QUỐC HẬN 30 THÁNG 4

Image result for Tháng Tư năm 1975 -----

==== ====



Tuesday, November 4, 2014

Nhân ngày giỗ thứ 51 TƯỞNG NHỚ CÔNG ƠN CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM


 
[Attachment(s) from San Le D. included below]

KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG
MUON CHONG TRUNG CONG PHAI DIET VIET CONG
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN

 
Nhân ngày giỗ thứ 51
TƯỞNG NHỚ CÔNG ƠN CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM

         
                Châm Ngôn:
                                 "Tôi tiến, hãy tiến theo tôi.
                                  Tôi lùi, hãy giết tối.
                             Tôi chết, hãy nối chí tôi"
                                                                                     
                                                   Ngô Đình Diệm

Ngày 7/5/1954 Diện Biên Phủ thất thủ. Hoàng Đế Bảo Đại mời ông Ngô Đình Diệm đảm nhiệm chức vụ Thủ Tướng. Biết tình hình khó khăn, ông đã từ chối mấy lần nhưng Hoàng Đế Bảo Đại vẫn năn nỉ. Sau cùng, ông đã đòi phải được tòan quyền về dân sự cũng như quân sự ông mới nhận lời.  
Ngày 7/7/1954, cụ Ngô Đình Diệm về nước chấp chính. Chưa đầy hai tuần sau, ngày 20/7/1954, Hiệp Định Jenève được ký kết phân chia nước Việt Nam thành hai miền Nam Bắc. 
Về nước đúng lúc đất nước bị chia đôi, miền Nam lại chia năm xẻ bẩy: nào Bình Xuyên, Cao Đài, Hòa Hảo, nào phe thân Pháp, phe thân Cộng. Quốc gia thì chậm tiến, xã hội thì đầy dẫy tệ đoan, dân trí thì thấp kém. Ruộng vườn thì bị bỏ hoang, đường xá, cầu cống thì bị Việt Cộng phá hoại. Ðó là chưa kể đến sự phá hoại ngấm ngầm của thực dân Pháp và Việt Cộng. Ngay cả người Mỹ cũng chưa hoàn toàn tin tưởng cụ Diệm. Các chính trị gia thì mỗi người một ý. Không những thế, ông còn phải lo cho cả triệu người Bắc di cư vào Nam để tránh nạn Cộng Sản.
Trong bài này, chúng tôi xin trình bầy 2 vấn đề: Thiết lập nền Đệ I Công Hoà và những thành quả của chính phủ Ngô Đình Diện trong 9 năm cầm quyền.
I/ Thiết lập nền đệ Nhất Cộng Hoà.
Noí tới vấn đề thiết lập nền Đệ I Cộng Hoà Việt Nam, chúng ta không thể không nói tới vấn đề truất phế Hoàng Đế Bảo Đại tức cuộc trưng cầu dân ý ngày 23/10/1955.
Tuy ông Diệm đã được Hoàng Đế Bảo Đại trao toàn quyền về dân sự cũng như về quân sự. Nhưng thực tế về quân sự, tướng Nguyễn Văn Hinh là Tổng Tham Mưu Trưởng quân đội. Tướng Hinh lại là người thân Pháp, luôn luôn chống đối ông Diệm và có âm mưu đảo chánh lật đổ ông Diệm. Nhưng âm mưu đảo chánh bất thành và tướng Hinh bị trục xuất khỏi Việt Nam.
Ngày 28/3/1955, Bình Xuyên nổi loạn, pháo kích vào dinh Độc Lập rồi mấy ngày sau đó tấn công vào thành Cộng Hoà. 
Trước tình thế khó khăn như vậy, vậy mà Hoàng Đế Bảo Đại lại gây khó khăn cho Thủ Tướng Ngô Đình Diệm bằng cách từ Cannes (Pháp Quốc) gửi ngay một công điện vào  ngày  28/4/1955,  triệu hồi Thủ Tướng Diệm qua Pháp nói là để “tham khảo ý kiến”,
Theo luật sư Lâm Lễ Trinh thì ý đồ của Hoàng Đế Bảo Đại là để cất chức Thủ Tướng Diệm vì ông Diệm đã khai trừ tướng Nguyễn Văn Hinh và đã đóng cửa sòng bài Đại Thế Giới của Bẩy Viễn là nơi cung cấp tiền bạc cho Bảo Đại và muốn thay thể bằng Lê Văn Viễn tức Bẩy Viễn, xếp sòng Bình Xuyên, lúc đó đang nắm giữ guồng máy cảnh sát, công an..
 Bị đẩy vào chân tường, Thủ Tướng Diệm đã tham khảo ý kiến hội đồng nội các rồi phúc đáp: “Hội đồng Nội Các không đồng ý để ông xuất ngọai giữa tình thế rối ren của xứ sở và một Hội nghị các chánh đảng và nhân sĩ quốc gia sẽ được triệu tập ngày 29/4/55 tại dinh Độc Lập để cho biết ý kiến “Thủ Tướng có bổn phận thi hành lệnh triệu thỉnh của Quốc Trưởng hay không?” Hội nghị này gồm có 18 chính đảng, đòan thể và 29 nhân sĩ miền Nam trong đó có ba tổ chức nổi bật và có thực lực là: VN Dân Xã Đảng (Hòa Hảo) mà bí thơ là Nguyễn Bảo Tòan, VN Phục Quốc Hội (Cao Đài) do Hồ Hán Sơn thay mặt và Mặt Trận Quốc Gia Kháng Chiến VN của Trịnh Minh Thế do Nhị Lang đại diện.
                         
Ông Nhị Lang, tác giả cuốn sách Phong Trào kháng chiến Trịnh Minh Thế cho biết “Đúng 10 giờ sáng ngày 29/4/55 Hội nghị khai mạc, Thủ Tướng Diệm tiến vào phòng họp với vẻ mặt ưu tư, sau khi ngỏ lời chào mừng Hội Nghị, ông tuyên bố: “Để qúy ngài được tự do thảo luận” rồi ông kiếu từ đi ngay…”
Trong khi các hội viên yên lặng chăm chú đọc chương trình nghị sự, thì ông Nhi Lang đứng lên tuyên bố: “Thưa quí vị, tôi được chỉ thị của  đòan thể chúng tôi là Mặt trận Quôc gia Kháng chiến Việt Nam đến đây gặp quí vị không phải đề nói chuyện về việc Thủ Tuớng  Ngô Đìng Diệm có bổn phận hay không bổn phận thi hành lệnh của Bảo Đại. Mà trái lại, tôi xin thẳng thắn đặt vấn đề, là đã đến lúc chúng ta cần trút bỏ quyền hành của ông Quốc trưởng vô dụng kia đi. Là vì ông ta đang làm một việc trái với nguyên tắc lãnh đạo quốc gia. Thử hỏi, thành phố Sài Gòn đang có biến, dân chúng đang xôn xao lo sợ, tại sao ông Bảo Đại lại chọn ngay lúc này để bắt buộc Thú tướng phải bỏ nước sang bên Pháp xa xôi kia, để ‘’tham khảo ý kiến?’’ Tham khảo cái gỉ? Phải chăng đây là mưu kế để nhắm lật đổ Chánh phủ này? Vậy tôi xin tuyên bố dứt khoát, nếu quí vị bằng lòng thảo luận việc truất phế Bảo đại ngay bây giờ, thì tôi ở lại. Bằng không, tôi xin phép ra khỏi phòng hội này ngay!’’.
Trong khi cử toạ còn đang bang hoàng và sửng sốt thì đại tá Hồ hán Sơn, đại diện tướng Cao đài Nguyễn thành Phương đứng lên và tuyên bố tiếp: “Nhân danh Việt Nam Phục Quốc hội, chúng tôi đồng ý với mặt trận Quốc gia kháng chiến, yêu cầu quí vị đừng bận tâm tới lệnh triệu thỉnh vô lý của Bảo đại nữa, mà hãy đồng tâm làm một cuộc cách mạng, chấm dứt ngay vai trò của ông Quốc trưởng Bảo Đại kia đi cho xong. Nếu ý kiến nầy không được hưởng ứng, tôi cũng xin rút lui ngay tức khắc!’’
 Phiên họp kéo dài 7 tiếng. Đúng 5 giờ chiều, Chủ Tịch Nguyễn Bảo Tòan mời Thủ Tướng Diệm xuống phòng họp để nghe kết qủa. Kết qủa gồm có 3 điểm sau:
            * Truất phế Bảo Đại.
           * Giải tán chính phủ Diệm và ủy nhiệm chí sĩ Ngô Đình Diệm thành lập Chính phủ Cách mạng Lâm thời.
            * Tổ chức tổng tuyển cử, thành lập chế độ cộng hòa.
 Ông Nhị Lang viết: “Khi Thủ tướng nghe xong, tôi thấy mặt ông tái hẳn đi. Tôi chắc ông không ngờ Hội nghị này lại quay sang một chiều hướng khác và lôi kéo ông đi một bước quá xa như vậy. Thủ Tướng Diệm lộ vẻ đăm chiêu và nói bằng một giọng trầm mặc: “Xin qúy ngài cho tôi được có thì giờ suy nghĩ kỹ về vấn đề quan trọng này”.
Ngay ngày hôm sau, 30/4/55, cụ Diệm lại nhận được thêm một công điện thứ 2 triệu hồi ông Diệm sang Pháp. Đây có thể nói là giọt nước cuối cùng đã buộc ông Diệm phải đi tới quyết định truất phế ông Bảo Đại.  
Như vậy, việc truất phế Hoàng Đế Bảo Đại không phải hoàn toàn do Thủ Tướng Diệm quyết định mà là do cả một Hội nghị gồm có 18 chính đảng, đòan thể và 29 nhân sĩ miền Nam quyết định. Ông chỉ là người quyết định sau cùng và quyết định của ông cũng đứng trên quyền lợi của quốc gia dân tộc chứ không phải quyền lợi của cá nhân hay phe phái.
Với cuộc trưng cầu dân ý vào ngày 23/10/1955, Quốc Trưởng Bảo Đại bị truất phế và ông Ngô Đình Diệm trở thành Tổng Thống. Tổng Thống Diệm đã cho bầu cử Quốc Hội Lập Hiến để sọan thảo bản Hiến Pháp cho nước Cộng Hòa Việt Nam và bản Hiến Pháp này đã được Tổng Thống Diệm ban hành ngày 26/10/1956.
Sau đây là: 
II/ Những thành qủa của Tổng Thống Ngô Đình Diệm sau 9 năm cầm quyền.

1/ Về Hành Chánh: Cải biến Trương Quốc Gia Hành  thành Học Viện Quốc Gia Hành Chánh.
Trường Quốc gia Hành chánhĐà Lạt thành lập từ năm 1952 thời Quốc gia Việt Nam. Chương trình học là 1 năm. Đến năm 1955 thì trường được chuyển về Sài Gòn và đổi tên là Học viện Quốc gia Hành chánh ở đường Alexandre de Rhodes gần Dinh Độc lập sau dời về trụ sở mới ở số 10 đường Trần Quốc Toản, Quận 3. Đây là một cơ sở giáo dục của Việt Nam Cộng hòa nhằm đào tạo nhân viên hành chánh cao cấp cho chính phủ Việt Nam Cộng hòa. Chương trình học là 3 năm.
        2/ Về Quân đội: Cải biến Trường Võ Bị Liên Quân ĐàLạt thành Trường Võ Bị Quốc Gia ĐàLạt và nâng cao trình độ các TT Huấn Luyện Hải Quân và Không Quân Nha Trang.
Trường Võ bị Liên quân Đà Lạt (tiếng Pháp: École militaire Inter-armes) thành lập năm 1950, nhằm đào tạo sĩ quan cho quân đội quốc gia Việt Nam, thời gian thụ huấn là 1 năm. Sang thời Đệ I Cộng hòa Việt Nam, chính phủ Ngô Đình Diệm cải tổ lại và kể từ ngày 29 tháng 7 năm 1959 theo nghị định của Bộ Quốc phòng đổi tên thành Trường Võ bị Quốc gia Việt Nam với nhiệm vụ huấn luyện sĩ quan hiện dịch cho ba binh chủng: hải quân, lục quân, và không quân cho Quân đội Việt Nam Cộng hòa. Chương trình thụ huần là 2 năm, sau tăng lên 3 năm.
Ngòai ra các Trung Tâm Huyấn Luyện Không Quân Nha Trang, Trung Tâm Huấn Luyên Hải Quân Nha Trang …, cũng được nâng cao trình độ kiến thức để đào tạo các sĩ quan có khả năng cho hai ngành Không Quân và Hải Quân cho quân lực VNCH. Ai muốn vào 2 binh chủng này phải có bằng Tú Tài và phải qua một kỳ thi tuyển.
        3/ Về Giáo Dục: Việt Hóa Trung Học và Đại Học, Thành lập thêm Đại Học Huế
Trước khi ông Diệm về nước, chỉ có mỗi một Viện Đại Học đó là Viện Đại Học Hà Nội. Sau năm 1954 được di chuyển vào Nam. Không những trường Đại Học mà hầu hết các trường  Trung Học ở miền Nam lúc bấy giờ vẫn còn giảng dậy bằng Pháp Ngữ. Tới khi Thủ Tướng Diệm về nước chấp chính, nền giáo dục được cải tổ và Việt Ngữ được dùng để giảng dậy không những ở cấp Tiểu Học mà cả ở cấp Trung Học. Riêng cấp Đại Học thì vì vấn để thiếu giảng viên Việt Ngữ nên được Việt hóa dần dần.
Chỉ 2 năm sau ngày nền Đệ I Cộng Hoà được thành lập, nhiều trường trung và tiểu học đã được thành lập thêm. Số học sinh trung học đã tăng lên 40% và số học sinh tiểu học đã tăng lên 60%. Trường Quốc Gia Nông Lâm Súc thành lập năm 1955, sau đổi thành trường Cao Đẳng Nông Lâm Súc. Trung Tâm Kỹ Thuật Phú Thọ, sau đổ thành Đai Học Kỹ Thuật Phú Thọ và Viện Đại Học Huế cũng được thàng lập vào năm 1957.
4/ Về Nông nghiệp: Thành lập Khu Trù Mật, Hữu Sản Hóa Nông Dân.
Phong trào Cải Cách Ruộng Đất ở miền Bắc của Cộng Sản dùng biện pháp đấu tố, tra tấn dã man và chém giết địa chủ để cướp đất của họ, nhằm tiêu diệt giới điền chủ và bần cùng hóa người dân, khiến cả trăm ngàn người dân vô tội bị chết chỉ vì họ có vài ba mẫu ruộng. Trái lại, chương trình Cải Cách Điền Địa ở miền Nam do Tổng Thống Ngô Đình Diệm thực hiện nhằm hữu sản hóa nông dân. Đối với điền chủ, Tổng thống Ngô Đình Diệm chỉ thị cho các viên chức địa phương trả tiền mua số đất vượt quá giới hạn một cách thỏa đáng, chứ không tịch thu, đấu tố như miền Bắc. Chương trình này bị gián đoạn vì biến cố 1/11/63 và được tiếp tục vào những năm 1971, 1972, 1973 (6).
5/ Về Kinh Tế và kỹ nghệ.
“Kế hoạch 5 năm” đầu tiên từ 57-61 được thực hiện để kỹ nghệ hoá đất nước đã làm gia tăng sự sản xuất lúa gạo và cao su. Khu Kỹ Nghệ Biên Hoà được thành lập. Nhiều nhà máy dệt, nhà máy giấy, nhà máy ván ép được xây cất và các viện bào chế dược phẩm được thành lập. Đường xe lửa xuyên Việt được tái lập.
6/ Cải tạo xã hội: Bãi bỏ chế độ đa thê, Bài trừ tệ đoan xã hội.
Năm 1961 luật Gia Đình được bàn hành, chế độ đa thê bị bãi bỏ. Các tệ đoan xã hội như cờ bạc, hút sách … bị bài trừ khiến xã hội trở nên lành mạnh. Đời sống kinh tế của người dân miền Nam ổn định và sung túc không như người dân miền Bắc phải sống dưới chế độ tem phiếu. 
7/ Về Tài Chánh: Thành lập Ngân Hàng Quốc Gia và Viện Hối Đóai.
Ngày 3/12/1954, Thủ Tướng Diệm ký sắc lệnh thành lập Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam một cách gấp rút để có thể hoạt động từ 1/1/1955, khi Hoa Kỳ viện trợ trực tiếp cho Việt Nam và Viện Hối Đoái để phụ trách các giao dịch về ngoại tệ.
Ngòai những thành qủa trên, Tổng Thống Diệm còn cho thành lập khu Trù Mật, khu Dinh Điền, thi hành Quốc Sách Ấp Chiến Lược và phát động Phong Trào Tố Cộng, Tổng Thống Ngô Đình Diệm cũng đã ra bản Tuyên Cáo vào ngày 17 tháng 4 năm 1963 mở đầu chiến dịch Chiêu Hồi  khiến cho Cộng Sản miền Bắc lo sợ.
III/ Kết luận.
Về nước trong trong tình thế nhiễu nhương, đầy khó khăn, vậy mà ông đã ổn định được miền Nam, thu hồi được chủ quyền từ tay người Pháp và lập lên nền Đệ Nhất Cộng Hòa Việt Nam. Với một thể chế dân chủ tuy không được hoàn hảo như các nước tân tiến tây phương nhưng chính phủ Ngô Đình Diệm cũng đã đem lại cho người dân được hưởng một cuộc sống tự do dân chủ, no ấm và một nền giáo dục tốt đẹp, đầy tính cách nhân bản và khai phóng. Trong khi đó, miền Bắc, cho tới năm 1975  người dân vẫn còn phải sống dưới chế độ ngu dân, độc tài và đói khổ.
 Có thể nói, kể từ khi Nhật đầu hàng và trao trả độc lập cho Việt Nam cho tới bây giờ, chưa có một vị Tổng thống, Quốc Trưởng hay Chủ Tịch nước nào đạo đức, liêm khiết và hết lòng vì nước, vì dân bằng Tổng thống Ngô Đình Diệm. Và cũng kể từ khi Việt Nam được độc lập tới nay, cũng chưa có chính phủ nào thực hiện được những thành quả tốt đẹp cho quốc gia dân tộc như chính phủ của Tổng thống Ngô Đình Diệm.
Có thể nói: Tổng Thống Ngô Đình Diệm là người đã tái thiết miền Nam sau chiến tranh Việt Pháp 1946-1954, đã đưa miền Nam Việt Nam trở thành một quốc gia có một nền kinh tế tốt đẹp và một quân đội hùng mạnh. Còn ông Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam chì lo phá hoại, lo chiến tranh và lo khủng bố, giết hại đồng bào miền Nam vô tội.
Không phải chỉ có người Việt Nam chúng ta mới mới kính trọng Tổng Thống Diệm mà nhiều người ngọai quốc trong đó có Giáo Sư Sử Gia Edward Miller và Sử Gia Henry Fairbanks cũng phải cộng nhận ông là một người có hoài bão thực hiện một nhà nước được xây dựng trên những giá trị tốt đẹp nhất của Tây Phương và khôi phục những giá trị cổ truyền tốt đẹp (của Đông Phương) làm nền tảng cho phương thức canh tân xứ sở. Tổng Thống Tưởng Giới Thạch thì nói: “Một trăm năm nữa thì Việt Nam cũng không thể tìm được một người như Tổng Thống Ngô Đình Diệm” và Tổng Thống Eisenhower cũng phải công nhận ông là : Một người phi thường “He’s a miracle man”. Phó TT Hoa Kỳ Johnson cũng đã ca ngợi rằng: "Tổng Thống Diệm là một Churchill của Á Châu...Lịch sử xếp ông ta như là một trong những vĩ nhân của thế kỷ 20".
 Từ ngày miền Nam xụp đổ người dân miền Nam đã nhận thức được ông Ngô Đình Diệm là người thế nào và đâu là nguyên do thực sự đưa đến sự xụp đổ của miền Nam, thì hầu như khắp nơi trên thế giới, nơi nào có đông người Việt tỵ nạn Cộng Sản cũng đều tổ chức Lễ Tưởng Niệm Tổng Thống Ngô Đình Diệm một cách trang nghiêm và long trọng vào tháng 11 hàng năm để tưởng nhớ công ơn của cố Tổng Thống Diệm.
 Những việc làm của Tổng Thống Diệm không phải là không có khuyết điểm và thiếu sót. Nhưng với những thành quả mà ông đã đạt được, dân tộc Việt Nam sẽ đời đời nhớ ơn ông. Rồi đây, khi đất nước Việt Nam thanh bình và chế độ Cộng Sản không còn, chắc chắn sẽ có những kỳ đài, những quảng trường, những trường học, những đại lộ mang tên NGÔ ĐÌNH DIỆM, để tưởng nhớ  vị tổng thổng đầu tiên của Việt Nam đã vị quốc vong thân.

 Lê Duy San
 ================================================

Lê Bình
Editor-in-Chief
 Nang The Ky 21
"The News is changing the life"


__._,_.___

Posted by: Gia Cao 

Monday, November 3, 2014

Ls Lê Công Định .Công lao Tổng thống Ngô Đình Diệm cần được tôn vinh

 
Xin mời đọc những bài viết có giá trị nhân văn, nhân bản, khoa học lịch sử của tác giả Lê Công Định, Tú Gàn Nguyễn Cần, Phạm Văn Lưu.
pv 
---------- Forwarded message ----------
From: Giac Hanh <
Date: 2014-11-02 18:34 GMT-05:00
Subject: Ls Lê Công Định .Công lao Tổng thống Ngô Đình Diệm cần được tôn vinh
To:

"mẹ tôi (một giáo dân Công giáo) đọc kinh cầu nguyện trước mộ Tổng thống Ngô Đình Diệm, Cố vấn Ngô Đình Nhu và bà cụ cố thân sinh của hai ngài." Lê Công Định


"Chúng tôi đã tổ chức một buổi lễ tôn nghiêm dành cho các vị, với nguyện ước một ngày không xa công lao và danh dự của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm sẽ được phục hoàn và tôn vinh tương xứng với sự nghiệp vĩ đại của ông." Lê Công Định

LS Lê Công Định: Công lao Tổng thống Ngô Đình Diệm cần được tôn vinh

Lê Công Định - Lúc thiếu thời đi học, nhắc đến cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu, đa số thầy cô dưới mái trường XHCN của tôi đều gọi là “thằng Diệm” và “thằng Thiệu”. Về nhà tôi kể lại cho ba mẹ nghe. Ông bà nghiêm nghị cấm tôi không nên bắt chước thầy cô, vì như thế là vô lễ và bất kính đối với các bậc tiền nhân. Sau này, trưởng thành, có dịp đi làm việc ngang vùng Ninh Thuận, một đồng nghiệp lớn hơn tôi vài tuổi hỏi: “Nghe nói vùng này là quê hương của thằng Thiệu?” Tôi cau mày, đáp: “Dù sao ông Nguyễn Văn Thiệu cũng đáng bậc cha chú của anh mà! Nếu mình đi đến vùng Nghệ An, em nói đây là quê hương của thằng Hồ, anh sẽ cảm thấy thế nào?” Anh ấy chống chế: “Xin lỗi, thói quen thôi mà!” Từ đấy anh ấy xem tôi là “phản động” (!). Tôi hãnh diện về tiếng “phản động” đó, vì nhớ đến lời giáo huấn đạo làm người của cha mẹ tôi.

Ba tôi, một người tham gia phong trào cộng sản, vẫn luôn bày tỏ lòng kính trọng đối với cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm. Ông thường nhận định với tôi rằng dân tộc này sẽ tốt đẹp hơn nhiều, thậm chí có thể sánh ngang với Nhật Bản ở Á châu, nếu cụ Diệm lèo lái con thuyền đất nước đến được bờ bến mà cụ tâm niệm và tranh đấu cả một đời. Khi tôi tỏ vẻ ngạc nhiên vì sao ông chưa bao giờ bày tỏ sự tôn trọng tối thiểu đối với bất kỳ lãnh tụ cộng sản nào, ba tôi lắc đầu trả lời: “Ba chọn lầm đường!” Và ông luôn căn dặn tôi: “Thế hệ của con không được quyền lạc lối như ba.”

Mỗi sáng mùng một Tết hàng năm lúc tôi còn là học sinh tiểu học và trung học, sau khi sang chúc Tết ông nội về, ba mẹ thường đưa anh em chúng tôi đến nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi viếng mộ dượng sáu tôi là ký giả Vân Sơn Phan Mỹ Trúc, Chủ bút nhật báo Đông Phương ở Sài Gòn trước 1975. Bao giờ cũng vậy, trước khi đến mộ dượng tôi, ba tôi luôn dừng lại thắp hương, còn mẹ tôi (một giáo dân Công giáo) đọc kinh cầu nguyện trước mộ Tổng thống Ngô Đình Diệm, Cố vấn Ngô Đình Nhu và bà cụ cố thân sinh của hai ngài. Anh em chúng tôi phải đứng chấp tay, cúi đầu. Điều đó đã trở thành thông lệ của gia đình tôi ngày xưa.

Năm 1998, sang Pháp học, tôi đọc một quyển sách về Tổng thống Ngô Đình Diệm và biết rằng sau khi nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi bị giải tỏa năm 1985, hài cốt của ba vị cùng với ông Ngô Đình Cẩn được thân nhân chuyển về nghĩa trang Lái Thiêu. Tết năm 1999, nhân dịp trở về Việt Nam dự chương trình Orientation dành cho sinh viên nhận học bổng Fulbright du học Hoa Kỳ, tôi chở ba tôi đi Bình Dương tìm nghĩa trang Lái Thiêu, mà ông còn nhớ tên gọi xưa là “Nhị Tì Quảng Đông”. Chúng tôi dò hỏi những người dân gác mộ xung quanh đó, thì được hướng dẫn tận tình và đưa đến tận nơi. Họ còn nhắc nhở chúng tôi viếng nhanh rồi về, vì buổi trưa các du kích xã đi ăn cơm nếu không chúng tôi có thể bị mời về xã đội điều tra lý do viếng mộ ông Ngô Đình Diệm (?).

Theo quyển sách tôi đọc, bia mộ của cố Tổng thống ghi “Giacôbê Đệ”, còn bia mộ của ông Cố vấn ghi “Baotixita Huynh”, do thân nhân lúc cải táng cố tình tráo hai chữ “huynh” và “đệ” để kẻ gian nhầm lẫn. Tôi không rõ thực hư việc này, nhưng quả nhiên thấy rõ những dòng chữ ấy. Giữa mộ hai ngài là mộ của bà cụ cố thân sinh. Cách một quãng xa, ngôi mộ có tấm bia dựng cao ghi chữ “Can” và năm mất 1964, chính là mộ phần của ông Ngô Đình Cẩn. Hai cha con tôi kính cẩn làm lễ, thắp hương, đọc kinh cầu nguyện và chụp ảnh lưu niệm. Suốt đoạn đường về ba tôi trầm ngâm, muộn phiền trước cảnh một nhân vật từng có sự nghiệp vĩ đại nhất của dân tộc ở thế kỷ 20 mà cuối đời chỉ còn nắm tro tàn vùi chôn tại một nơi và theo một cách thức không tương xứng với tầm vóc và đóng góp của ông. Nỗi buồn của ba lây sang cả tôi.

Trở lại Paris năm đó, tôi tìm đến thăm trường Ecole des Chartres, một trong những trường danh giá nhất của Pháp, nơi ông Ngô Đình Nhu từng theo học. Ngôi trường ấy tọa lạc gần trường luật Panthéon-Assas của tôi. Tôi vẫn nể phục ông Nhu như một nhà tư tưởng lớn hiếm hoi của Việt Nam đương thời. Từ chuyến đi năm 1999 trở về sau, lúc thì vào dịp Tết, lúc nhân ngày giỗ hai ông, tôi âm thầm đến viếng mộ phần của bốn vị đều đặn. Giữa năm 2007, một buổi chiều cuối tuần, đón tiếp luật sư Lê Quốc Quân vào Sài Gòn, tôi đưa anh và hai vợ chồng luật sư đồng nghiệp cùng đến nghĩa trang Lái Thiêu. Chúng tôi đã tổ chức một buổi lễ tôn nghiêm dành cho các vị, với nguyện ước một ngày không xa công lao và danh dự của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm sẽ được phục hoàn và tôn vinh tương xứng với sự nghiệp vĩ đại của ông.

Tiếc rằng giờ đây đang trong thời gian quản thúc, ngày mai tôi không thể đến viếng mộ phần của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm và ba vị tiền nhân như mong ước, hy vọng lời chia sẻ này thay cho nén hương tưởng niệm để tỏ lòng kính trọng và niềm tiếc thương của tôi dành cho nhân vật lịch sử đã từng tranh đấu và ngã xuống vì quốc gia Việt Nam.

Lê Công Định
Facebook

















Sau khi đăng bài viết về cố Tổng Thống VNCH Ngô Đình Diệm đêm hôm qua, sáng nay tôi nhận được từ một người bạn tấm ảnh chụp trong chuyến đi viếng mộ năm 2007 cùng luật sư Lê Quốc Quân, mà tôi đã đề cập. Đây là mộ phần của ông cố vấn Ngô Đình Nhu, dù tấm bia ghi là "Gioan Baotixita Huynh".




 

Lê Công Định - Lúc thiếu thời đi học, nhắc đến cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu, đa số thầy cô dưới mái trường XHCN của tôi đều gọi là “thằng Diệm” và “thằng Thiệu”. Về nhà tôi kể lại cho ba mẹ nghe. Ông bà nghiêm nghị cấm tôi không nên bắt chước thầy cô, vì như thế là vô lễ và bất kính đối với các bậc tiền nhân. Sau này, trưởng thành, có dịp đi làm việc ngang vùng Ninh Thuận, một đồng nghiệp lớn hơn tôi vài tuổi hỏi: “Nghe nói vùng này là quê hương của thằng Thiệu?” Tôi cau mày, đáp: “Dù sao ông Nguyễn Văn Thiệu cũng đáng bậc cha chú của anh mà! Nếu mình đi đến vùng Nghệ An, em nói đây là quê hương của thằng Hồ, anh sẽ cảm thấy thế nào?” Anh ấy chống chế: “Xin lỗi, thói quen thôi mà!” Từ đấy anh ấy xem tôi là “phản động” (!). Tôi hãnh diện về tiếng “phản động” đó, vì nhớ đến lời giáo huấn đạo làm người của cha mẹ tôi.

Ba tôi, một người tham gia phong trào cộng sản, vẫn luôn bày tỏ lòng kính trọng đối với cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm. Ông thường nhận định với tôi rằng dân tộc này sẽ tốt đẹp hơn nhiều, thậm chí có thể sánh ngang với Nhật Bản ở Á châu, nếu cụ Diệm lèo lái con thuyền đất nước đến được bờ bến mà cụ tâm niệm và tranh đấu cả một đời. Khi tôi tỏ vẻ ngạc nhiên vì sao ông chưa bao giờ bày tỏ sự tôn trọng tối thiểu đối với bất kỳ lãnh tụ cộng sản nào, ba tôi lắc đầu trả lời: “Ba chọn lầm đường!” Và ông luôn căn dặn tôi: “Thế hệ của con không được quyền lạc lối như ba.”

Mỗi sáng mùng một Tết hàng năm lúc tôi còn là học sinh tiểu học và trung học, sau khi sang chúc Tết ông nội về, ba mẹ thường đưa anh em chúng tôi đến nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi viếng mộ dượng sáu tôi là ký giả Vân Sơn Phan Mỹ Trúc, Chủ bút nhật báo Đông Phương ở Sài Gòn trước 1975. Bao giờ cũng vậy, trước khi đến mộ dượng tôi, ba tôi luôn dừng lại thắp hương, còn mẹ tôi (một giáo dân Công giáo) đọc kinh cầu nguyện trước mộ Tổng thống Ngô Đình Diệm, Cố vấn Ngô Đình Nhu và bà cụ cố thân sinh của hai ngài. Anh em chúng tôi phải đứng chấp tay, cúi đầu. Điều đó đã trở thành thông lệ của gia đình tôi ngày xưa.

Năm 1998, sang Pháp học, tôi đọc một quyển sách về Tổng thống Ngô Đình Diệm và biết rằng sau khi nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi bị giải tỏa năm 1985, hài cốt của ba vị cùng với ông Ngô Đình Cẩn được thân nhân chuyển về nghĩa trang Lái Thiêu. Tết năm 1999, nhân dịp trở về Việt Nam dự chương trình Orientation dành cho sinh viên nhận học bổng Fulbright du học Hoa Kỳ, tôi chở ba tôi đi Bình Dương tìm nghĩa trang Lái Thiêu, mà ông còn nhớ tên gọi xưa là “Nhị Tì Quảng Đông”. Chúng tôi dò hỏi những người dân gác mộ xung quanh đó, thì được hướng dẫn tận tình và đưa đến tận nơi. Họ còn nhắc nhở chúng tôi viếng nhanh rồi về, vì buổi trưa các du kích xã đi ăn cơm nếu không chúng tôi có thể bị mời về xã đội điều tra lý do viếng mộ ông Ngô Đình Diệm (?).

Theo quyển sách tôi đọc, bia mộ của cố Tổng thống ghi “Giacôbê Đệ”, còn bia mộ của ông Cố vấn ghi “Baotixita Huynh”, do thân nhân lúc cải táng cố tình tráo hai chữ “huynh” và “đệ” để kẻ gian nhầm lẫn. Tôi không rõ thực hư việc này, nhưng quả nhiên thấy rõ những dòng chữ ấy. Giữa mộ hai ngài là mộ của bà cụ cố thân sinh. Cách một quãng xa, ngôi mộ có tấm bia dựng cao ghi chữ “Can” và năm mất 1964, chính là mộ phần của ông Ngô Đình Cẩn. Hai cha con tôi kính cẩn làm lễ, thắp hương, đọc kinh cầu nguyện và chụp ảnh lưu niệm. Suốt đoạn đường về ba tôi trầm ngâm, muộn phiền trước cảnh một nhân vật từng có sự nghiệp vĩ đại nhất của dân tộc ở thế kỷ 20 mà cuối đời chỉ còn nắm tro tàn vùi chôn tại một nơi và theo một cách thức không tương xứng với tầm vóc và đóng góp của ông. Nỗi buồn của ba lây sang cả tôi.

Trở lại Paris năm đó, tôi tìm đến thăm trường Ecole des Chartres, một trong những trường danh giá nhất của Pháp, nơi ông Ngô Đình Nhu từng theo học. Ngôi trường ấy tọa lạc gần trường luật Panthéon-Assas của tôi. Tôi vẫn nể phục ông Nhu như một nhà tư tưởng lớn hiếm hoi của Việt Nam đương thời. Từ chuyến đi năm 1999 trở về sau, lúc thì vào dịp Tết, lúc nhân ngày giỗ hai ông, tôi âm thầm đến viếng mộ phần của bốn vị đều đặn. Giữa năm 2007, một buổi chiều cuối tuần, đón tiếp luật sư Lê Quốc Quân vào Sài Gòn, tôi đưa anh và hai vợ chồng luật sư đồng nghiệp cùng đến nghĩa trang Lái Thiêu. Chúng tôi đã tổ chức một buổi lễ tôn nghiêm dành cho các vị, với nguyện ước một ngày không xa công lao và danh dự của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm sẽ được phục hoàn và tôn vinh tương xứng với sự nghiệp vĩ đại của ông.

Tiếc rằng giờ đây đang trong thời gian quản thúc, ngày mai tôi không thể đến viếng mộ phần của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm và ba vị tiền nhân như mong ước, hy vọng lời chia sẻ này thay cho nén hương tưởng niệm để tỏ lòng kính trọng và niềm tiếc thương của tôi dành cho nhân vật lịch sử đã từng tranh đấu và ngã xuống vì quốc gia Việt Nam.

Lê Công Định
Facebook






Sunday, November 2, 2014

Muốn giúp nước: Hãy làm việc đơn giản – đi bầu



Muốn giúp nước: Hãy làm việc đơn giản – đi bầu
Ts. Nguyễn Đình Thắng
Ngày 1 tháng 11, 2014

Cà Phê Tối-Cái ác của nhà cầm quyền không ngăn được khát vọng công lý của người dân



image





Preview by Yahoo


Thứ Ba tới đây là ngày bầu cử ở Hoa Kỳ. Đi bầu là việc đơn giản mà mỗi công dân Mỹ gốc  Việt có thể và cần làm, vì nghĩa vụ công dân Hoa Kỳ và vì phúc lợi cho đất nước Việt Nam.

Năm nay chính là lúc để chúng ta tận dụng lá phiếu nhằm tạo thế đứng và ảnh hưởng trong chính trường Hoa Kỳ.

Cán cân quyền lực giữa hai đảng Cộng Hoà và Dân Chủ hiện rất chênh vênh, có thể thay đổi do chênh lệch chỉ vài nghìn lá phiếu. Bởi vậy lá phiếu của cử tri Mỹ gốc Việt, nếu dồn thành một khối, có thể mang tính cách quyết định. Cả hai bên Dân Chủ và Cộng Hoà đều không dám xem nhẹ.

Được vậy thì từ nay về sau chúng ta có thể có ảnh hưởng hơn khi tranh đấu cho quyền lợi thiết thực cho chính cộng đồng mình ở đất nước này và cho đồng bào mình ở Việt Nam.

Chỉ vài nghìn phiếu
Hai tháng rưỡi trước đây tôi viết bài phân tích rằng, cán cân quyền lực ở Hoa Kỳ có thể được quyết định bởi chỉ vài nghìn phiếu trong ngày bầu cử 4 tháng 11 tới đây. Đến nay tình hình vẫn không thay đổi dù hai đảng đã đổ công, đổ của vận động cử tri.

Kết quả của các cuộc thăm dò vẫn không ngã ngũ đảng nào sẽ nắm đa số ở Thượng Viện Hoa Kỳ. Hiện nay vẫn bất phân thắng bại ở 9 tiểu bang: Alaska, Colorado, Georgia, Iowa, Kansas, Kentucky, Louisiana, New Hamshire và North Carolina. Bên nào giành thắng lợi được 5 trong số 9 ghế ấy thì sẽ nắm Thượng Viện.

Trong tình trạng bên tám lạng bên nửa cân, vài nghìn phiếu có thể thay đổi kết quả bầu cử ở những tiểu bang này, và kết quả ở một tiểu bang có thể quyết định đảng nào nắm đa số ở Thượng Viện trong nhiệm kỳ Quốc Hội 2015-2016.

Tại sao Thượng Viện quan trọng?
Hiện nay Hành Pháp nằm trong tay đảng Dân Chủ còn Lập Pháp thì chia đôi: Dân Chủ nắm Thượng Viện, Cộng Hoà nắm Hạ Viện. Nếu nắm được luôn Thượng Viện, Cộng Hoà sẽ kiểm soát Ngành Lập Pháp. Các chính sách của Tổng Thống Obama có thể sẽ bị Quốc Hội đối lập chặn lại hay chuyển hướng về cả đối nội lẫn đối ngoại.

Với chỉ vài nghìn phiếu, nếu huy động đúng cách, chúng ta có thể ảnh hưởng lên cục diện chính trường Hoa Kỳ trong 2 năm tới và làm chochính giới Hoa Kỳ vì nể và lắng nghe chúng ta hơn.

Làm cách nào?
Trong hơn hai tháng qua, chúng tôi làm việc với các nhóm người Việt ở 7 trong số 9 tiểu bang kể trên để kết nối họ trực tiếp với bộ phận vận động tranh cử của đảng nào mà họ ủng hộ.

 Qua đó, các nhóm người Việt không chỉ kêu gọi cử tri đi bầu mà còn tích cực vận động cho các ứng cử viên Thượng Viện. Sự phối hợp trải rộng ở nhiều tiểu bang chứng minh khả năng hành động đồng bộ của chúng ta.

Chúng tôi cũng làm việc với các nhóm người Việt ở những tiểu bang khác để kêu gọi cử tri đi bầu hoặc, tốt hơn nữa, vận động cho các ứng cử viên Hạ Viện lẫn Thượng Viện mà mình ủng hộ. Vì nể và lắng nghe thôi thì chưa đủ. Chúng ta còn cần từng vị dân biểu Hạ Viện và từng vị nghị sĩ Thượng Viện bỏ phiếu ủng hộ các chính sách mà chúng ta mưu cầu, như là đạo luật nhân quyền cho Việt Nam hay đặt điều kiện nhân quyền vào TPP.

 Nghĩa là tất cả cử tri người Mỹ gốc Việt ở mọi nơi cần chứng tỏ sức mạnh lá phiếu đối với các ứng cử viên trong khu vực
 hay tiểu bang nơi mình cư ngụ.

Kết luận
Từ góc nhìn cá nhân, chúng ta có thể cho rằng một lá phiếu chẳng có tác dụng gì. Nhưng nếu biết huy động lẫn nhau để gom được vài trăm hay vài nghìn lá phiếu thì chúng ta lại có thể thay đổi cục diện của một cuộc tranh cử và cũng có thể là cục diện của toàn bộ chính trường Hoa Kỳ. Các chính khách hiểu điều ấy và chúng ta phải biết điều ấy.

Đi bầu là việc không khó nhọc, không tốn kém, nhưng lại góp phần tích cực để tạo tiếng nói ảnh hưởng chung lên chính giới Hoa Kỳ. Tiếng nói càng ảnh hưởng, chúng ta càng tăng triển vọng tranh đấu cho quyền lợi thiết thực của chính cộng đồng Việt ở Hoa Kỳ và cho nhân quyền và dân chủ cho đồng bào ở Việt Nam.

Ngày 4 tháng 11, xin hãy đi bầu và động viên thêm một người quen đi bầu.
Đó là cách tiếp sức hữu hiệu nhất cho chúng tôi, những người tự đảm nhận trách nhiệm vận động Quốc Hội và Hành Pháp Hoa Kỳ cho phúc lợi chung của cộng đồng và cho tiền đồ chung của đất nước Việt Nam.

Xin vô cùng tri ân.

Bài liên quan:
Nhập giòng chính Hoa Kỳ để thay đổi Việt Nam


Kế hoạch vận động 2013-2014: Hai tháng cuối năm
Ts. Nguyễn Đình Thắng
Ngày 26 tháng 10, 2014

Đầu năm 2013, BPSOS đề ra kế hoạch quốc tế vận cho 2 năm 2013-2014 nhằm thúc đẩy nhân quyền và dân chủ cho Việt Nam. Giữa năm 2014, một số nhân sự đã từng tham gia các cuộc tổng vận động Quốc Hội Hoa Kỳ trước đây hiệp lực để hình thành Liên Minh Cho Một Việt Nam Tự Do Và Dân Chủ nhằm đẩy mạnh kế hoạch này.

Kế hoạch này có 3 mục tiêu:

(1) Đòi tự do cho tất cả tù nhân lương tâm
(2) Áp lực chính quyền Việt Nam xoá bỏ các luật lệ mang tính áp bức
(3) Đòi hỏi chính quyền Việt Nam tôn trọng các quyền căn bản: tự do tôn giáo, quyền không bị tra tấn và xúc phạm nhân phẩm, tự do phát biểu, tự do hội họp ôn hoà, và tự do lập hội bao gồm cả việc lập công đoàn tự do và độc lập
Việc thực hiện kế hoạch trong năm 2013-2014 dựa vào 3 điểm tựa:

(1) Cuộc thương thảo đang diễn ra về Hiệp Ước Mậu Dịch Xuyên Thái Bình Dương (TPP)
(2) Những hợp tác quốc phòng đang gia tăng giữa Hoa Kỳ và Việt Nam sau sự kiện HD-981 vào tháng 5, 2014
(3) Vị thế của Việt Nam là thành viên Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc kể từ đầu năm 2014

Những thành quả đạt được

Trong 22 tháng , qua 3 cuộc tổng vận động ồ ạt ở Quốc Hội cùng với nhiều đợt vận động theo phái đoàn nhỏ xen kẽ, Liên Minh đã đạt được những thành quả sau đây:

(1) Đại đa số các dân biểu và thượng nghị sĩ Hoa Kỳ biết về tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam, ủng hộ 3 mục tiêu nhân quyền mà Liên Minh đưa ra, và chính thức đặt điều kiện nhân quyền làm tiền đề cho bất kỳ bước phát triển quan hệ nào với Việt Nam.

(2) Hành Pháp Hoa Kỳ cũng đồng lòng với 3 mục tiêu kể trên và đồng ý nâng cấp vấn đề nhân quyền thành một trọng tâm trong các đối tác đa diện với Việt Nam.

(3) Do áp lực ngày càng leo thang từ cả Quốc Hội lẫn Hành Pháp Hoa Kỳ, Việt Nam trả tự do cho một số tù nhân lương tâm, ký Công Ước LHQ về Chống Tra Tấn, và mời Báo Cáo Viên Đặc Biệt của LHQ về quyền văn hoá và Báo Cáo Viên Đặc Biệt của LHQ về tự do tôn giáo hay tín ngưỡng thị sát Việt Nam.

(4) Cả 2 Báo Cáo Viên Đặc Biệt, sau chuyến thị sát Việt Nam, đã chính thức bày tỏ quan tâm sâu sắc về các vị phạm nhân quyền trong 2 lĩnh vực này.

Những việc phải làm đến cuối năm

Hành Pháp Hoa Kỳ đang gia tăng các trao đổi cấp cao với Việt Nam về quốc phòng và mậu dịch vì biết rằng tình hình có thể sẽ thay đổi khi sang năm mới. Nếu trong nhiệm kỳ Quốc Hội 2015-2016 Đảng Cộng Hoà nắm đa số ở Thượng Viện thì chính sách của Hoa Kỳ đối với Việt Nam có thể sẽ phải thay đổi nhiều khi Quốc Hội nằm trọn vẹn trong tay đảng đối lập.

Sự gia tăng đối tác giữa Hoa Kỳ và Việt Nam trong thời gian tới đây tạo thêm cơ hội để tăng áp lực về nhân quyền với Việt Nam. Trong hai tháng 11 và 12, chúng tôi sẽ thực hiện các hoạt động sau đây:

(1) Vận động "nhắc nhở" Quốc Hội: Sau cuộc bầu cử ngày 4 tháng 11, Quốc Hội sẽ nhóm họp lại khoảng 2 tuần chớp nhoáng để hoàn tất một số công việc của nhiệm kỳ 2013-2014. Chúng ta cần cập nhật các dân biểu và thượng nghị sĩ Hoa Kỳ về sự đáp ứng hay không của Việt Nam đối với các điều kiện nhân quyền mà các thành viên Quốc Hội đã đưa ra.

 Nếu sự đáp ứng chưa thoả đáng, chúng ta kêu gọi họ tiếp tục không chấp nhận cho Việt Nam tham gia TPP hay chuyển giao vũ khí sát thương cho Việt Nam. Cuộc vận động này sẽ được thực hiện bằng phái đoàn nhỏ tiếp xúc Quốc Hội ở Hoa Thịnh Đốn và nhiều phái đoàn địa phương vận động từng dân biểu và thượng nghị sĩ ở ngay chính địa phương của họ.

(2) Phối hợp chặt chẽ với Hành Pháp Hoa Kỳ: Chúng tôi sẽ tiếp tục thúc đẩy Hành Pháp Hoa Kỳ tận dụng mọi dịp tiếp xúc với giới chức Việt Nam để đòi Việt Nam:
* Trả tự do cho các tù nhân lương tâm theo lộ trình 3 giai đoạn của Chiến Dịch Tự Do Cho Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam, được phát động ngày 24 tháng 7, 2013
 * Phê chuẩn và thực thi Công Ước LHQ về Chống Tra Tấn theo lộ trình của Chiến Dịch Xoá Bỏ Tra Tấn Ở Việt Nam, được phát động ngày 16 tháng 1, 2014
* Huỷ bỏ việc đòi hỏi các cộng đồng tôn giáo phải đăng ký sinh hoạt tôn giáo
* Tuyệt đối tôn trọng quyền lập công đoàn tự do và độc lập như là điều kiện tiên quyết để tham gia TPP

* Xoá bỏ các luật và các văn bản dưới luật mang tính vi phạm nhân quyền như Nghị Định 72 về kiểm soát tự do Internet hay các Điều 79, 88 và 258 Bộ Luật Hình Sự

(3) Tiếp tục cung cấp cho các Báo Cáo Viên Đặc Biệt của LHQ thông tin về những vi phạm về tự do tôn giáo và quyền văn hoá: Đây là bước chuẩn bị để đưa Việt Nam vào lại danh sách CPC trong năm 2015 nếu như không có những cải thiện đáng kể.

Hành Pháp Hoa Kỳ có khuynh hướng "làm vội" vào cuối năm, khi mà Quốc Hội đương nhiệm đang đóng lại các công việc còn dở dang trước khi chuyển giao cho nhiệm kỳ Quốc Hội mới. Chúng ta không muốn xẩy ra tình trạng sơ sểnh cho phép Việt Nam lọt kẽ hở và thoát sự chú ý của Quốc Hội.

Hai văn thư  đề ngày 23 tháng 10 vừa qua, một từ các thượng nghị sĩ và một từ các dân biểu Hạ Viện, có mục đích nhắc nhở Hành Pháp Obama và Việt Nam là Quốc Hội Hoa Kỳ vẫn theo dõi sát mọi diễn tiến dù đang ở cao điểm của mùa tranh cử.


Bài liên quan:
Giới lập pháp Mỹ yêu cầu rút hoặc hoãn việc dỡ bỏ cấm vận võ khí



Nhân Quyền
Dân Biểu Hoa Kỳ: Không TPP cho Việt Nam nếu không cải thiện nhân quyền
Mạch Sống, ngày 23 tháng 10, 2014

Tiếp theo văn thư của 4 Thượng Nghị Sĩ yêu cầu Tổng Thống Obama rút hoặc hoãn việc dỡ bỏ một phần lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam, hôm nay 8 vị dân biểu Hạ Viện viết cho Đại Sứ Michael Froman, vị Đại Diện Mậu Dịch Hoa Kỳ, yêu cầu không cho Việt Nam vào TPP cho đến khi nào có những cải thiện nhân quyền cụ thể.

Đại Sứ Froman là người cao cấp nhất của Hành Pháp Obama về mậu dich. Đầu tuần này ông ta có mặt ở Việt Nam để tiếp tục thương thảo về các điều kiện để được tham gia vào TPP.

"Chúng tôi vẫn quan ngại rằng chính quyền Việt Nam tiếp tục lạm dụng quyền lực của họ đối với những ai dám lên tiếng phản đối luật lệ và chính sách của họ," các vị dân biểu viết cho Đại Sứ Froman.

Các vị dân biểu nhắc đến cuộc thị sát Việt Nam 11 ngày vào cuối tháng 7 vừa qua của Báo Cáo Viên Đặc Biệt của Liên Hiệp Quốc về tự do tôn giáo hay tín ngưỡng:

"Ông ta chỉ trích rằng, những vi phạm trầm trọng về tự do tôn giáo hay tín ngưỡng là một thực tế ở Việt Nam."
Các dân biểu cho rằng những kết luận của Ông Báo Cáo Viên Đặc Biệt của LHQ đã xác nhận rằng Nghị Định 92 đi kèm Pháp Lệnh Về Tôn Giáo và Tín Ngưỡng được bố trí để kiểm soát người theo đạo và khống chế các sinh hoạt tôn giáo của họ.
"Chúng tôi lo lắng rằng Ông đã không giải tỏa mối quan ngại của chúng tôi về Nghị Định 92 của nhà nước Việt Nam", các dân biểu viết tiếp.

Về lý do của văn thư này, Ts. Nguyễn Đình Thắng giải thích:

"Hưởng ứng cuộc tổng vận động của Liên Minh Cho Một Việt Nam Tự Do và Dân Chủ, ngày 29 tháng 7 có 33 vị dân biểu đồng ký tên trên văn thư gửi Đại Sứ Froman khẳng định rằng họ không thể ủng hộ TPP cho Việt Nam khi mà tình trạng vi phạm nhân quyền vẫn còn tiếp diễn một cách có hệ thống."

Ngày 11 tháng 9, Đại Sứ Froman hồi đáp và hứa hẹn sẽ đòi Việt Nam tuyệt đối tôn trọng quyền lập nghiệp đoàn tự do và độc lập, nhưng chỉ nói lờ mờ về những điều kiện khác mà các dân biểu Hoa Kỳ đã đưa ra để làm tiền đề cho Việt Nam tham gia TPP.

Các điều kiện này gồm có trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm, xóa bỏ các công cụ pháp lý dùng để đàn áp và bỏ tù người bất đồng chính kiến, và chấm dứt các hành vi đàn áp tôn giáo.

Theo Ts. Nguyễn Đình Thắng, phát ngôn nhân của Liên Minh và cũng là Giám Đốc BPSOS, tám vị dân biểu này đại diện cho tất cả đồng nghiệp đã cùng ký tên trong văn thư ngày 29 tháng 7.

"Vì đa số các dân biểu đang ở vùng cử tri để vận động tranh cử nên họ không thể ký tên chung trong lúc này," Ts. Thắng giải thích.

Theo Ông, dù cận ngày bầu cử, nhiều dân biểu vẫn chú ý đến vấn đề nhân quyền ở Việt Nam vì đây là thời điểm quan trọng trong cuộc thương thảo giữa Hoa Kỳ và Việt Nam về quốc phòng và mậu dich.

"Cuộc tổng vận động của người Việt ở hải ngoại tiếp tục có những hiệu quả rõ rệt", Ts. Thắng nhận định.

Ông cho biết là lần này Dân Biểu James Lankford (Cộng Hòa, OK) là người chủ xướng văn thư vừa gửi ra cho Đại Sứ Froman.

"Đây là kết quả vận động liên tục và hiệu quả của các đồng hương ở tiểu bang Oklahoma, đặc biệt những người đã làm quen với công tác vận động ở Quốc Hội trong mấy năm nay", Ts. Thắng nói.

Tính đến nay, đa số dân biểu Hoa Kỳ đã chính thức tuyên bố chỉ có thể chấp nhận cho Việt Nam tham gia TPP nếu chính quyền Việt Nam thực sự cải thiện nhân quyền một cách căn bản.

Bài liên quan:

TNS Hoa Kỳ phản đối bán vũ khí cho VN

33 DB HK: không nhân quyền, không TPP
Hành Pháp Obama: Tiếp tục áp lực Việt Nam về nhân quyền


4 TNS Hoa Kỳ: Không vũ khí cho VN nếu không cải thiện nhân quyền
Mạch Sống, ngày 23 tháng 10, 2014


Hôm nay, 4 Thượng Nghị Sĩ thuộc Đảng Cộng Hòa gửi văn thư yêu cầu Tổng Thống Obama rút hoặc hoãn việc dỡ bỏ một phần lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam.

"Chúng tôi kêu gọi Ông [Tổng Thống] xét lại quyết định của mình và bảo đảm rằng việc nới lỏng lệnh cấm vận vũ khí được gắn liền với những tiến bộ cụ thể về nhân quyền và cải tổ chính trị ở Việt Nam," các vị Thượng Nghị Sĩ này viết.

Các vị Thượng Nghị Sĩ đồng ký tên gồm có Marco Rubio (Cộng Hòa, FL), John Cornyn (Cộng Hòa, TX), John Boozman (Cộng Hòa, AR) và David Vitter (Cộng Hòa, LA). 


Văn thư nhấn mạnh rằng Việt Nam vẫn tiếp tục vi phạm những quyền tự do căn bản của người dân và nhắc lại những hứa hẹn cải thiện nhân quyền của chính quyền Việt Nam năm 2006 để được hưởng những đặc quyền từ Hoa Kỳ. Theo các thượng nghị sĩ thì những hứa hẹn này đã không được thực hiện:

"Việt Nam đang là một quốc gia độc tài, độc đảng, và các giới chức thẩm quyền hạn chế một cách trầm trọng các quyền tự do lập hội, quan điểm, và báo chí, kể cả hạn chế sử dụng Internet và viễn thông."
Văn thư này là kết quả trực tiếp của cuộc tổng vận động chớp nhoáng do Liên Minh Cho Một Việt Nam Tự Do Và Dân Chủ thực hiện vào giữa tháng 7 vừa qua và sau đó tại Quốc Hội Hoa Kỳ.

"Tiếp sau đó chúng tôi đã có những phái đoàn nhỏ làm việc thường xuyên với các dân biểu và thượng nghị sĩ ở Quốc Hội và ở vùng cử tri của họ," Ts. Nguyễn Đình Thắng, phát ngôn nhân của Liên Minh và cũng là Giám Đốc của tổ chức BPSOS, nói. “Chúng tôi cũng đã có nhiều buổi họp với Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ."

Các Thượng Nghị Sĩ cũng nêu quan ngại sâu sắc về tình trạng tra tấn bởi công lực.

Họ chỉ ra rằng số tù nhân lương tâm ở Việt Nam hiện nay nhiều hơn bất kỳ lúc nào trong thời gian cận đại và số người mới được trả tự do ít hơn số người vừa bị bắt và kết án tù.

Một vấn đề quan tâm đặc biệt đối với các Thượng Nghị Sĩ là tình trạng đàn áp tự do tôn giáo vẫn tiếp diễn một cách trầm trọng và rộng khắp:
"...tiếp tục đòi hỏi phải đăng ký [hoạt động tôn giáo] với nhà nước là một vi phạm trắng trợn tiêu chuẩn quốc tế, và nhiều giáo phái không đăng ký hay không thể đăng ký thì bị xem là hoạt động phi pháp."

Ts. Thắng nhận định rằng văn thư này được gửi ra đúng thời điểm vì phái đoàn chuyên trách về nhân quyền của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đang có các buổi họp cao cấp với Việt Nam, và rồi đầu tháng 11 Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ dự kiến sẽ công du Việt Nam.

Theo Ts. Thắng, Phụ Tá Ngoại Trưởng Tom Malinowski, đặc trách bộ phận Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động của Bộ Ngoại Giao và đang ở Việt Nam trong chuyến công du 4 ngày, sẽ tập trung vào các vấn đề tự do tôn giáo, xóa bỏ tra tấn, quyền của người khuyết tật, quyền lao động, xóa bỏ các điều luật vi phạm nhân quyền, và tự do cho tất cả tù nhân lương tâm.

"Ông Malinowski cũng đã họp riêng với nhiều thành phần bất đồng chính kiến, kể cả một số người vừa ra khỏi tù," Ts. Thắng cho biết.  "Hy vọng ông ta cũng sẽ thăm một số tù nhân lương tâm."

"Đó là lý do các vị Thượng Nghị Sĩ kể trên và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ có lập trường ăn khớp với nhau, một điều không hề xẩy ra từ trước đến giờ," Ts. Thắng giải thích.

Văn thư của các Thượng Nghị Sĩ đặt 3 điều kiện tiên quyết và có thể kiểm chứng để Việt Nam được hưởng lệnh nới lỏng cấm vận vũ khí sát thương.

Điều kiện thứ nhất là trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm.
Đồng thời, chính quyền Việt Nam phải xóa bỏ các điều luật dùng để hạn chế các quyền tự do hay bắt giam người bất đồng chính kiến.
Song song, chính quyền Việt Nam phải trả lại bất động sản và các tài sản thuộc về các giáo hội và cộng đồng tôn giáo.

Ts. Thắng cho biết điều kiện thứ 3 này liên quan trực tiếp đến tình trạng cưỡng chế Chùa Liên Trì ở Thủ Thiêm và xóa trắng xứ đạo Cồn Dầu ở Đà Nẵng.

Liên Minh Cho Một Việt Nam Tự Do và Dân Chủ đã trao tận tay hồ sơ về Chùa Liên Trì cho phái đoàn của Ông Malinowski trước khi họ lên đường đi Việt Nam.

Đồng thời, Hiệp Hội Giáo Dân Cồn Dầu cũng vận động hai dân biểu David Price(Dân Chủ, NC) và Adam Smith(Dân Chủ, WA) yêu cầu phái đoàn Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đặt vấn đề với giới chức chính quyền Việt Nam. Hồ sơ Cồn Dầu giờ đây đang chờ quyết định tối hậu của Thủ Tướng Việt Nam.

Ts. Thắng cho biết là một số dân biểu thuộc Hạ Viện Hoa Kỳ cũng sẽ gửi văn thư cho Hành Pháp Obama trong vài ngày tới đây, với nội dung tương tự như văn thư của 4 vị Thượng Nghị Sĩ nhưng sẽ nhắm vào cuộc thương thảo Hiệp Ước Mậu Dịch Xuyên Thái Bình Dương (TPP)..

Theo các cuộc thăm dò cử tri gần đây, rất có thể Đảng Cộng Hòa sẽ nắm đa số ở Thượng Viện sau cuộc tuyển cử ngày 4 tháng 11 tới đây. Trong trường hợp đó, TNS Rubio có thể sẽ là Chủ Tịch của Tiểu Ban Á Châu và Thái Bình Dương của Thượng Viện Hoa Kỳ trong nhiệm kỳ Quốc Hội 2015-2016.

TNS Cornyn là tác giả Dự Luật Chế Tài Các Kẻ Vi Phạm Nhân Quyền ở Việt Nam còn TNS Boozman là người đưa Dự Luật Nhân Quyền Cho Việt Nam vào Thượng Viện đầu năm nay.

Bài liên quan:
Vận động đưa Việt Nam vào CPC

Hành Pháp Obama: Tiếp tục áp lực Việt Nam về nhân quyền
http://machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2953








Đi M Côi

Featured Post

Tên các Quốc gia mà người Sài Gòn hay gọi trước năm 1975

https://www.facebook.com/groups/miennamvietnam/posts/1953798441526381/ https://www.facebook.com/buianhhuy095096/posts/t%C3%AAn-c%C3%A...

Popular Posts

Popular Posts

My Blog List