng là ổn-định tình-hình nội-chính, còn về Việt-Cộng thì anh đừng lo, đã có Trung-Tướng Ngô Quang Trưởng làm chủ tình-hình rồi.”

        Ngay lần đầu tiên tôi dự phiên họp hỗn-hợp với các cấp chỉ-huy an-ninh, tình-báo và phản-gián dân-sự và quân-sự tại địa-phương (Đại-Tá Phạm Văn Phô, Trưởng Phòng 2 Quân Ðoàn I; Đại-Tá Lê Quang Nhơn, Chánh Sở I An-Ninh Quân-Ðội; Đại-Tá Nguyễn Xuân Lộc, Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Lực Vùng I; v.v...), Thiếu-Tướng Hoàng Lạc (Tư-Lệnh-Phó Quân-Khu I, đại-diện Trung-Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư-Lệnh Quân-Đoàn I & Quân-Khu I), cho biết tình-hình chung, nhất là ngay giữa và xung quanh thành-phố Ðà-Nẵng (nơi Quân-Ðoàn I và Quân-Khu I đặt tổng-hành-dinh, nơi bây giờ là thủ-phủ cuả Miền Trung) với các vấn-đề cụ-thể như sau:
        Kho xăng lớn nhất cuả Quân-Khu I ở
Liên-Chiểu, sát bên chân đèo Hải-Vân, đã bị Việt-Cộng tấn-công mấy lần rồi;
        Các bồn xăng dự-trữ quan-trọng khác, ở giữa nội-thành, cũng đã bị đặc-công Việt-Cộng cắt rào thép gai dở chừng;
        Xe lửa từ
Huế vào khỏi hầm Ðèo Hải-Vân là bị Việt-Cộng giựt mìn đều đều;
        Ðặc-biệt ngay ở phiá nam Núi
Ngũ Hành-Sơn, trực-thăng cuả Trung-Tướng Ngô Quang Trưởng cũng thường bị Việt-Cộng bắn sẻ, nên ông phải tránh vùng đó bằng cách bay vòng ra xa ...

        Tôi nghĩ ngay đến “Kế-Hoạch Cảnh-Sát-Hóa” mà Trung-Ương CSQG lơ-là và đã bỏ quên, trong lúc tôi đã khổ công giữ cho nó sống tại 13 Tỉnh+Thị tại Vùng II từ mấy năm qua, và ngay khi mới đến Vùng I này tôi đã tổ-chức thuyết-trình cho Chỉ-Huy-Trưởng và các Chánh Sở tại BCH/CSQG Vùng I và tất cả CHT/CSQG và Trưởng F Đặc-Biệt Tỉnh+Thị trực-thuộc để họ có một ý-niệm về cái “Quốc-Sách” hầu như đã “yểu-tử” ấy.  Đây là cơ-hội quý-hiếm để tôi áp-dụng Kế-Hoạch “Cảnh-Sát-Hóa”.

        Tôi không cần thắc-mắc tại sao cả một Quân-Đoàn đóng ở đó, mà các cơ-quan và đơn-vị Quân-Lực và Cảnh-Lực sở-tại đã không thanh-toán được các ung-nhọt kinh-niên này.
        Tôi liền tự-nguyện đảm-trách việc phục-hồi và bảo-đảm an-ninh lâu đài cho các nơi kể trên.
        Tôi còn đề-nghị để cho Cảnh-Lực nói chung, mà thật ra là Ðặc-Cảnh cuả tôi nói riêng, do tôi đích-thân nhập-cuộc, đảm-nhận vai trò chủ-trì trong các hoạt-động cả chìm lẫn nổi, tiễu-trừ cộng-sản và duy-trì an-ninh lãnh-thổ, trên bất cứ vùng đất nào có thường-dân cư-trú và sinh-hoạt, bắt đầu từ các Thị-Xã, Tỉnh-lỵ và Quận-lỵ, trên khắp Quân-Khu.
        Tôi chỉ xin một chữ ký cuả Tư-Lệnh Quân Ðoàn I và Quân-Khu I, thông-báo việc này cho hết thảy các cơ-quan và đơn-vị quân-sự trên toàn Vùng đều biết để tuân-hành.

        Sau khi Trưởng Phòng 2 và Chánh Sở An-Ninh Quân-Ðội hoan-nghênh, Thiếu-Tướng Tư-Lệnh-Phó tán-đồng, Trung-Tướng
Ngô Quang Trưởng, Tư-Lệnh Quân Ðoàn I và Quân-Khu I, đã chấp-thuận đề-nghị ấy cuả tôi.


Một cuộc hành-quân “gương-mẫu”


        Khi tôi xuống sân thì có thể nói là hầu hết các cấp nam+nữ nhân-viên tại Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Lực Vùng I đều đổ dồn ra mọi cửa lớn và cửa sổ để xem quang-cảnh mới lạ mới thấy lần đầu.
        Bên này là hai trung-đội Cảnh-Sát Dã-Chiến, khác hẳn trung-đội danh-dự trong lễ thượng-kỳ mỗi sáng đầu tuần, vì có mũ sắt trùm lưới ngụy-trang và mang ba-lô hành-quân, với vẻ mặt nghiêm lạnh khác thường.  Bên kia là hai toán Thám-Sát Ðặc-Biệt, mặc áo quần Cảnh-Sát Dã-Chiến, nhưng đội bê-rê màu xanh lá cây cuả Lực-Lượng Ðăc-Biệt và được trang-bị nhiều loại súng máy lạ mắt.  Phiá trước là một toán Ðặc-Nhiệm cuả Sở Tác-Vụ mặc giả thường-dân:  đồ đen, đồ nâu, mũ vải, nón lá, dép nhựa, giày bố...

        “Thám-Sát Ðặc-Biệt” là danh-xưng mới cuả “Thám-Sát Tỉnh” (PRU: Provincial Reconnaissance Unit) do cơ-quan CIA trực-tiếp tổ-chức và sử-dụng, bí-mật đột-nhập căn-cứ Việt-Cộng, do-thám, phục-kích, tấn-công, kể cả bắt cóc đối-phương.  Sau Hiệp-Ðịnh Ðình-Chiến Paris 1973, Thám-Sát Tỉnh được chuyển-giao cho các Tỉnh-Trưởng; nhưng các Tỉnh-Trưởng không cầm nắm được họ.  Sau đó, CIA chuyển-giao cho Cảnh-Sát Quốc-Gia; Bộ Tư-Lệnh CSQG giao cho Khối Hành-Quân là nơi điều-hợp Cảnh-Sát Dã-Chiến và Giang-Cảnh; nhưng nơi đây không biết sử dụng PRU cách nào cho phù-hợp với nhau.  Cuối-cùng, PRU được giao cho Ngành Ðặc-Cảnh, và mang tên “Thám-Sát Ðặc-Biệt”; nhưng Cảnh-Sát Quốc-Gia và Ðặc-Cảnh vẫn để cho Thám-Sát Ðặc-Biệt được bán-tự-trị (quản-trị nhân-số, lương-bổng, v.v...) và hoạt-động riêng, như hồi còn là PRU.

        Nhận thấy đó là lực-lượng hữu-ích mà tôi cần có, như những đơn-vị biệt-kích cuả Công-An ngày xưa, nên tôi đích-thân trực-tiếp sử-dụng, không để phí phạm tiềm-năng cơ-hữu cuả Ngành mình.
        Kể từ dịp này, tôi cho các cấp chỉ-huy Thám-Sát Đặc-Biệt được mang cấp-hiệu giống như Cảnh-Sát Quốc-Gia, để có uy-tín trong cuộc hành-quân phối-hợp, và người dẫn đầu của đơn-vị ấy hôm đó là đại-úy Trần Văn Phú (2), Chỉ-Huy-Phó của Liên-Đội TSĐB Vùng I dưới quyền tôi.             

        Cảnh-Sát Dã-Chiến thì thỉnh-thoảng cũng có đi hành-quân, nhưng hoặc là dưới quyền Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Sát Sắc-Phục, hoặc là dưới quyền Uỷ-Ban Phụng-Hoàng, tuy có Ðặc-Cảnh tham-gia nhưng không thuộc quyền chỉ-huy cuả Ðặc-Cảnh, nên không khai-dụng được tin-tức tình-báo cấp-thời.  Tôi muốn kiêm phần trực-tiếp điều-động lực-lượng ấy trong các hoạt-động chống Cộng để tận-dụng và phát-huy tiềm-năng cuả mọi người.

        Tôi có thể tập-trung các bộ-phận Biệt-Tác, Ðặc-Nhiệm, và Thám-Sát Ðặc-Biệt, thuộc Ðặc-Cảnh, tại bất-cứ địa-điểm nào khác, để làm nơi xuất-phát; nhưng tôi cố ý trình-diễn như thế là để nói lên cho mọi người biết rằng:  Cảnh-Sát Dã-Chiến cũng phải hành-quân diệt-Cộng; các đơn-vị thuộc các Khối khác nhau cuả Cảnh-Sát Quốc-Gia cũng có thể phối-hợp công-tác với nhau; và từ nay tại Bộ Tư-Lệnh Cảnh-Lực Vùng I đã có người đứng ra tổ-chức và điều-hợp các hoạt-động chủ-động và tích-cực rồi (điều mà các nơi khác chưa ai làm).  Vì thế, chúng tôi gọi đây là một cuộc hành-quân gương-mẫu.

        Tôi đích-thân đi đến Xã Hoà-Long, thuộc Quận Hoà-Vang, Tỉnh Quảng-Nam, ủy-nhiệm cho Thiếu-Tá
Ngô Phi Ðạm (Chánh Sở Tác-Vụ cuả Nha Ðặc-Cảnh) điều-khiển các đơn-vị khác nhau phối-hợp với nhau, bố-trí công-tác cho từng bộ-phận và cả từng cá-nhân tham-gia cuộc hành-quân này.

        Ðây là khu-vực Việt-Cộng nấp lén bắn súng lên trực-thăng cuả Trung-Tướng
Ngô Quang Trưởng, bao gồm những rừng cây rậm-rạp, xen lẫn với những tảng đá, ngôi mộ, hào rãnh, lều chòi, từ phiá nam Núi Non Nước vào đến ven làng.  Việt-Cộng không ám-sát, bắt cóc, phục-kích, tuyên-truyền, thu mua; chúng không trực-tiếp nhắm vào đối-tượng trên đất, mà chỉ nhắm vào mục-tiêu trên không:  ấy là nhân-vật quan-trọng số một cuả toàn Quân-Khu.  Muốn làm việc đó, chỉ cần vài tay thiện-xạ, am-thạo ngõ-ngách xung quanh để dễ tháo lui, có chỗ cất giấu súng đạn an-toàn, có thể nấu nướng ăn uống tại chỗ để khỏi về nhà, và hẳn là có những đồng-loã canh gác cảnh-giới mọi sự bất-thường.  Chúng có thể dùng ngụy-thức làm ruộng, làm rẫy, giữ bò, chăn dê, tát cá, bắn chim, câu ếch, bẫy cu...

        Trong cuộc hành-quân này, chúng tôi không tấn-công, đột-nhập, chạm súng; mà chỉ áp-dụng các kỹ-thuật chuyên-môn về mặt chìm cuả Ngành mà thôi.
        Về mặt nổi, chúng tôi đã khám-phá ra được, cuả đặc-công Việt-Cộng, nhiều chốt điểm quan-sát, hang hốc nấp-ẩn, lối nẻo thoát-thân; cũng như lùng tìm, tịch-thu được cuả chúng nhiều vũ-khí, lương-thực, v.v... cất giấu rải-rác xung quanh...

        Ðặc-biệt là tôi chưa nhờ địa-phương, nhất là bên phiá Quân-Lực, tiếp sức, như Bộ Tư-Lệnh Quân Ðoàn I & Quân-Khu I đã chuẩn-y; nhưng khi thấy chúng tôi đến hoạt-động, các nhân-viên Cảnh-Sát Xã và nhiều Nghiã-Quân đồn-trú gần đó đã tự-động đến tham-gia.


Các cuộc hành-quân “gương-mẫu” tiếp theo


        Sau đó, tôi cho học-tập để rút kinh-nghiệm, và hướng-dẫn thêm, để Sở Tác-Vụ của Thiếu-Tá
Ngô Phi Đạm (1) tự mình làm theo những gì tôi đã đề ra .
        Tôi đã tổ-chức hành-quân như thế tại
Liên Chiểu, thiết-lập màn lưới an-ninh, tình-báo và phản-gián quanh vùng Kho Xăng cuả Quân-Khu.
        Ðặc-Cảnh Vùng I chúng tôi cũng làm một việc tương-tự kéo dài từ bên ngoài
Ðèo Hải-Vân, thuộc hoạt-vực cuả Tỉnh Thừa-Thiên, vào quá bên trong Ðèo ấy, thuộc lãnh-thổ cuả Tỉnh Quảng-Nam, để phục-hồi an-ninh cho các chuyến xe lửa từ Huế vào trong này.
        Nhiều toán Nghiã-Quân và một số Ðịa-Phương-Quân ngoài này cũng tự-nguyện đến hợp-tác với chúng tôi.
        Về các Kho Xăng phụ, ngay giữa thành-phố
Ðà-Nẵng, thì công-tác cuả các thuộc-viên cuả tôi được thi-hành dễ-dàng và nhanh-chóng hơn.


Tôi đã giữ được an-ninh cho toàn Quân-Khu I


        Khi các kế-hoạch cuả tôi đã được tiến-hành trôi chảy, nhanh chóng, tại
Ðà-Nẵng và các vùng xung quanh, tôi cho áp-dụng tại khắp các Tỉnh khác, từ Quảng-Trị, Thừa-Thiên, vào Quảng-Nam, Quảng-Tín, Quảng-Ngãi.
        Các Chánh-Sở Ðặc-Cảnh cấp Tỉnh nói trên đều là thành-phần ưu-tú.   Họ có đủ khả-năng nghề-nghiệp, tinh-thần chống Cộng, và quyết-tâm phục-vụ; nhưng vì còn gặp hoàn-cảnh khó-khăn và chưa có đủ phương-tiện làm việc thích-ứng, nhất là không được các giới-chức cao hơn, từ Trung-Ương đến cấp Vùng, có vốn liếng điều-nghiên, có đầu óc sáng-tạo, và có ý hướng tiền-phong, bật đèn xanh cho, nên trước đó đã chỉ đóng khung công-tác hằng ngày, dù là tích-cực, trong lề lối hành-sự thông-thường theo sáng-kiến và nỗ-lực riêng của mình mà thôi.

                                                                                                    *
        Tôi nhận-định rằng cộng-sản không phải chỉ là các đơn-vị quân-sự hay các lực-lượng vũ-trang phục-kích, tấn-công, pháo-kích chúng ta mà thôi.
        Do đó, dù không có các lực-lượng chính-quy làm gió bão thì chính các tổ-chức chính-trị và dân-sự cuả chúng cũng vẫn là những ổ ẩn và nôi nuôi cho các loại mối mọt và dịch-khí, đủ sức đục rỗng, xoi mòn, làm sụp đổ nền-móng cuả Quốc-Gia.
        Ði vào thực-tế mới thấy, Quân-Lực chỉ mới đối-phó hữu-hiệu với các đơn-vị quân-sự cuả địch trên các chiến-trường mà thôi; còn thì bỏ trống phần lớn lãnh-thổ cuả ta:  các đại đơn-vị khi hành-quân xong thì về doanh-trại; Ðịa-Phương-Quân cuả Quận, Nghiã-Quân cuả Xã, phần lớn co cụm trong đồn, cố-thủ trong vòng rào vọng gác, trụ-sở Chi-Khu, nhất là ban đêm.  Mình không hiện diện bên ngoài để bảo-vệ dân, làm sao mong dân bên ngoài tay không mà bảo-vệ cho mình bên trong?

        Trong vụ VC “tổng tấn công” Tết Mậu-Thân tại thành-phố
Pleiku (nơi trú-đóng của Bộ Tư-Lệnh Quân-Ðoàn II, và là thủ-phủ cuả Vùng II, dưới thời Trung-Tướng Vĩnh Lộc, thời-gian tôi coi Ngành Đặc-Cảnh tại Vùng II), ngót cả tuần-lễ không thấy một người lính Bộ-Binh nào, kể cả Cảnh-Sát địa-phương, ra hoạt-động ban ngày chứ nói gì ban đêm.  Tôi phải tự-nguyện đích-thân xuống phố, điều-động Sở Tác-Vụ cuả Biên-Tập-Viên Nguyễn Văn Ðộ, (sau này là thiếu-tá, Chánh Sở Đặc-Cảnh Tỉnh Khánh-Hòa) thuộc Ngành Ðặc-Cảnh Vùng II cuả tôi, thức suốt mọi đêm để tuần-tiễu, cứu-cấp đồng-bào bị hoả-tiễn cuả Việt-Cộng liên-tục bắn vào, chữa lửa, cô-lập các nơi có hoả-tiễn chưa nổ, kiểm-chứng tại chỗ để giúp Không-Quân khỏi xạ-kích lầm xuống thường-dân vẫn luôn cuống-quýt kéo nhau di-chuyển chỗ ngủ hỗn-loạn trong đêm khuya...

        Lúc ấy Hoa-Kỳ chưa đề-xuất Kế-Hoạch “
Cảnh-Sát-Hoá”, mà tại thủ-phủ cuả Vùng II tôi đã chứng-tỏ được là Cảnh-Lực có thể làm được nhiều việc tiếp tay với Quân-Lực, bảo-vệ an-ninh cho đồng-bào.  Nay thì, dù cho Kế-Hoạch ấy đã bị các nhà lãnh-đạo Việt-Nam Cộng-Hoà bức-tử, tôi thấy nó vẫn có giá-trị lớn-lao, nên tôi liều-lĩnh đơn-phương thi-hành trong phạm-vi quyền-hạn cuả tôi.
        Và kết-quả là...
*
        Ngoài các thành-quả công-tác khác, riêng về vấn-đề phục-hồi và duy-trì an-ninh cho các vùng đất có dân-chúng cư-ngụ và sinh-hoạt trên khắp lãnh-thổ toàn Vùng I, tôi đã đạt được kết-quả:
   
   
BÁO-CÁO ĐẶC-BIỆT
 
A. CỘNG-SẢN VIỆT-NAM
         An-Ninh 
        1- Ðã hạ-sát 20+ VC; bắt sống 63+ VC; chiêu-hồi 135+ VC.
        2- Ðã phá vỡ 10+ tổ-chức VC khủng-bố, phá-hoại, trinh-sát, dân/địch-vận, võ-trang tuyên-truyền, v.v...
        3- Ðã khui phá 5+ hầm bí-mật VC; tịch-thu của chúng 20+ hỏa-tiễn 122 ly, 11+ AK-47, 6+ CKC, 10+ súng lục nhiều loại, 32+ lựu đạn, 3+ tấn gạo, v.v...
        4- Ðã bắt giữ 6+ tổ-chức tiếp-tế, 2+ đường dây kinh-tài VC; tịch-thu của chúng 2+ tấn gạo, 1,000+ Mỹ-kim...
        5- Ðã phá vỡ ổ đặc-công VC vùng nam Núi Ngũ-Hành-Sơn, vốn thường-xuyên bắn sẻ lên phi-cơ trực-thăng của Trung-Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư-Lệnh Quân-Đoàn I và Quân-Khu I.  
        Kể từ cuối năm 1973, đã tái-lập và duy-trì an-toàn 100% cho đường bay của Tư-Lệnh Quân-Đoàn/Quân-Khu I khắp vùng nói trên. Thử tưởng-tượng, nếu bọn VC bắn sẻ mà không bị dẹp, rồi vào một dịp nào đó, trực-thăng, hoặc chính bản-thân của Trung-Tướng Ngô Quang Trưởng mà bị trúng đạn, thì còn ra thể-thống gì uy-tín của một tướng-lãnh hàng đầu, một vị đại-biểu chính-phủ, của cả Miền Nam Tự-Do?
        6- Ðã thanh-toán xong các phần-tử đặc-công VC nội-thành Ðà-Nẵng
        Kể từ cuối năm 1973, chúng không còn cắt rào thép gai định vào phá-hoại các bồn xăng dự-trữ của ta.
        7- Ðã chận đứng vĩnh-viễn mọi nỗ-lực của đặc-công VC vùng nam Đèo Hải-Vân.  
        Kể từ cuối năm 1973, chúng không còn tấn-công Kho Xăng lớn nhất của Quân-Khu I ở Liên-Chiểu, sát Đèo Hải-Vân.
        8- Ðã chấm dứt tức-thì mọi toan-tính của đặc-công VC vùng bắc Tỉnh Quảng-Nam vốn giật mìn đều đều các chuyến xe lửa, giết hại hành-khách thường-dân, hằng ngày từ Huế vào.
        Kể từ cuối năm 1973, đã tái-lập và duy-trì an-ninh 24/24 giờ trên tuyến thiết-lộ này.
        9- Ðã triệt-tiêu mọi hoạt-động khủng-bố và phá-hoại của biệt-động VC nội-thành, vốn thường-xuyên quấy-rối các phố-phường đông dân.  
        Chỉ trừ một vụ VC xúi-giục trẻ con ném chất nổ gây thương-tích cho Cảnh-Sát Lưu-Thông, còn thì kể từ cuối năm 1973, đã tái-lập và duy-trì an-ninh hoàn-toàn tại khắp các thị-xã và quận-lỵ, xã-lỵ lớn trong toàn Quân-Khu I.
        10- V.v...  
        Thám+Ðiệp:  
        1- Ðã tuyển-dụng:  
        22+ cán-bộ VC điệp-viên nội-tuyến cho ta;  
        36+ cơ-sở VC thám-viên xâm-nhập cho ta.  
        2- Ðang xây-dựng:  
        91+ đầu mối mật-viên để họ hoạt-động cho ta.
 
B. CỘNG-SẢN ĐÔNG-ÂU:  
        Thám+Ðiệp:  
        1- Ðã tuyển-dụng và móc-nối được:  
        3+ sĩ-quan Ba-Lan, và  
        3+ sĩ-quan Hung-Gia-Lợi.  
        Các điệp-viên này đã được tôi chuyển-giao cho Người Bạn Ðồng-Minh, và sau khi hồi-hương họ đã hoạt-động nội-tuyến cho Thế-Giới Tự Do ngay trong hàng-ngũ Ðảng, Nhà Nước và Bộ Ðội của họ, và trong tổ-chức quân-sự cộng-sản quốc-tế “Minh-Ước Vác-Xô-Vi”, tại thủ-đô các nước liên-quan, kể từ cuối năm 1973. 
        2- Ðang khai-triển: 
        3+ sĩ-quan Ba-Lan, và 
        2+ sĩ-quan Hung-Gia-Lợi, để họ hoạt động cho ta*.  
        -------  
        *Các con-số này chỉ là bản thảo trước ngày 29-3-1975 (là ngày Quân-Khu I/Đà-Nẵng thất-thủ), dự-trù sẽ được cập-nhật trước ngày 1-6-1975 (“Ngày Cảnh-Lực”) nên có ghi thêm dấu cộng + (nghĩa là sau đó sẽ tăng nhiều hơn).

C. NỘI-CHÍNH:

        1- Ðã đối-thoại trực-tiếp với Thượng-Nghị-Sĩ Vũ Văn Mẫu, Chủ-Tịch, và Giáo-Sư Võ Ðình Cường, Dân-Biểu Phan Xuân Huy, v.v..., thuộc ban lãnh-đạo trung-ương của “Lực-Lượng Hòa-Hợp Hòa-Giải Dân-Tộc”, được họ hứa chắc (và đã giữ lời) là sẽ không gây xáo-trộn an-ninh trật-tự chung.
        2- Ðã cài-cấy người của ta vào nội-bộ giới “Phật-Tử Tranh-Ðấu” để ngăn-ngừa và đối-phó với mọi mưu-toan bạo-động (cũng như phát-hiện cộng-sản nằm vùng).
        3- Ðã chứng-minh trước công-chúng rằng Việt-Cộng đã xâm-nhập vào Ban Ðại-Diện Tổng-Hội Sinh-Viên Huế và Ban Lãnh-Ðạo “Phong-Trào Chống Tham-Nhũng” bắt đầu từ họ đạo Phú-Cam.
        4- Ðã cải-chính cụ-thể trước công-luận rằng các cơ-quan an-ninh tình-báo Quốc-Gia không hề “bắt cóc” sinh-viên Hoàng Kim Khánh như VC đã dàn cảnh để tuyên-truyền.
        5- Ðã cảnh-tỉnh giới sinh-viên và học-sinh Huế nói chung.  Kể từ đầu năm 1975, họ đã dè-dặt trong các sinh-hoạt tập-thể và từ bỏ hẳn các cuộc hội-thảo có nội-dung sách-động, đòi-hỏi quá đáng, tuyệt-thực, thái-độ cực-đoan.
        6- Ðã khám phá ra việc Việt-Nam Quốc-Dân Ðảng chủ-mưu thủ-tiêu một Phật-Tử cơ-sở VC tại Tỉnh Quảng-Tín.
        7- Ðã xâm-nhập được vào tất cả các chính-hội, giáo-hội, nghiệp-hội, hữu-hội, học-hội, văn-hội, thiện-hội... khắp Miền Trung.
        8- Ðã chận đứng được kế-hoạch toàn-quốc đồng loạt xuống đường, kể từ đầu năm 1975, của “Phong-Trào Chống Tham-Nhũng” (chống Việt-Nam Cộng-Hòa), vốn đòi Tổng-Thống Nguyễn Văn Thiệu phải từ-chức tức-thì.
        9- Ðã phát-hiện ác-ý vu-cáo một số thành-viên Hội-Ðồng Tỉnh Thừa-Thiên và Thị-Xã Huế là cán-bộ VC nằm vùng, để hãm-hại những kẻ có chính-kiến bất-đồng.
        10- V.v...
 
D. NỘI-BỘ
 
        Kể từ ngày tôi về Miền Trung, cuối năm 1973
        1- Ðã chấn-chỉnh, thanh-lọc nội-bộ Cảnh-Lực, nhất là Ðặc-Cảnh, Vùng I. 
        2- Ðã được Bộ Tư-Lệnh Quân-Ðoàn I & Quân-Khu I ủy-thác trách-nhiệm chủ-trì hoạt-động chống Cộng tại vùng có dân-cư trên toàn lãnh-thổ Miền Trung. 
        3- Ðã tiên-phong điều-động Cảnh-Sát Dã-Chiến hành-quân diệt-Cộng phối-hợp với Ðặc-Cảnh và Thám-Sát Ðặc-Biệt, tiến tới phối-hợp với Nghĩa-Quân và Ðịa-Phương-Quân. 
        4- Ðã được Bộ Tư-Lệnh Quân-Ðoàn I & Quân-Khu I tín-nhiệm phân-công chính-trách thiết-lập “Trận Liệt Chính-Trị Cộng-Sàn Liên-Khu IV–Liên-Khu V”, dùng trong Quân-Lực, Cảnh-Lực, Tình-Báo, Phản-Gián, Thông-Tin, Chiêu-Hồi, v.v... 
        5- Ðã thực-sự làm chủ Ngành Ðặc-Cảnh, điều-động các cấp nhân-viên thuộc quyền ra ngoài hệ-thống Sắc-Phục, theo hệ-thống quản-trị biệt-lập của mình. 
        6- Ðã được Người Bạn Ðồng Minh tín-cẩn ủy quyền ký phiếu sử dụng phi-cơ “Air America”; tùy-nghi tiêu tiền không cần hội-ý trước.  Trước tôi, chỉ có chưa đầy 4,000 đồng mà họ phàn-nàn; với tôi, tôi tiêu mỗi tháng hơn 400,000 đồng (chưa kể những lần bất-thường), gấp trên trăm lần, mà họ vui lòng...   
        V.v...
*  
        Riêng tại cấp Vùng, tôi chỉ cần có dăm-ba anh+em đồng-tâm, nhất-trí, quyết-chí, tận-tình* là mọi việc trôi tròn.

        Nói chung, Ngành Đặc-Biệt (Cảnh-Sát Đặc-Biệt) Khu I (E6) của tôi (gồm 5 Tỉnh và 2 Thị-Xã địa-đầu Đất Nước), đã giữ được an-ninh cho đồng-bào trong khắp Vùng I trong một năm rưỡi sau cùng tôi đảm-trách cơ-quan Đặc-Cảnh tại Vùng này.

        Tôi đã đáp-ứng được kỳ-vọng mà Bộ Tư-Lệnh Cảnh-Lực Quốc-Gia (qua Thiếu-Tướng Nguyễn Khắc Bình) và Ngành Ðặc-Biệt Trung-Ương (qua Chuẩn-Tướng Huỳnh Thới Tây) đã đặt vào tôi, đồng-thời thực-hiện được lời hứa của tôi với Bộ Tư-Lệnh Quân Ðoàn I & Quân-Khu I, nhất là với Trung-Tướng Tư-Lệnh Ngô Quang Trưởng mà tôi mãi hoài kính yêu.

    
*Nhiệm-vụ của Quân-Lực là vệ-quốc (giữ nước: giữ đất, giữ lãnh-thổ quốc-gia).  Nhiệm-vụ của Cảnh-Lực là an-dân (giữ an-ninh cho dân-chúng. VNCH có thời có Phủ Tổng-Ủy An-Ninh, còn VNDCCH và CHXHCNVN thì có Bộ An-Ninh).
(1) Chánh Sở Tác-Vụ, phụ-tá của tôi, là cựu Thiếu-Tá Ngô Phi Đạm, hiện là đại-diện hệ-thống báo-chí “Saigon Nhỏ” tại Thủ-Đô Washington, DC.  Phụ-tá của Đạm là cựu Đại-Úy Phạm Khả, hiện ở Bang Illinois, USA.
(2) Chỉ-Huy-Phó Liên-Đội Thám-Sát Đặc-Biệt Vùng I là cựu Đại-Úy Trần Văn Phú, hiện ở Bang Florida, USA.

Cước-Chú:
Bài-viết này đã được phổ-biến trên một số báo giấy và báo mạng, sau đó in vào cuốn sách hồi-ký "Về Vùng Chiến Tuyến" do Nhà Văn Nghệ ở Nam Cali xuất-bản năm 1996, trong lúc:
Trung-Tướng Ngô Quang Trưởng còn sống; mãi đến năm 2007, 11 năm sau, ông mới từ-trần;
Thiếu-Tướng Hoàng Văn Lạc còn sống; mãi đến năm 2014, 18 năm sau, ông mới từ-trần.

Bài-viết "Tôi Đã Giữ Ghế Tổng-Thống cho Ứng-Cử-Viên Trung-Tướng Nguyễn Văn Thiệu" đã được phổ-biến trên một số báo giấy và báo mạng, sau đó in vào cuốn sách hồi-ký "Cảnh-Sát-Hóa, Quốc-Sách Yểu-Tử của Việt-Nam Cộng-Hòa" do Nhà Xây-Dựng xuất-bản năm 2003, trong lúc:
Thiếu-Tướng Nguyễn Cao Kỳ còn sống; mãi đến năm 2011, 8 năm sau, ông mới từ-trần.





 




__._,_.___

Posted by: Nhuan Xuan Le 

Featured Post

Tên các Quốc gia mà người Sài Gòn hay gọi trước năm 1975

https://www.facebook.com/groups/miennamvietnam/posts/1953798441526381/ https://www.facebook.com/buianhhuy095096/posts/t%C3%AAn-c%C3%A...

Popular Posts

Popular Posts

My Blog List