QUỐC HẬN 30 THÁNG 4

Image result for Tháng Tư năm 1975 -----

==== ====



Thursday, September 19, 2019

Đốt sách


 Image result for Đốt sách

Tư Mã Thiên là tác giả bộ Sử ký danh tiếng, được gọi là Thái Sử Công Thư, có nghĩa là sách của quan Thái sử; với bộ sử đó, ông được tôn là Sử Thiên, một trong mười vị được tôn thánh trong lịch sử Trung Hoa. Do ông làm chức Thái Sử Lệnh đời nhà Hán, nên gọi Thái Sử Công.
Thái Sử Công Thư, là bộ Sử ký do Tư Mã Thiên viết từ năm 109 đến năm 91 trước Công nguyên, ghi lại lịch sử nước Tàu trong hơn 2500 năm, từ thời Hoàng Đế đến đời Hán Vũ Đế. Đây là văn bản lịch sử Trung hoa có hệ thống đầu tiên, làm nền tảng cho sử sách, văn chương của nước Tàu sau này.
Trong Thái Sử Công Thư, Tư Mã Thiên có ghi chép rằng:
Sau khi Tần Thủy Hoàng thống nhất Trung Hoa, thừa tướng Lý Tư tấu trình:
- Xin ban lệnh đốt hủy tất cả sử sách không phải do triều đại nhà Tần ghi chép. Trong thiên hạ không ai được phép cất giữ Thi, Thư,… tất cả đều phải đem đốt. Nếu dám dùng những lời ngụ ngôn trong Thi, Thư thì chém bêu đầu ở chợ. Lấy xưa mà chê nay thì giết cả họ. Quan lại thấy mà không tố cáo sẽ bị coi là đồng phạm. Lệnh truyền trong ba mươi ngày mà không đem đốt, sẽ bị xăm mặt và bắt đi xây dựng trường thành.
Lý Tư lo sợ giới trí thức tinh thông lý luận, giảng dạy qua sách vở, dễ dàng dựa vào mà phê phán và khích động quần chúng chống lại thiên triều; chi bằng ra lệnh cấm phát biểu, để thống nhất chính kiến và tư tưởng là chỉ phục vụ cho nhà Tần mà thôi.
Tần Thủy Hoàng y tấu mà ban ngay chiếu chỉ.
Qua đó, tất cả những sách vở, triết lý, thi ca, kinh điển từ thời Chư tử Bách gia, đều bị đốt sạch. Những nho sinh dùng sử sách để chỉ trích chính quyền đều bị hành hình, chôn sống. Những ai dựa vào chế độ cũ để phê phán chế độ mới sẽ bị xử tội chết chém ngang lưng.

Từ lâu rồi, Trung Hoa không còn Tần Thủy Hoàng, nhưng còn có đảng cộng sản cai trị, còn tiếp tục bị đốt sách!
Đảng cộng sản Trung Hoa khởi động Cách mạng Văn hóa vào ngày 22 tháng 8 năm 1966, còn gọi là “phá tứ cựu”: quét sạch tư tưởng cũ, văn hóa cũ, phong tục cũ, thói quen cũ của giai cấp bóc lột. Theo đó, Hồng Vệ binh Bắc Kinh tổ chức các cuộc đốt sách rất là quy mô. Khắp nơi trên đất Tàu, hàng “núi sách” to nhỏ đã được mang về chất đống để tiêu hủy..
Gần đây, để chuẩn bị thống trị trọn vẹn lãnh thổ Hong Kong, vào năm 2047, cộng sản Tàu cần khống chế tư tưởng người dân trước, nhất là giới trí thức Hong Kong. Thời nay, Trung cộng không thể rình rang công khai thò cánh tay sang Hong Kong để đốt sách như 53 năm trước đây, nên đã âm thầm tóm bắt trọn 5 nhà xuất bản tại Hong Kong. Chỉ trong khoảng vài ngày cuối tháng Mười, năm 2014; Lui Bo, Gui Minhai, Lui Por, Cheung Chi-ping và Lam Wing-kee lần lượt bị mất tích. Ho bị Trung cộng bắt cóc về giam tại Tàu, vì đã phát hành và chuyển sang Tàu các loại sách về chính trị bị cấm lưu hành trên Trung Hoa lục địa.. Trong đó có quyển hồi ký tựa đề “ My Memories” của Chang Kuo-tao; một tướng lĩnh và là người đồng sáng lập đảng cộng sản Tàu, sau đó bỏ đảng và cùng gia đình tị nạn tại Toronto, Canada, năm 1968.

Việt Nam mình thường tự hào là quốc gia có đến ngàn năm văn hiến, nhưng sách vở của người xưa truyền lại thì rất ít. Nguyên nhân chính là vì bị đô hộ bởi giặc Tàu đến cả ngàn năm; quân nhà Minh bên Tàu đã ra lệnh hủy hết sách vở, ngay trong những ngày đầu đô hộ nước ta để dễ bề cai trị.
Lại thêm, chính người Việt mình đốt sách của mình!
Tại miền Bắc, từ năm 1954, ngay sau khi cưởng chiếm Hà Nội, nhà nước cộng sản Việt Nam ra lệnh tịch thu và đốt tất cả các loại sách báo đã in ra từ trước 1954, đồng thời khắc khe kiểm duyệt sách báo, bài viết trước khi đem phổ biến ra công chúng. Sau đó, khi chiếm trọn miền Nam, đảng lại ban hành chiến dịch đốt sách tại miền Nam vào năm 1975.
Qua tập “Hồi Ký của Một Người Hà Nội”, tác giả Nguyễn Văn Luận ghi lại đoạn đời sau cùng của một học sinh và sự kiện đốt sách năm 1954 khi nhà nước cộng sản khởi đầu cai trị miền Bắc:
“… Gia đình lớn của tôi, không ai làm cho Pháp, cũng không ai theo Việt Minh. Cha tôi làm chủ một hãng thầu, nghĩ đơn giản là dân thường nên ở lại. Tôi phải về Hà Nội học.
Chuyến xe lửa Hà Nội “tăng bo” tại ga Phạm Xá, nghĩa là hai chính quyền, hai chế độ, ngăn cách bởi một đoạn đường vài trăm mét, phải đi bộ hoặc xe ngựa.. Người xuống Hải phòng ùn ùn với hành lý để đi Nam, người đi Hà Nội là con buôn, mang xăng về bán. Những toa tầu chật cứng người và chất cháy, từ chai lọ đến can chứa nhà binh, leo lên nóc tầu, bíu vào thành toa, liều lĩnh, hỗn loạn …
Tới cầu Long Biên tức là vào Hà Nội. Tầu lắc lư, người va chạm người. Thằng bé ù chạc 15 tuổi, quắc mắt nhìn tôi :
- Ðề nghị đồng chí xác định lại thái độ, lập trường tư tưởng!
Tôi bàng hoàng vì thứ ngoại ngữ Trung quốc, phiên âm thành tiếng Việt, nghe lần đầu không hiểu, để rồi phải “học tập” suốt 20 năm, “ngoại ngữ cộng sản”: “đấu tranh”, “cảnh giác”, “căm thù” và …” tiêu diệt giai cấp”! (Thứ ngôn ngữ mới này ghi trong ngoặc kép.)
Hà Nội im lìm trong tiết đông lạnh giá, người Hà Nội e dè nghe ngóng từng “chính sách” mới ban hành…
Chơi vơi trong Hà Nội, tôi đi tìm thầy xưa, bạn cũ, hầu hết đã đi Nam. Tôi phải học năm cuối cùng, Tú tài 2, cùng một số “lớp Chín hậu phương”, năm sau sẽ sát nhập thành “hệ mười năm”.
Số học sinh “lớp Chín” này vào lớp không phải để học, mà là “tổ chức Hiệu đoàn”, nhận “chỉ thị của Thành đoàn” rồi “phát động phong trào chống văn hóa nô dịch!”
Họ truy lùng… đốt sách!
Tôi đã phải nhồi nhét đầy ba bao tải, Hiệu đoàn “kiểm tra”, lục lọi, từ quyển vở chép thơ, nhạc, đến tiểu thuyết và sách quý, mang “tập trung” tại Thư viện phố Tràng Thi, để đốt. Lửa cháy bập bùng mấy ngày, trong niềm “phấn khởi”, lời hô khẩu hiệu “quyết tâm”, và “phát biểu của bí thư Thành đoàn”: tiểu thuyết của Tự Lực Văn Ðoàn là … “cực kỳ phản động!” Vào lớp học với những “phê bình, kiểm thảo…cảnh giác, lập trường”, tôi đành bỏ học.
Chiếc radio Philip, “tự nguyện “ mang ra “đồn công an”, thế là hết, gia tài của tôi!
Mất đời học sinh, tôi bắt đầu cuộc sống đọa đày vì “thành phần giai cấp”, “sổ hộ khẩu”, “tem, phiếu thực phẩm”, “lao động nghĩa vụ hàng tháng”. Ðây là chính sách dồn ép thanh niên Hà Nội đi “lao động công trường”, miền rừng núi xa xôi. Tôi chỉ bám Hà Nội được 2 năm là bị “cắt hộ khẩu”, …đi tù!…”

Tại miền Nam, trong thời điêu linh ngay sau ngày 30-4-1975, việc đốt sách được thể hiện qua chiến dịch Bài trừ Văn hóa Đồi trụy - Phản động. Tự câu khẩu hiệu trong chiến dịch đã nêu rõ 2 mục đích: trước hết về chính trị, bài trừ các luồng tư tưởng phản động chống đối chế độ và kế đến là về văn hóa, xóa bỏ hình thức được coi là “đồi trụy theo hình thức tư bản”.
Tờ báo tên là Sài Gòn Giải phóng phát hành ngày 25-5-1975 có đăng bài viết về “khí thế ra quân” mở màn cho chiến dịch “vô cùng sôi nổi” này:
“Ngày 23-5-1975, trên nhiều đường phố Sài Gòn, “khí thế ra quân” của chiến dịch vô cùng sôi nổi: “Đoàn thanh niên nam nữ đi qua các đường phố và hô to nhiều khẩu hiệu đả đảo văn hóa ngoại lai đồi trụy mất gốc phản động. Đi đầu là xe phóng thanh với một biểu ngữ dài có ghi: ‘Đội thanh niên sinh viên học sinh xung kích bài trừ văn hoá phản động’. Theo sau là sinh viên, học sinh sắp hàng bảy, hàng tám xuất phát từ trụ sở của lực lượng thanh niên tự vệ Thành phố, số 4 Duy Tân. Đoàn diễn hành kéo dài có đến hàng cây số đường, tất cả mọi người đều có một tấm biểu ngữ trên tay.
Ngay sau cuộc tuần hành trên đường phố của hàng chục ngàn thanh niên vệ binh, đồng bào và các tiệm sách đã tự nguyện đem nộp cho đội Quận 7 một số lượng sách báo đồi trụy phản động, tất cả là mười ba xe ba gác. Ngoài ra các hàng sách bày bán trên hai lề đường Lê Lợi, Công Lý cũng  tự nguyện dọn sạch và đem nộp. Trên đường Hai Bà Trưng cũng có ba nhà sách tự động đem nộp trên hai mươi cuốn. Đặc biệt, cùng ngày này, 22-5-1975, nhà sách Phúc Bài, 186 Nguyễn Thiện Thuật, Sài Gòn 3 đã tự nguyện đem nộp cho Hội Bài trừ Văn hoá đồi trụy phản động bốn ngàn cuốn sách các loại”.
Trong Hồi Ký Nguyễn Hiến Lê – tập III, tác giả có kể lại chuyện đốt sách của nhà cầm quyền cộng sản tại miền Nam như sau:
“Năm 1975. Một trong những công việc đầu tiên của chính quyền là ra lệnh: Hủy tất cả các ấn phẩm (sách, báo) của bộ Văn hóa ngụy!
Kể cả các bản dịch tác phẩm của Lê Quí Đôn, thơ Cao Bá Quát, Nguyển Du; tự điển Pháp, Hoa, Anh cũng bị đốt. Họ vào mỗi nhà, thấy sách Pháp, Anh là lượm, bất kỳ loại gì; sách Việt thì cứ tiểu thuyết là thu hết, chẳng kể nội dung ra sao. (…)
Lần thứ nhì năm 1978 mới làm xôn xao dư luận. Cứ theo đúng chỉ thị “ba hủy”, chỉ được giữ những sách khoa học tự nhiên, còn bao nhiêu phải hủy hết, vì nếu không phải là loại phản động (một hủy), thì cũng là đồi trụy (hai hủy), không phải phản động, đồi trụy thì cũng là lạc hậu (ba hủy), và mỗi nhà chỉ còn giữ được vài cuốn, nhiều lắm là vài mươi cuốn tự điển, toán, vật lý…
Một luật sư tủ sách có độ 2.000 cuốn, đem đốt ở trước cửa nhà, chủ ý cho công an phường biết. Rồi kêu ve chai lại cân sách cũng ngay dưới mắt công an.
Ông bạn Vương Hồng Sển có nhiều sách cổ, quí, lo lắng lắm mà cũng uất ức lắm, viết thư cho Sở Thông tin Văn hóa, giọng chua xót xin được giữ tủ sách, nếu không thì ông sẽ chết theo sách.
Một độc giả lập một danh sách các tác phẩm của tôi mà ông ta có trong nhà, đem lại sở Thông Tin hỏi thứ nào được phép giữ lại, nhân viên Thông Tin chẳng cần ngó tên sách, khoát tay bảo:
- Hủy hết, hủy hết!
…”
Sau khi chiếm được miền Nam, một trong những việc làm cấp thiết của nhà cầm quyền cộng sản là niêm phong, tịch thu sách tại các thư viện. Những tác phẩm của nhà in, nhà xuất bản và nhà sách lớn tại Sài Gòn như Khai Trí, Sống Mới, Độc Lập, Đồng Nai, Nam Cường, Trí Đăng… đều bị niêm phong, cấm lưu hành và đem đốt bỏ.
Đốt sách được đề cao là chánh sách “bài trừ văn hóa đồi trụy”!
Trong tập Hồi Ký Viết Trên “Gát Bút”, nhà văn Nguyễn Thụy Long có ghi lại chuyện “đốt sách” thật đau lòng tại miền Nam:
“Tôi gặp vợ chồng anh nhà báo Nguyễn Khắc Giảng bày bán sách cũ ở trên đường Tự Do. Trong đó có cả những cuốn sách của tôi của Duyên Anh, Hoàng Hải Thủy và rất nhiều loại khác của nhiều tác giả. Những sách báo đó đều xuất bản ở miền Nam trước năm 1975. Tất cả đều bị coi là có tội. Tác giả của nó đương nhiên có tội nhiều hơn. Cả miền Nam nói chung, thành phố nói riêng vắng bóng dần những mặt quen: văn nghệ sĩ, sĩ quan quân đội Cộng hòa. Họ đi học tập cải tạo hết ráo!
Chiến dịch truy quét văn hóa phẩm đồi trụy, phản động nổ ra ở Sài Gòn. Hàng vạn vạn cuốn sách bị thiêu đốt. Sách báo trong nhà tư nhân bị lôi ra hỏa thiêu. Trong các cửa hàng kinh doanh sách báo bị thu gom tất cả, coi như đốt cháy cả cơ nghiệp, cả con người những cá nhân. Các em nhỏ đeo băng đỏ thi hành công tác một cách vô tư mẫn cán. Phản ứng của người bị tội tất nhiên phải có.
Một cửa hiệu chuyên cho thuê truyện tại đường Huỳnh Quang Tiên bên cạnh nhà thờ Ba Chuông tại Phú Nhuận phát nổ khi đoàn thu gom sách mang băng đỏ xâm nhâp tiệm. Ông chủ nhà sách mời tất cả vào nhà. Rồi một trái lựu đạn nổ. Chuyện xảy ra không ai ngờ.. Đương nhiên là có đổ máu, có kẻ mạng vong. Những chú nhỏ miệng còn hôi sữa, những cô bé chưa ráo máu đầu là nạn nhân vô tội. Trên cánh tay còn đeo tấm băng đỏ, quả thật súng đạn vô tình! Cả chủ tiệm cũng mạng vong.”
Năm 1823, Heinrich Heine, văn hào người Đức, có viết:
"Dort wo man Bücher verbrennt, verbrennt man auch am Ende Menschen"  (Where books are burned, in the end, people will also be burned.)
Một thế kỷ sau, năm 1933, sinh viên học sinh Đức vâng lệnh Nazi, phát động chiến dịch toàn quốc tịch thu và đốt sách. Thiêu hủy tất cả những tư tưởng trái nghịch với chủ nghĩa Nazi. Và rồi, sau cùng, kẻ ra lệnh đốt sách cũng đã đốt cả con người. Sáu triệu người, hầu hết là người Do Thái, đã bị đốt cháy trong các lò thiêu người. The Holocaust!
Chủ trương “Đốt sách, Chôn nho” của Tần Thủy Hoàng là hành vi được người đời sau coi là tàn bạo nhất. Đó cũng là tội danh hàng ngàn năm sau vẫn còn ghi nhớ. Không riêng gì dân tộc Hán mà cả nhân loại đều lên án.
Thế nhưng, mới năm trước đây, báo mang tên Trí Thức VN, ngày 14 tháng 4, đã bênh vực cho thủ đoạn đốt sách giết người của bạo quyền, với bài viết có tựa đề là “Đốt sách chôn Nho: Nỗi oan nghìn năm của Tần Thủy Hoàng”.
Ôi! “Ðỉnh cao trí tuệ”…!
Thật ra, sâu tận trong thâm tâm, Tần Thủy Hoàng cũng như Lý Tư và tất cả các bạo quyền chủ trương “đốt sách” như đảng Nazi của Đức Quốc Xả, các đảng cộng sản Nga, Tàu, và Việt Nam đều biết rất là rõ rằng:
Đốt sách không thể nào thiêu hủy được tất cả tư tưởng trong đầu óc dân chúng, những cuốn sách “khó đốt” nhất lại nằm trong tinh thần con người!

BK Tính 323

__._,_.___

Posted by: Batkhuat nguyen 

Monday, September 16, 2019

Ảnh xưa: Sinh viên VNCH biểu tình chống Trung Quốc năm 1974


From: giao tran



             Ảnh xưa: Sinh viên VNCH biểu tình chống Trung Quốc năm 1974

Thùy Linh
Những năm 1970, nhiều sinh viên Việt Nam được chính phủ Việt Nam Cộng Hòa tài trợ đi du học ở Nhật. Vào tháng 1/1974, sau khi Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa, nhiều sinh viên đã tổ chức một cuộc biểu tình ở Tokyo, Nhật Bản.
Vào tháng 1-1974, sau khi Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa, nhiều sinh viên đã tổ chức một cuộc biểu tình ở Tokyo, Nhậ
“Trung Quốc tấn công và chiếm đảo Hoàng Sa của Việt Nam Cộng Hoà. Anh em chúng tôi họp lại và biểu quyết một cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lăng vào cuối tháng 1/1974.”
Ông Đặng Hữu Thạnh, khi đó là Hội phó Hội sinh viên Việt Nam, nói ông vẫn giữ gìn một bộ ảnh cuộc biểu tình này.
Ông nói với BBC rằng chúng là “ký ức và báu vật của tôi”.
Sinh viên Việt thức trắng đêm để vẽ biểu ngữ chống Trung Quốc - 1974
Sinh viên Việt thức trắng đêm để vẽ biểu ngữ
“Chúng tôi thức suốt đêm trước vẽ biểu ngữ bằng tiếng Anh, tiếng Việt và tiếng Nhật còn các anh lớn soạn kháng cáo và xin phép với cảnh sát Tokyo,” ông Thạnh nói.
Khi đó có khoảng 150-250 sinh viên Việt Nam tham gia, nhưng vào thời điểm năm 1971-1972, số thành viên Hội sinh viên Việt Nam lên đến 700 người, chỉ riêng Tokyo, con số này là 500 người.
Khoảng 150-250 sinh viên tham gia cuộc biểu tình hồi tháng 1-1974
Khoảng 150-250 sinh viên tham gia cuộc biểu tình hồi tháng 1/1974
“Bất cứ người Việt Nam qua đó du học, hay qua đi làm đẹp, nói tiếng Việt là thành viên,” ông Thạnh nói.
Những nữ sinh viên Việt Nam ở Nhật 1974
Những nữ sinh viên Việt Nam – được mệnh danh là “con cháu hai bà Trưng”
Khi được hỏi nữ sinh viên có đông không? Ông Thạnh cười bảo, “Ít lắm. Mỗi bà có 10 ông để lựa mà, mà toàn mấy ông có Master, PhD thôi.”
Nguyễn Công Sinh (trái) 'nhỏ người nhưng chạy như ngựa' đi rải truyền đơn cho người Nhật nhằm chống Trung Quốc (1974)
Nguyễn Công Sinh (trái) “nhỏ người nhưng chạy như ngựa” đi rải truyền đơn cho người Nhật.
“Ngày biểu tình chúng tôi tụ họp tại một công viên nhỏ (không nhớ tên) và đi đến toà đại sứ Trung Quốc, dọc đường đầy cảnh sát đồng phục và không đồng phục. Vừa đi vừa la khẩu hiệu bằng ba thứ tiếng.”
Hội trưởng Hùng (trái) và Bùi Bảo Sơn cầm loa chống Trung Quốc 1974 ở Nhật
Hội trưởng Hùng (trái) và Bùi Bảo Sơn cầm loa
“Chúng tôi vừa đi vừa hô ‘Đả đảo’, giống như bây giờ thôi,” ông Thạnh nói.
Biểu tình chống Trung Quốc ở Nhật -1974- Người ở bìa phải đi bên ngoài giám sát đoàn biểu tình là học giả Đỗ Thông Minh
Người ở bìa phải đi bên ngoài giám sát đoàn biểu tình là học giả Đỗ Thông Minh
Sinh viên Việt Nam Cộng Hòa biểu tình chống Trung Quốc ở Nhật 1974
“Chúng tôi đi là có xin phép trước nhưng cảnh sát chìm và nổi có khi còn nhiều người đi. Cứ một ông cảnh sát với một người biểu tình.
“Họ không muốn mình bạo động, hay đi ra khỏi đường đã xin phép.”
Cảnh sát Nhật Bản đi giám sát  Sinh viên Việt Nam Cộng Hòa biểu tình chống Trung Quốc ở Nhật 1974
Cảnh sát Nhật Bản đi giám sát người biểu tình
Sinh viên Việt Nam Cộng Hòa biểu tình chống Trung Quốc ở Nhật 1974-2
“Ngày biểu tình chúng tôi tụ họp tại một công viên nhỏ (không nhớ tên) và đi đến toà đại sứ Trung Quốc, dọc đường đầy cảnh sát đồng phục và không đồng phục. Vừa đi vừa la khẩu hiệu bằng ba thứ tiếng.”
Sinh viên Việt Nam Cộng Hòa biểu tình chống Trung Quốc ở Nhật 1974-3
“Chúng tôi muốn vào toà đại sứ trao kháng cáo nhưng bị cảnh sát Nhật chặn lại tại cổng.
“Căng thẳng nhất là lúc anh em muốn nhào vô tòa đại sứ. Mà qua cái cổng đó không phải là người của Nhật mà là lãnh thổ của Trung Quốc.”
Sinh viên Việt Nam Cộng Hòa biểu tình chống Trung Quốc ở Nhật 1974-4
Sinh viên bị cảnh sát Nhật vây quanh ở trước đại sứ quán Trung Quốc
“Nếu tràn vô thì sẽ có chuyện giữa Nhật và Trung Quốc nên cảnh sát họ bao vây không cho vào.”
“Anh hội trưởng đọc kháng cáo qua loa phóng thanh. Rất trật tự và không bạo động. Chỉ có một chút giằng co với cảnh sát Nhật khi chúng tôi muốn vượt vào toà Đại sứ quán Trung Quốc.”
Sinh viên Việt Nam Cộng Hòa biểu tình chống Trung Quốc ở Nhật 1974-Không vào được bên trong đại sứ quán Trung Quốc, hội
Không vào được bên trong đại sứ quán Trung Quốc, hội trưởng hội sinh viên Hùng (phải) cùng Bùi Bảo Sơn đọc kháng cáo bên ngoài.
Sau năm 1975, các du học sinh của Việt Nam Cộng Hòa di tản khắp nơi. Có người trở về Việt Nam, có người đang sinh sống ở Hoa Kỳ và Châu Âu.
Ông Thạnh sang Nhật vào tháng 2/1971, học ngành điện tại Đại học Waseda.
Ông sang Mỹ vào tháng 10/1975 và từng làm cho nhiều hãng lớn như NCR, Motorola, Qualcomm, LG. Hiện ông đã về hưu.
Khi đọc tin sinh viên Việt Nam vừa xuống đường ở Tokyo biểu tình phản đối Trung Quốc hôm 8/9, ông Thạnh, giờ đã về hưu nói:
“Thương thế hệ trẻ ngày nay. Ở Việt Nam họ cấm, nhưng nhiệm vụ người Việt hải ngoại phải đứng lên chống ngoại xâm.”
Cuộc biểu tình của sinh viên Việt Nam của 45 năm trước (trái) và nay vào 8-9-2019 tại Tokyo, Nhật Bản
Cuộc biểu tình của sinh viên Việt Nam của 45 năm trước (trái) và nay vào 8/9/2019 tại Tokyo, Nhật Bản
Các hình ảnh do các sinh viên chụp vào 1974, hiện thuộc sở hữu của ông Đặng Hữu Thạnh.
                             Thùy Linh
    Nguồn: BBC-https://hung-viet.org/p22826a27034/anh-xua-sinh-vien-vnch-bieu-tinh-chong-trung-quoc-nam-1974


--
You received this message because you are subscribed to the Google Groups "DiendanTuoiHac" group.
To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to xomnhala_yamaha+unsubscribe@googlegroups.com.
To view this discussion on the web visit https://groups.google.com/d/msgid/xomnhala_yamaha/CH2PR14MB3561FB26D4704AB0429FC966F78D0%40CH2PR14MB3561.namprd14.prod.outlook.com.
__._,_.___

Posted by: Dan Vo 

Thursday, September 12, 2019

ĐEM TÂM TÌNH VIẾT LỊCH SỬ THƯ GỬI CÁC NHÀ TRÍ THỨC TRẺ VIỆT NAM Ở HẢI NGOẠI


( kính chuyển đến quý bạn bè , và gửi ông Bằng Phong
   để tỏ lòng nể trọng một chiến sĩ Việt nam cộng hòa anh hùng và 
   chính trực - dám mời  thẳng thắn đối chất và dám cho , kể cả kẻ
     thù , biết  đia chỉ , e-mail , và điện thoại !
   Qua nhiều thư tín , ông cũng tỏ ra là một người hết lòng yêu nước . )

----- Forwarded Message -----
From: Mai Nguyen
Sent: Wednesday, September 11, 2019, 10:27:35 PM CDT
Subject: Fwd: KÍNH GỬI KHOA HỌC GIA DƯƠNG NGUYỆT ÁNH



---------- Forwarded message ---------
From: Catherine To


Sent from my iPhone

Begin forwarded message:
From: guy <tquy@sbcglobal.net>
Date: September 11, 2019 at 4:54:55 PM PDT
To: Que Doan Do
Subject: Fw: KÍNH GỬI KHOA HỌC GIA DƯƠNG NGUYỆT ÁNH


----- Forwarded Message -----
From: AU DANG <>
To: Scientist Dương Nguyệt Anh <>
Cc: PSXH <
Sent: Wednesday, September 11, 2019, 4:12:43 PM PDT
Subject: KÍNH GỬI KHOA HỌC GIA DƯƠNG NGUYỆT ÁNH

 Kính gửi Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh một đề nghị của tôi:

ĐEM TÂM TÌNH VIẾT LỊCH SỬ
THƯ GỬI CÁC NHÀ TRÍ THỨC TRẺ
VIỆT NAM Ở HẢI NGOẠI
BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU
Thành phố Westminster, Quận Cam, California
Tháng 9 ngày 11 năm 2019.
Kính thưa nữ Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh và các bạn trẻ Việt Nam,
Tôi chọn Ngày September 11, ngày tang thương của nước Mỹ, để gửi đến Bà và các bạn trẻ thành công trên Đất Nước Hoa Kỳ một nguyện vọng rất tha thiết. Tôi không đại diện cho bất cứ ai. Tôi chỉ nhân danh một người chiến sĩ miệt mài chiến đấu cho mục tiêu “Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc” thực sự cho nòi giống Việt Nam.
Theo nhận định của tôi: Thế hệ Cha Ông, thế hệ Đàn Anh và thế hệ của tôi lẫn Đàn Em đều bất xứng vì không nhìn thấy nỗi nhục do một tập đoàn cai trị làm ô danh nòi giống. Chưa bao giờ trong lịch sử dân tộc Việt lại có một tập đoàn cai trị sử dụng dân tộc mình như một món hàng để xuất cảng nô lệ lao động và bán phụ nữ làm làm đĩ khắp bốn phương hầu làm giàu cho phe nhóm, dòng họ. Dã tâm của bọn cai trị là có thật, mà nhiều thế hệ của ta không cảm thấy ô nhục để đoàn kết với nhau nhằm chống lại bọn cầm quyền thông đồng với kẻ thù truyền kiếp trong âm mưu Hán hóa, thì nòi giống Tiên Rồng của ta sẽ biến mất trên mặt địa cầu.
Nếu ai ở trong nước hay ở hải ngoại lên tiếng phản bác nhận định của tôi, xin nêu rõ danh tánh, tôi sẵn sàng trưng dẫn những sự bất xứng. Tôi quyết không thảo luận với bóng ma hoặc với kẻ nào có lời lẽ vô văn hóa.
Thưa nữ Khoa Học gia Dương Nguyệt Ánh,
Bà và những bạn trẻ thành đạt trên nước Mỹ là niềm hãnh diện của bất cứ người Việt nào còn trông chờ một tương lai tươi sáng cho dân tộc. Riêng bà, ký giả George Will đã viết trên tờ Times một bài hết lòng ca ngợi tài năng khoa học của bà và tài năng hùng biện của bà trước đám đông. Nhiều đoàn thể trẻ ở khắp nơi xem bà là một tấm gương của bậc nữ lưu Việt Nam, nên họ mời bà đến nói chuyện. Tôi đã theo dõi những bài phát biểu của bà thì nhận thấy bà không phải chỉ là nhà khoa bảng, mà bà còn là nhà trí thức còn quan tâm đến sinh mệnh Việt Nam. Ở nơi nào bà nói chuyện, bà đều bày tỏ lòng biết ơn đối với nước Mỹ và không quên cội nguồn. Bà đã sống với lời của Tổ tiên dạy con cháu: “Ăn trái nhớ kẻ trông cây”“Uống nước nhớ nguồn” để áp dụng vào cuộc đời. Không những ngưỡng mộ tài năng của Bà, một hậu duệ của dòng dõi ông Nghè Dương Khuê, tôi còn nghĩ rằng tên tuổi của bà rồi đây sẽ trường tồn trong sử sách giống vị nữ anh hùng SƯƠNG NGUYỆT ÁNH. Tôi hy vọng đây là thời điểm mà Cơ Trời ứng nghiệm, khiến cho các bạn trẻ Việt Nam thể hiện lời dạy quý giá của nhà cách mạng Phan Chu Trinh: “Khai Dân Trí, Chấn Dân Khí, Hậu dân sinh”?
Tôi mong mỏi Bà liên lạc với các bạn trẻ Việt Nam và tập hợp thành một lực lượng trí thức để ra tay cứu nước. Lâu nay, họ không dính dáng đến Cộng Đồng, tôi nghĩ, vì họ không muốn bị thành phần vô lại làm tay sai cho Việt Cộng bôi nhọ, vấy bẩn.
Dựa trên tin tức từ trong nước, tôi được biết hiện nay có thành phần lãnh đạo đang tại chức hoặc hồi hưu, thành phần trí thức và đa số quần chúng đều nhận thấy đảng Cộng sản Việt Nam phải bắt tay với Mỹ, vì không còn lựa chọn nào khác. Tôi tin rằng Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung Ương, Quốc hội Cộng sản đã nhận ra cái việc làm đầy tớ cho một ông chủ tham lam, tàn ác thì viễn cảnh không những mất nòi giống, mà còn mất luôn Đảng  và mạng sống của chính họ.
Chủ tịch Nước kiêm Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ sang Mỹ vào Tháng 10 này với hy vọng Việt Nam trở thành đối tác của Hoa Kỳ để bảo vệ sự sống còn của Đảng, vì ông ta đã nhìn ra không còn một lựa chọn nào khác.
Tôi xin đề nghị nữ Khoa học gia cùng nhóm bạn trẻ do bà tập hợp đã từng đóng góp  trí tuệ và công lao vào sự thịnh vượng và an ninh của Hoa Kỳ, sẽ có đầy đủ uy tín để đòi hỏi cuộc gặp gỡ với Tổng thống Donald J. Trump nhằm bày tỏ lập trường:
·       Hoan nghênh và ủng hộ nhà lãnh đạo đặt quyền lợi Quốc gia trên hết.
·       Hoan nghênh nhà lãnh đạo đã nhận ra Trung Cộng là mối hiểm họa cho vị thế lãnh đạo thế giới của Hoa Kỳ, mà đáng lý ra những nhà lãnh đạo tiền nhiệm đã phải hành động để chận đứng tham vọng bá chủ toàn cầu.
·       Hoan nghênh nhà lãnh đạo cam kết sẽ xóa bỏ Chủ nghĩa Xã Hội.
·       Hoan nghênh nhà lãnh đạo có lòng hào hiệp, sẵn sàng giúp đỡ kẻ cựu thù đến cầu viện nước Mỹ. Tuy nhiên chúng tôi, những nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản, thỉnh cầu Tổng thống bắt buộc Việt Cộng phải thỏa mãn những yêu sách sau đây:
·        Chấm dứt nạn đàn áp đối với những đòi hỏi chủ quyền của nước Việt Nam. Không được sử dụng bạo lực hoặc bắt bỏ tù người dân xác định Hoàng Sa – Trường Sa là của Viêt Nam.
·       Hủy bỏ Điều 4 Hiến Pháp và từng bước xây dựng chế độ Dân Chủ để người dân toàn quyền quyết định vận mạng của họ. Chấm dứt chiến dịch sử dụng An ninh mạng, bưng bít thông tin trong mục đích ngu dân.
·       Chấm dứt gửi ra hải ngoại những gián điệp và Công An đội lốt Thầy Tu trong một số Chùa đang là cơ sở kinh tài của chế độ.
·       Ra lệnh FBI, sở Di trú đuổi những thành phần mang danh nghĩa Tỵ Nạn, nhưng làm dư luận viên cho Việt Cộng với mục đích phân hóa hoặc làm dơ bẩn Cộng Đồng Việt Nam Tỵ Nạn, khiến thế giới coi dân tộc Việt Nam vô văn hóa.
·       Mong mỏi Tổng thống đáp ứng nguyện vọng chính đáng của chúng tôi.
Đồng thời, Bà và Nhóm bạn trẻ có thể gửi lời yêu cầu đến ông Đại sứ Việt Nam tại Hoa Thịnh Đốn thu xếp một cuộc đối thoại công khai với ông Nguyễn Phú Trọng. Nếu ông Nguyễn Phú Trọng cam kết thể hiện những điều kiện do Tổng thống Donald Trump nêu ra theo yêu cầu của chúng ta, thì lực lượng chất xám và tài chánh của Người Việt Quốc Gia sẽ sẵn sàng cứu xét. Nên nhớ rằng chúng ta, người công dân Hoa Kỳ, ở vào thế thượng phong đặt điều kiện đối với người đi cầu viện, hoàn toàn không một chút mặc cảm, để bị những người không đồng quan điểm lớn tiếng phản đối hay miệt thị.
Lưu Á Châu, một vị Tướng đương chức của Trung Cộng, viết rằng sức mạnh của nước Mỹ không phải vì lực lượng quân sự của họ tân tiến nhất thế giới; cũng không phải nền tài chánh của họ hùng hậu nhất thế giới. Sức mạnh của Hoa Kỳ là sự dũng cảm của những người lính cứu hỏa vẫn chạy lên các tầng cao của Tòa Tháp Đôi (Twin Towers) đang hừng hực lửa làm chảy hàng tấn thép để cứu nạn nhân.
Tôi rất hy vọng những người bạn trẻ Việt Nam thành đạt tại Hoa Kỳ dũng cảm và có trách nhiệm như những người lính cứu hỏa Mỹ để cứu Việt Nam.
Ngày xưa, những nhà cách mạng quốc gia Việt Nam như Cụ Phan Bội Châu, Cụ Phan Chu Trinh rất khốn khổ lê gót chân khắp thế giới để mưu tìm đường cứu nước. Chẳng lẽ những người bạn trẻ Việt Nam vừa thông minh, vừa thành đạt lại đành quay lưng lại trước hiểm họa nòi giống sắp bị diệt, mà đành lòng hay sao?
Tôi, một chiến sĩ suốt đời tận tụy với xứ sở, nơi mà cha mẹ sinh ra mình, cũng ôm mối hận lòng như Đặng Dung than thở: “Thù nước chưa xong đầu đã bạc; gươm vàng mài nguyệt đã bao ngày” chỉ biết nuôi chút hy vọng nơi những người bạn trẻ mà thôi.
Ước mong hồn thiêng sông núi thổi vào trái tim của những người trẻ tài ba mang dòng máu Da Vàng biết tới câu “Quốc Gia hưng vong, thất phu hữu trách” thì tôi nhắm mắt mới yên lòng. Linh hồn tôi sẽ được siêu thoát. Nếu không, tôi biết, linh hồn tôi sẽ vất vưởng nơi đầu cành, ngọn cỏ đến thiên thu!
Kính cầu mong nữ Khoa học gia dồi dào sức khỏe và ao ước người phụ nữ Việt Nam vẫn còn mang dòng máu Trưng Triệu. Danh thơm Nguyệt Ánh sẽ là vầng trăng soi sáng lương tâm dân tộc.
Kính thư,
Bằng Phong Đặng văn Âu, một người chiến sĩ đã già, nhưng không tắt niềm hy vọng.
Tái bút: Tôi cũng sẽ gửi thư này đến Đại sứ Hà Kim Ngọc tại Hoa Thịnh Đốn.
Địa chỉ nhà: 10200 Bolsa Avenue, SPC#89
Westminster, California 92683, USA.
Địa chỉ email: bangphongdva033@gmail.com
Số điện thoại: 714 – 276 - 5600
__._,_.___

Posted by: Hank Music 

TRẢ LẠI TÊN CHO NHỮNG CHIẾN BINH NHẢY DÙ - tìm người thân


  ( Xin phổ biến rộng , để :
  1  -  Cảm ơn những  đồng ngũ ,đã vì tình " huynh đệ chi binh "
          không ngại công sức , đi tìm bạn cũ .
  2  -  vinh danh 4 chiến binh  đã yêu nước đến giọt máu cuối cùng . 
  3  -  nhất là , để hy vọng tin tức tới tay thân nhân của các anh hùng tử sĩ . )

----- Forwarded Message -----
From: Thập Ngv <josthap@gmail.com>
Sent: Wednesday, September 11, 2019, 08:43:34 PM CDT
Subject: TRẢ LẠI TÊN CHO NHỮNG CHIẾN BINH NHẢY DÙ - tìm người thân

TRẢ LẠI TÊN CHO NHỮNG CHIẾN BINH NHẢY DÙ   - tìm người thân




TRẢ LẠI TÊN CHO NHỮNG CHIẾN BINH NHẢY DÙ TRUNG LIỆT SAU 36 NĂM LẠNH LẼO, VÔ DANH

Những ai đã từng sống tại Thị Xã BàRịa_Vũng Tàu, hoặc có dịp đi qua con đừơng này, đối diện Nghĩa Trang Liệt Sĩ Bà Rịa_Vũng tàu, có 04 ngôi mộ không có bia trong vườn nhà ông Hai Lì, đã có mặt từ ngày 01-05-1975 cho đến nay…
Từ nguồn tin của người dân ở Thị Xã Bà Rịa-Vũng Tàu nói về sự linh ứng của 04 ngôi mộ này, theo họ cho biết đó là những Ông Lính bận đồ rằn ri, chiến đấu cho đến trưa ngày 01-05-1975 rồi cùng nhau tự sát… cũng vì thế để tìm hiểu thực hư, sau gợi ý của Hùng Bảy Lổ (Canada) với sự bàn thảo của Anh Lâm Viên 20, chúng tôi với sự dẫn dắt, giới thiệu của MĐ Vẽ 91 lên đường đến tận nơi 04 ngôi mộ, chúng tôi gồm có MĐ Đẹp 83(TPB cụt môt chân), MĐ Thành 31, MĐ 93 và MĐ 90.
Kìa… vườn nhà ông Hai Lì nơi có 04 ngôi mộ, theo lời MĐ Vẽ nói về ông Hai Lì rất dữ dằn, khó chịu (Dân Cách Mạng) nên chúng tôi hơi chùn lòng, sợ bị làm khó dễ. Điều linh ứng đầu tiên mà chúng tôi cảm nhận được là sau lời vái của MĐ Đẹp;”Xin vái với Các ANH sống khôn, thác thiêng hãy tạo thuận lợi cho chúng tôi là những đồng đội cũ, tìm đến để đưa Các Anh về chùa nhang khói, hy vọng những thân nhân của Các Anh sẽ sớm nhận được tin này”.
Khi bước vào vườn nhà, tức thì ông Hai Lì xuất hiện với nụ cười trên môi, niềm nở tiếp đón anh em chúng tôi(không hề có sự khó khăn nào) và hình như ông ấy đã biết rỏ ý định của chúng tôi là xin bốc 04 ngôi mộ (vì lúc đó MĐ Đẹp bận quần trận Hoa Rừng) ông Hai Lì nói: “Tôi đã chôn cất mấy Ông này từ ngày 01-05-75, hơn 36 năm, tôi chờ đợi thân nhân mấy Ông này nhưng không thấy, hằng năm tôi vẫn thừơng nhang khói, đắp mộ cho mấy Ông này, nay các anh là đồng đội tìm đến, tôi rất vui và tôi hứa sẽ tạo mọi điều kiện cho các anh bốc mộ, đừng ngại gì cả”.
Được lời như mở tấm lòng, chúng tôi xin ông vui lòng kể lại sự việc, vì sao có 04 ngôi mộ này. Theo lời Ông Hai Lì : “Tôi là dân Gia Đình Cách Mạng, mấy Ông Rằn Ri này gan lì lắm, mấy Ổng chống đến cùng dù có lệnh đầu hành của Tổng Thống Dương Văn Minh 30-04-1975, mấy Ổng chiến đấu cho đến trưa 01-05-1975 rồi cùng nhau tự sát và chính tôi là người chôn cất mấy Ổng, giấy tờ từng Ông tôi bỏ vào một cái hộp chôn theo các Ông”.
Ngừng một lát, ông Hai Lì kể tiếp với giọng nói pha chút thán phục: “Mấy Ổng linh lắm, nhiều năm trước thỉnh thoảng có những người đến mộ cầu xin, đều được linh ứng nên mọi người quanh đây rất kiêng nể. Có những kẻ “vô ý thức” khi đi ngang qua đây, chỉ trỏ, bi bô với giọng điệu chế nhạo “mả mấy thằng lính Ngụy’’ đều bị báo ứng như té xe, tông cột đèn, trầy tay, trẹo chân…vì thế, ngày nay có mấy anh đến thăm và di dời mấy Ổng về chùa, tôi sẽ đứng ra chịu trách nhiệm cho các anh, các anh cứ làm, đừng ngại gì cả, tôi sẽ giúp với tất cả tấm lòng.
Chúng tôi cùng lặng người khi nghe kể về Các Anh, kính phục các Anh đã TẬN TRUNG BẢO QUỐC. Những Anh Hùng vì nước quên thân, khí hùng tử Anh Hùng nào tử. Khi sống, chiến đấu hiên ngang cho đến khi khí tàn, sức kiệt chọn cái chết để bảo toàn Danh Dự và khi tử tiết đã hiển linh cho mọi người cùng thấy và chúng tôi nguyện với lòng sẽ đem các Anh về nơi yên bình , sớm hôm nghe Kinh Phật ngõ hầu linh hồn Các Anh được siêu thoát khỏi cõi đời ô trọc này.
Xin nguyện cầu Anh Linh Các Anh dẫn lối đưa đường để những người thân yêu của Các Anh sớm tìm gặp lại Các Anh. Chúng tôi những người Đồng Đội cũ, đến đây với Các Anh với tấm chân tình, huynh đệ chi binh…ngày nay chúng ta đã mất tất cả nhưng không bao giờ mất được Tình Đồng Đội…hơn 36 năm nằm đây, các Anh là những Chiến Sỹ Vô Danh nhưng từ hôm nay các Anh sẽ được Vinh Danh trong Quân Sử, những ANH HÙng trong QLVNCH nói chung và làm rạng danh THIÊN THẦN của Binh Chủng, một tay cũng đánh, một cánh cũng bay…
Gặp Lại…
Nơi các Anh nằm xuống trong vườn nhà của Ông Hai Lì, đối diện là Khu Nhà Đá của Pháp để lại (bây giờ là NTLS tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu) cách Trung Tâm Huấn Luyện Vạn Kiếp khoảng vài trăm mét, nay là Phường Long Tâm, TX Bà Rịa -Vũng Tàu có một toán lính Nhẩy Dù đã kháng cự mãnh liệt cho đến tận trưa ngày 01-05-1975 rồi cùng gục ngã bất chấp lời kêu gọi đầu hàng của TT Dương Văn Minh vào trưa 30-04-1975.
Chính sự chiến đấu kiêu hùng đó đã làm cho Ông Hai Lì thán phục, tinh thần Vì Nước Quên Thân và sự hy sinh cao cả của Các Anh đã xóa mờ lằn ranh thù hận và cũng chính Ông là người đã chôn cất 04 mộ phần này trong khu vườn của Ông và giữ gìn cho đến ngày hôm nay, chúng tôi xin chân thành cám ơn Ông đã chăm sóc những Đồng Đội của chúng tôi.
Ông Hai Lì là một người tốt đã tạo điều kiện dễ dàng để chúng tôi tìm gặp Các Anh và thuận lợi thứ hai là khi nói chuyện với Vị Sư Trụ Trì gần đó, sau khi nghe kể rõ mọi sự tình như nói ở trên, Ngài Sư Trụ Trì hứa sẽ chấp nhận cho các Anh vào Chùa mà không đòi hỏi khoản chi phí nào và hứa khi thân nhân các Anh tìm gặp sẽ tạo mọi thuận lợi cho các thân nhân của các Anh tùy nghi đem về hoặc để lại Chùa nhang khói cũng được.
Mọi việc coi như êm xuôi, chỉ còn chờ ngày tốt để đem các Anh vào Chùa.
Cuộc chiến đã trôi qua hơn 36 năm… những đắng cay, tủi nhục mà thân chiến bại từng nếm trải, vòng lao lý, kiếp gian truân, gian nan cực nhọc trên nẽo đường mưu sinh, người sống còn nhọc nhằn như thế huống gì người nằm xuống nơi chân trời, góc bể tưởng như đã bị quên lãng theo thời gian…ngày nay kiếm tìm được Đồng Đội ngã xuống nơi này là cả một công sức của những người có tâm huyết vì Đồng Đội, không một chút tư lợi, không chút lợi danh mà chỉ muốn đưa Các Anh về với gia đình ngừơi thân.
Hơn thế nửa Vinh Danh các Anh những ANH HÙNG trong cuộc chiến bi hùng này.
Người ngoài cuộc còn biết thán phục, biết vị nể, còn có tấm lòng huống chi chúng ta là những người từng đội chung màu Nón Đỏ, lẽ nào làm ngơ!!! Xin hãy chung tay giúp sức cho những Đồng Đội còn ở Quê Nhà có điều kiện thăm hỏi, an ủi nhau lúc ốm đau, bệnh tật, lúc tuổi già bóng xế, những TPB còn lây lắt, mưu sinh giữa dòng đời nghiệt ngã, những người mà máu xương của họ đã tô thắm dãi đất này.
Xin thắp nén nhang, kính cẩn dâng lên các hương hồn những Chiến Sỹ đã hy sinh vì Tổ Quốc. Những Anh Hùng đã âm thầm ngã xuống cho Quê Hương, xin mãi mãi tưởng nhớ và Vinh Danh Các Anh những Chiến Binh can trường , lẫm liệt, lấy cái chết để bảo toàn Danh Dự.
Những Anh Hùng…
Trời tờ mờ sáng 19-08-2011, chúng tôi rời Saigon trực chỉ BàRịa- Vũng Tàu, đến nơi Các Anh yên nghĩ trong khu vườn nhà của Ông Hai Lì thuộc Thị Xã Bà Rịa-Vũng Tàu, tỉnh BàRịa- Vũng Tàu. Đến nơi, mọi người trong Nhóm Bốc Mộ đã hiện hiện đầy đủ, nghi thức cúng vái, cầu xin mọi việc được suông sẻ do Sư Trụ Trì Chùa đảm trách.
Công việc bốc mộ được tiến hành, tất cả mọi người cùng hồi hộp chờ đợi từ nhát cuốc đầu tiên chạm vào ngôi mộ, sau đó hé lộ dần những hình hài của Các Anh đã chôn vùi nơi đây hơn 36 năm dài đằng đẳng…không Quan Tài, mà cũng chẳng có PONCHO bọc xác, chẳng còn gì với cát bụi thời gian, ngoài những mảnh xương tàn, quần áo đã mục nát …chúng tôi cố tìm những mảnh giấy tờ đã được chôn theo Các Anh sau khi đã lượm lặt từng khúc xương còn xót lại, rồi cho vào từng hủ sành, ghi tên Các Anh, gởi vào Chùa và cầu xin cho Các Anh được siêu thoát khỏi chốn dương trần đầy khổ đau, tủi nhục này và điều mong muốn mãnh liệt nhất là thân nhân Các Anh sớm tìm gặp lại Các Anh sau bao năm dài vẳng bặt tin tức…
Trong lúc bốc mộ cũng có một số người dân đến xem tỏ ý thán phục trước tinh thần quả cảm, chiến đấu anh dũng của Các Anh nên đã tình nguyện phụ giúp lúc bốc mộ và Ông Hai Lì cũng xúc động trước tinh thần Đồng Đội của Nhóm Bốc Mộ chúng tôi, sau bao nhiêu năm vẫn còn giữ được tình cảm này, không bao giờ quên nhau, không ngại đường xá xa xôi, khi nhận được tin đã hết lòng lo cho nhau. Sự chân thành của ông làm chúng tôi cũng hãnh diện phần nào vì Các Anh, những Anh Hùng đã ngã xuống cho Quê Hương…nhưng thế Nước, vận Trời đã làm cho chúng ta ly biệt và mãi đến nay mới có cơ hội được Vinh Danh Các Anh.
Tất cả mọi người cùng ứa lệ mừng vui khi tìm được những tấm thẻ bài, giấy tờ, tên tuổi Các Anh …và đây là những vị Anh Hùng của chúng ta:
-Ngôi mộ thứ nhất: Có Thẻ Bài tên TRƯƠNG VI CỬ SQ: 75/115.815 LM:O Nón Sắt, đầu Bút Nịt.
– Ngôi Mộ thứ hai: có Thẻ Bài tên VÕ QUANG HẰNG SQ: 68/123.320 LM:B Nón Sắt, dây nịt.
– Ngôi Mộ thứ ba: (gồm có 02 người) trong đó Một Vô Danh không Thẻ Bài và có Nón Sắt.
Người thứ hai tên là: có Thẻ Bài tên: TRẦN VĂN HÀ SQ: 67/824.827 LM:O Nón Sắt
Và Một số giấy tờ như: Chứng Chỉ Tốt Nghiệp Nhẩy Dù Khóa 298, mãn khóa ngày 21-04-1973.
02 Quyết Định Thăng Cấp của Tiểu Đoàn 1 Nhảy Dù/Ban 1: do Tr/tá Lê Hồng ký và Th/tá Châu ký.
01 Chứng Chỉ đã học khóa Phòng Hỏa do Trung Tâm Tiếp Vận Vùng 3 ký, cùng một số Hình Ảnh (đã phai mờ theo thời gian)nhưng cũng tạm xem được, có hình đội nón Đỏ, áo Nhẩy Dù.
Những di vật này còn tồn tại là nhờ Ông Hai Lì, đã cẩn thận bọc thêm nhiều lớp bao Nylon và nhét vào một ống nhựa khi chôn, nhờ sự chu đáo của Ông mà hôm nay chúng ta mới đọc được những dòng chử này và chứng tỏ các Anh nằm tại đây là Lính Nhẩy Dù.
Sau khi Bốc mộ xong, chúng tôi đã đem 04 hủ cốt gởi Chùa Báo Ân. Địa chỉ: Khu Công Nhân, Thị Trấn Ngãi Giao, huyện Châu Đức, Bà Rịa-Vũng Tàu.
Còn các Di Vật và giấy tờ liên quan kể trên, chúng tôi nhờ MĐ Đẹp giữ.
Nếu tình cờ Quý Vị nào hoặc ai đọc được tin tức này hoặc cần biết thêm chi tiết cụ thể, xin vui lòng liên lạc theo số Phone, dưới đây:
Nguyễn Văn Thành ĐT: 01645462458
Lê Văn Đẹp ĐT: 01684118839
Kính nhờ Quý Anh và tất cả mọi người phổ biến tin tức này, hy vọng Các Anh sẽ sớm gặp lại người thân. Kính chúc tất cả mọi người luôn An-Mạnh.
Saigon- Bà Rịa-Vũng Tàu
Ngày Bốc Mộ 19-08-2011
-
__._,_.___

Posted by: Hank Music 

Featured Post

Tên các Quốc gia mà người Sài Gòn hay gọi trước năm 1975

https://www.facebook.com/groups/miennamvietnam/posts/1953798441526381/ https://www.facebook.com/buianhhuy095096/posts/t%C3%AAn-c%C3%A...

Popular Posts

Popular Posts

My Blog List