QUỐC HẬN 30 THÁNG 4

Image result for Tháng Tư năm 1975 -----

==== ====



Monday, August 1, 2016

VỀ MỘT BÀI THƠ CỦA CỤ PHAN BỘI CHÂU TẶNG CHÍ SỸ NGÔ ĐÌNH DIỆM


VỀ MỘT BÀI THƠ CỦA CỤ PHAN BỘI CHÂU TẶNG CHÍ SỸ NGÔ ĐÌNH DIỆM

Trần Đông Phong - Gần đây, một vài vị khán giả của đài truyền hình STBN có liên lạc với người viết để hỏi thăm thêm về một bài thơ của cụ Phan Bội Châu tặng cho ông Ngô Đình Diệm vào năm 1933 mà họ đã nghe được trong một buổi nói chuyện giữa người viết và ký giả Tường Thắng, người phụ trách Chương Trình Lịch Sử Cận Đại trên đài truyền hình STBN, hồi mấy tháng về trước.
Người viết xin mượn bài viết này để trả lời cho câu hỏi đó.

Video: DÒNG HỌ NGÔ ĐÌNH ƯỚC MƠ CHƯA ĐẠT 

Trong số những nhà cách mạng chống lại thực dân Pháp trong lịch sử Việt Nam thời đầu thế kỷ thứ 20, có hai người cùng họ Phan được toàn dân xem như là hai nhà cách mạng vĩ đại nhất, đó là cụ Phan Sào Nam tức là Phan Bội Châu và cụ Phan Tây Hồ tức là Phan Chu Trinh. Cụ Phan Chu Trinh từ trần tại Sài Gòn vào năm 1926 và Cụ Phan Bội Châu từ trần vào năm 1940, sau hơn 15 năm bị quản thúc tại Bến Ngự, Huế.
Cụ Phan Bội Châu sinh năm 1867, lớn hơn ông Ngô Đình Diệm 33 tuổi. Không rõ cụ có liên hệ gì với ông Ngô Đình Khả, thân phụ của ông Diệm hay không, tuy nhiên ông Ngô Đình Diệm thì còn quá trẻ cho nên cụ Phan Bội Châu không quen biết gì với ông vì cụ đã rời Huế lên đường đi làm cách mạng từ năm 1905, lúc đó ông Ngô Đình Diệm chỉ mới lên 4 tuổi.(Xem hình dưới đây). Sau khi bị bắt tại Thượng Hải vào năm 1925, người Pháp đưa cụ Phan Bội Châu về Hà Nội để đưa ra tòa. Cụ bị tòa án Pháp lên án tử hình vì tội chống lại chính quyền thuộc địa của người Pháp, tuy nhiên vì dư luận quần chúng trên toàn quốc cực lực phản đối bản án này cho nên Toàn Quyền Varenne đã phải giảm án tử hình xuống chung thân khôå sai và sau cùng thì lại giảm thành “quản thúc tại gia” và cụ bị đưa về an trí tại Huế vào năm 1926.

Gia đình ông Ngô Đình Khả (từ trái): Ngô Thị Giao. bà Ngô Đình Khả bồng Ngô Thị Hiệp (thân mẫu Hồng Y Nguyễn Văn Thuận,) Thượng Thư Ngô Đình Khả, Ngô Đình Thục, Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Khôi. (các ông Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Luyện và Ngô Đình Cẩn chưa ra đời.) 
Hình chụp vào khoảng năm 1905. 
Nguồn: Vĩnh Phúc.
Hoàng Đế Bảo Đại và Thượng Thư Ngô Đình Diệm
Trong khoảng thời gian từ khi cụ Phan Bội Châu về sống tại Huế, ông Ngô Đình Diệm đang lần lượt giữ các chức vụ như Tri phủ Hải Lăng tại tỉnh Quảng Trị, Tri Phủ Hòa Đa tỉnh Phan Thiết, Huấn Đạo Đà Lạt, Tuần Vũ Phan Thiết v.v., do đó cho đến năm 1933, sau khi Hoàng Đế Bảo Đại từ Pháp trở về cầm quyền, nhà vua mới mời ông Diệm về giữ chức Thượng Thư Bộ Lại tại triều đình và đến lúc đó ông mới về sống ngay tại kinh đô Huế.
Trong cuốn hồi ký “Con Rồng Việt Nam,” Cựu Hoàng Bảo Đại cho biết rằng ông từ Pháp trở về nước để cầm quyền thì được Thượng Thư Nguyễn Hữu Bài tiết lộ cho biết rằng Hoàng Đế Việt Nam không có quyền hành gì cả:
Bảo Đại: Nhưng còn quyền hạn của Trẫm, công việc của Trẫm? Các quan Thượng làm việc ra sao?
Nguyễn Hữu Bài: Kính tâu Hoàng Thượng, trước kia thì mỗi bộ tâu trình lên Hoàng Đế và đệ lên dự án để xin quyết định. Nhưng sau đức Tiên Đế Khải Định băng hà năm 1926 thì đã có một thỏa ước với nước Pháp, theo đó Nội Các sẽ họp dưới sự chủ tọa của viên Khâm Sứ, mình phải báo cáo và xin quyết định. Tòa Khâm Sứ ra chỉ thị, nhất là về ngân sách. Chính phủ Pháp thu thuế và trao lại cho Nam Triều đủ để trả lương cho nhân viên để có thể tồn tại. .. Thực tế, thỏa ước này đã trao hết quyền hạn cho viên khâm sứ, từ chính trị đến tư pháp. Ở Bắc Kỳ, hiện nay viên Thống Sứ ở Hà Nội đang nắm quyền Phó Vương rồi.
Bảo Đại: Vậy thì Trẫm còn quyền gì?
Nguyễn Hữu Bài: Hoàng Thượng còn giữ được quyền về . .. nghi lễ, quyền ân xá tội nhân, quyền phong sắc cho các thần linh, quyền cấp phát tưởng lục, phẩm hàm cho người sống hay người chết v.v.”
Cựu Hoàng Bảo Đại cho biết rằng sau đó ông đã vận động và tranh đấu để nắm lại quyền hành và ngày 10 tháng 12 năm 1932, ông đã công bố một đạo dụ loan báo ý định cầm quyền dưới hình thức quân chủ lập hiến. Ông cho biết rằng đạo dụ này được dân chúng, nhất là giới trẻ nhiệt liệt hoan nghênh và sang đến ngày 2 tháng 5 năm 1933 thì ông lại ban hành một đạo dụ mới đặt cơ cấu cho sự cải cách và ông trực tiếp nắm quyền lãnh đạo. Bảo Đại cho biết rằng ông đã mời một người trẻ tuổi là ông Ngô Đình Diệm về giữ chức Thượng Thư Bộ Lại:
“Tôi cho vời một viên quan tỉnh trẻ tuổi nhứt là ông Ngô Đình Diệm, lúc ấy làm Tuần Vũ Phan Thiết, để đảm trách Bộ Lại. Vốn dòng quan lại, anh ruột ông ta làm tổng đốc tỉnh Faifo. Diệm năm ấy mới 31 tuổi, nổi tiếng là thông minh, liêm khiết. Đây là một người quốc gia bảo thủ. Ngoài chức vụ thượng thư, Ngô đình Diệm còn là Tổng Thư ký cho Hội Đồng Hỗn Hợp về Canh Tân đã được ban bố năm trước, bao gồm các thượng thư Việt Nam và hàng công chức cao cấp Pháp. Ngô Đình Diệm được Nguyễn Hữu Bài trước khi về hưu tiến cử.”
Tuy nhiên chỉ mấy tháng sau ngày nhậm chức Thượng Thư Bộ Lại, ông Ngô Đình Diệm đã xin từ chức vì ông thấy rõ dã tâm của người Pháp là họ không bao giờ muốn trao trả quyền hành lại cho triều đình Việt Nam. Cựu Hoàng Bảo Đại cho biết rằng sau 4 tháng, vào đầu tháng 9 năm 1933, Ngô Đình Diệm liền xin gặp ông và nói:
“Tâu Hoàng Thượng, hạ thần đến để xin Hoàng Thượng cho từ chức và cũng xin Hoàng Thượng cho giải nhiệm luôn tất cả những chức vụ mà Hoàng Thượng đã trao phó từ trước.

Bảo Đại: Quan Thượng, viên thư ký Nguyễn Đệ đã tâu trình Trẫm tất cả nỗi khó khăn của ông, nhưng Trẫm nghĩ rằng ông nên tiếp tục ở lại.
Ngô Đình Diệm: Tâu Hoàng Thượng, xin Hoàng Thượng tha tội cho kẻ hạ thần nhưng quả hạ thần không thể nào ở lại được. Ở lại chức vụ này, quả nhiên là một trò hề đau khổ cho kẻ hạ thần mà hạ thần không thể nào kham nổi. Người Pháp đã nắm lấy hết quyền hành, họ đã cai trị trực tiếp, luôn luôn nhân danh hòa ước bảo hộ nhưng họ không lúc nào không vi phạm từng ngày, từng giờ.
Bảo Đại: Quan Thượng, Trẫm hiểu tinh thầm trách nhiệm của Quan Thượng. Sự liêm khiết ấy đã tôn vinh ông lên rất nhiều, nhưng cần phải chờ thời. Đất nước ta chưa sẵn sàng. Sau nữa, những năm sắp tới đây còn dành cho chúng ta nhiều biến chuyển. .. Chiến tranh khó có thể tránh được ở Âu Châu, và như thế, sẽ có nhiều hậu quả đối với Á Châu mà Nhật Bản có thể là vai trò chủ chốt. Vì những lý do đó, Trẫm nhắc lời cho Quan Thượng sự yêu cầu của Trẫm lần nữa.
Ngô Đình Diệm: Kính tâu Hoàng Thượng, thật quả là điều mà hạ thần không thể kham nổi. Kẻ hạ thần không được quyền ở lại. Kính xin Hoàng Thượng cho phép kẻ hạ thần được rút lui”.
Ông ta khăng khăng một mực xin từ chức.
Bảo Đại: Được, Trẫm chấp thuận cho Quan Thượng từ chức. Quan Thượng đã muốn vậy thì Trẫm cũng chẳng thể nào làm gì được hơn. Mong rằng sự ra đi của Quan Thượng sẽ mở mắt cho người Pháp để cho họ có một tầm nhãn quan rộng lớn hơn. Dù sao nữa, mong Quan Thượng hãy sẵn sàng, có thể ngày nào đó Trẫm lại cần đến quan Thượng và Trẫm sẽ cho vời.
Ngô Đình Diệm: Kính tâu Hoàng Thượng, xin Hoàng Thượng hãy tin tưởng lòng trung thành tuyệt đối của kẻ hạ thần.”
Cụ Phan Bội Châu và Ông Ngô Đình Diệm
Cụ Sào Nam Phan Bội Châu
Việc ông Ngô Đình Diệm treo ấn từ quan vào tháng 9 năm 1933 đã gây tiếng vang trên khắp nước, không những tại Trung Kỳ mà ngay cả tại Bắc Kỳ và Nam Kỳ dân chúng ai ai cũng đều có lòng cảm phục. Và một trong những người đó là nhà cách mạng Phan Bội Châu đang bị người Pháp quản thúc tại Huế, lúc bấy giờ được dân chúng ở Huế gọi một cách đầy cảm tình là “Ông Già Bến Ngự.”
Khoảng ba tháng sau ngày ông Ngô Đình Diệm từ chức Thượng Thư Bộ Lại, vào ngày 27 tháng 12 năm 1933, nhật báo Tiếng Dân ở Huế do cụ Huỳnh Thúc Kháng làm chủ nhiệm có đăng tãi “Mười Bài Vô Đề” do cụ Phan Bội Châu cảm tác, trong đó có bài thứ 5 đặc biệt để tặng cho ông Ngô Đình Diệm:
Mười Bài Vô Đề

Cụ Sào Nam năm nay thường đau luôn, không được mạnh như mọi năm. Nhưng xu xác kém nhiều mà tinh thần vẫn khảng khái. Cụ mới làm 10 bài Vô Đề, bản báo lục đăng như dưới đây. T. D.V
Ai biết trời Nam hãy có người,
Sịch nghe tưởng ngỡ sấm bên tai.
Lông hồng coi nhẹ vàng muôn lượng,
...(kiểm duyệt bỏ).. .
Phơi tỏ cùng trời gan đỏ chói,
Nhá nhem thây kệ mắt đen thui.
Ví chăng kịp lúc làm vai vế,
Sau ngựa Châu xin quất ngọn roi. 

Sào Nam Phan Bội Châu
(Tiếng Dân 27-12-1933) 


Khi cho đăng bài thơ này vào năm 1933, kiểm duyệt của người Pháp đã cắt bỏ câu thơ thứ tư cho nên trong bài chỉ còn có 7 câu mà thôi.
Bài thơ này tuy được lồng vào trong 10 bài vô đề nhưng hồi đó thì ở Huế ai cũng biết rằng cụ Phan Bội Chân đã làm bài thơ này để tặng cho ông Ngô Đình Diệm. Khoảng hai năm sau, chính cụ Phan Bội Châu đã xác nhận trong một bài phỏng vấn trên báo Ánh Sáng là Cụ đã sáng tác bài thơ này. Hơn nửa thế kỷ sau, trong bộ “Phan Bội Châu Toàn Tập” gồm 10 cuốn do ông Chương Thâu, giáo sư Sử Học của Hà Nội sưu tầm và biên soạn và nhà Xuất Bản Thuận Hóa ở Huế xuất bản vào năm 1990, trong phần chú thích, G.S. Chương Thâu có ghi rằng: “Bài này tác giả tặng NĐD.” Như vậy thì chính nhà sử học Chương Thâu của Cộng sản cũng phải thừa nhận là bài này “tác giả tặng NĐD,” tuy nhiên vì phải theo đúng quy luật và chỉ thị của chính quyền Cộng sản hiện nay, ông Chương Thâu và nhà xuất bản Thuâïn Hóa, cả ông giáo sư sử học cũng như là những người chủ trương nhà xuất bản này đều là đảng viên Cộng sản, do đó họ không được phép để nguyên tên tuổi của ông Ngô Đình Diệm mà chỉ để tên tắt là N.Đ.D. mà thôi.
Cụ Phan Bội Châu Không Hề Quen Biết Ông Diệm
Có nhiều người không có cảm tình với ông Ngô Đình Diệm thường đưa ra lập luận nói rằng sở dĩ Cụ Phan Bội Châu đã làm bài thơ nói trên để tặng cho ông Diệm là vì ông Diệm có một mối giao tình với Cụ. Lập luận này đã dựa vào những lời đồn đại nói rằng sau khi từ chức ông Ngô Đình Diệm vẫn thường lui tới thăm viếng Cụ Phan Bội Châu vì thế mà ông cựu thượng thư này đã chiếm được cảm tình của nhà chí sĩ cách mạng Phan Bội Châu. Mới đây, trong một bài viết về Cụ Phan Bội Châu, nhà văn Huỳnh Hữu Ủy cũng cho biết như vậy: “Trong những người lui tới nhà cụ Phan, có một nhân vật đặc biệt là ông Ngô Đình Diệm, vừa từ chức Thượng Thư Bộ Lại, một nhân vật có tiếng thông minh và liêm khiết trong chính trường thời bấy giờ. Chính Cụ Phan Bội Châu cũng rất kính nể ông Diệm, cảm phục khí tiết của ông quan trẻ tuổi, nên có làm một bài thơ để tặng cho ông khi vị thượng thư đầu triều này từ bỏ quyền cao chức trọng để phản đối chính quyền Pháp và Nam triều tay sai.”
Sự đồn đại như vậy nghe ra thì cũng rất là hữu lý vì nhà của ông Ngô Đình Diệm rất gần nhà của Cụ Phan Bội Châu, khoảng cách chưa đầy một cây số (nửa mile) mà thôi. Nếu ai ở Huế thì cũng đều biết rằng căn nhà gia đình của ông Ngô Đình Diệm do Thượng Thư Ngô Đình Khả tạo dựng từ thế kỷ thứ 19 tọa lạc tại Phú Cam và Cụ Phan Bội Châu thì đã sống cuộc đời an trí cho đến khi tạ thế tại Bến Ngự. Mảnh vườn và gian nhà của cụ là do sự đóng góp của đồng bào toàn quốc qua lời kêu gọi của cụ Huỳnh Thúc Kháng, chủ nhiệm báo Tiếng Dân tại Huế và Luật sư Phan Văn Trường: “Tháng Giêng năm Đinh Mão (1927,) tôi nhờ có cụ Phan văn Trường quyên giúp được 2,500 đồng (một số tiền rất lớn hồi đó) mới mua được miếng đất làm cái lều ở Bến Ngự.” Khoảng cách về đường bộ từ Phú Cam về Bến Ngự, nếu đi dọc theo bờ sông Bến Ngự thì chỉ mất khoảng chừng mươi mười lăm phút, còn nếu đi dọc theo đường rầy xe lửa thì chỉ chừng chưa đến mười phút mà thôi. 
Ông Ngô Đình Diệm có đến thăm Cụ Phan Bội Châu trong thời gian Cụ còn sinh tiền hay không, điều đó ít ai được biết vì ông Diệm không hề nói đến hoặc những người thân cận của ông cũng không có đề cập đến chuyện này dù rằng sự quen biết cũng như là việc tới lui thăm viếng hay đàm đạo với nhà đại ái quốc Phan Bội Châu có thể được xem như là một vinh dự lớn lao đối với tất cả mọi người Việt Nam hồi thế kỷ thứ 20. 

Về phần Cụ Phan Bội Châu, Cụ có quen biết với cựu Thượng Thư Ngô Đình Diệm hay không thì chuyện đó dĩ nhiên là Cụ phải biết rất rõ.
Gần 2 năm sau ngày ông Ngô Đình Diệm từ chức, tại Huế có tin đồn nói rằng ông Diệm có thể sẽ trở lại phục vụ trong triều đình của Vua Bảo Đại và trong dịp này, Cụ Phan Bội Châu đã dành cho ông Lê Thanh Cảnh, phóng viên báo Ánh Sáng ở Huế một cuộc phỏng vấn dài hơn một tiếng đồng hồ. Bài phỏng vấn đó có đoạn như sau:
Ý Kiến Cụ Phan Bội Châu với Ông Ngô Đình Diệm
“Bây giờ tôi xin hỏi Cụ về tình hình trong nước ta hiện nay và ý kiến của Cụ về sự phục chức của ông Ngô Đình Diệm.
“Tôi mà thầy còn hỏi đến tình trạng trong nước? Cụ mỉm cười và nói với tôi như thế sau khi kéo một hơi thuốc lào dài. Cụ lại tiếp:
“Tôi có đi được nhiều đâu mà biết rõ, vả ông Ngô Đình Diệm xưa nay tôi cũng không được biết mặt hay hôi đàm một lần nào cả, nhưng lúc trước khi tôi nghe ông ấy thôi chức thượng thư, bỏ bốn năm trăm bạc lương một tháng, không tiếc gì đến lợi danh nữa thì tôi cũng có lòng khen. Hồi ấy tôi có làm một bài thơ nói về sự từ chức của ông Thượng họ Ngô:
“Ai ngỡ trần gian hãy có người,
Thoạt nghe tưởng ngỡ sấm bên tai.
Lông hồng giá rẻ vàng muôn lượng,
Ngôi quý xem dường dép nửa đôi.
Phơi tỏ với trời son một tấm,
Lom loem thây chúng bạc đôi ngươi.
.. .. .. .. .. .. .. .. .. .. .. .. .. .. ..”
Còn hai câu sau thì thôi, cũng đừng biên làm chi nữa. Đọc bài thơ ấy thì rõ ý tôi đối với sự từ chức của ông Ngô Đình Diệm thế nào, mà tôi tưởng lúc tù chức ông không thất ý, thì đối với sự phục chức ngày nay ông cũng không lấy làm đắc ý.”
“Vâng, Cụ dạy thế rất phải, nhưng ngộ như ông Ngô Đình Diệm tự nhiên trở lại ghế thượng thư thì Cụ bảo thế nào?
“Chẳng có lẽ, nhưng nếu thật như thế thì cái quan niệm của tôi đối với ông ấy từ trước đều vất đi.”
Thiết Mai Tôn Thất Cảnh

(Báo Ánh Sáng số 11 ngày 11 tháng 4 năm 1935) 
Qua bài phỏng vấn trên, Cụ Phan Bội Châu xác nhận là chính cụ đã làm bài thơ này để tặng cho ông Ngô Đình Diệm và Cụ chưa từng gặp mặt cũng như hội đàm lần nào với ông Ngô Đình Diệm. Như vậy thì bài thơ này cụ sáng tác vì lòng ngưỡng mộ đối với việc ông Ngô Đình Diệm từ chức Thượng Thư Bộ Lại để chống lại chính sách của người Pháp chứ không phải vì tình quen biết nào cả.
Về hai câu cuối cùng trong bài thơ này, theo nhà văn Huỳnh Hữu Ủy thì cũng có người đã chất vấn Cụ về việc đã hạ mình đối với ông Ngô Đình Diệm: 
“Gần đây, ông Vương Đình Quang, nguyên là thư ký của Cụ Phan Bội Châu, trong một bài viết trên tạp chí Tiếng Sông Hương khoảng năm 1988 ở Huế, cũng có nhắc lại. Vương Đình Quang lúc bấy giờ đã thưa với Cụ Phan là tại sao Cụ lại hạ mình như vậy đối với Ngô Đình Diệm là một người lớp sau, trong khi Cụ là bậc trên, ở hàng cha, hàng anh. Nhưng Cụ Phan nói thẳng rằng Cụ là người hoạt động cách mạng, chứ nếu Cụ ở trong giới quan trường thì Cụ cũng không chắc được như ông Diệm.”
Trong bài phỏng vấn trên báo Ánh sáng năm 1935, có lẽ vì có tin đồn rằng ông Ngô Đình Diệm sẽ trở lại làm quan cho triều đình Huế cho nên Cụ Phan đã thất vọng đã trót làm hai câu đó, do đó mà Cụ nói với ông Tôn Thất Cảnh “thôi, đừng biên làm chi nữa” và nếu mà ông Diệm trở lại làm quan thì “cái quan niệm của tôi đối với ông ấy từ trước đều vứt đi.” 
Như vậy thì bài thơ này được đăng lần thứ nhất trên báo Tiếng Dân chỉ có 7 câu và lần thứ nhì trên báo Ánh Sáng thì lại chỉ còn có 6 câu. Phải đợi cho đến năm 1957, tạp chí Văn Đàn của ông Phạm Đình Tân tại Sài Gòn mới đăng lại bài thơ này với đầy đủ nguyên văn 8 câu thơ như sau:
Ai biết trời Nam hãy có người,
Sịch nghe tưởng ngỡ sấm bên tai.
Lông hồng coi nhẹ vàng muôn lượng,
Ngôi quý xem dường dép nửa đôi.
Phơi tỏ cùng trời gan đỏ chói,
Nhá nhem thây kệ mắt đen thui.
Ví chăng kịp lúc làm vai vế,
Sau ngựa Châu xin quất ngọn roi. 

Ngô Đình Diệm Thay Thế Cụ Phan Bội Châu Làm Lãnh Tụ Phong Trào Cường Để
Như vậy thì cho đến năm 1935, năm năm trước ngày tạ thế, Cụ Phan Bội Châu chưa hề gặp gỡ và cũng chưa hề chuyện trò lần nào với ông Ngô Đình Diệm, cái cảm tình của Cụ dành cho ông Diệm trong bài thơ này cũng không bị “vứt đi” vì ông Diệm không hề trở lại làm quan cho triều đình Bảo Đại. Không những cảm tình với ông Ngô Đình Diệm không hề bị mất đi mà có lẽ càng tăng thêm là đằng khác vì sau khi Cụ từ trần thì ông Ngô Đình Diệm lại trở thành người lãnh đạo Phong trào Cường Để do chính Cụ Phan Bội Châu đưa sang Trung Hoa và Nhật Bản vào năm 1906. Trong phiên tòa của Hội Đồng Đề Hình Pháp xử tội Cụ tại Hà Nội ngày 23 tháng 11 năm 1925, Cụ Phan đã khẳng định Kỳ Ngoại Hầu Cường Để là lãnh tụ của Cụ: 
“Ông Cường Để là người chủ mà tôi chỉ là người giúp việc. .. Họ đổ cho tôi là người chủ sự, chẳng qua là họ nghe tôi ra ngoài viết báo làm sách, ai ai cũng biết, vã nếu những người ấy có quả thật là người trong đảng của tôi đi nữa thì đầu đảng của tôi là ông Cường Để, chủ sự tất tự ông Cường Để chớ sao lại tự tôi?”
Cụ Phan Bội Châu tạ thế vào cuối năm 1940 và chỉ mấy năm sau đó thì ông Ngô Đình Diệm được tôn lên làm lãnh tụ Phong trào Cường Để. Chính nhân vật đứng hàng thứ nhì trong phong trào này là Bác sĩ Nguyễn Xuân Chữ cho biết như sau:
“Khoảng cuối năm 1944, tôi được người Nhật đưa vào Sài Gòn. ..Ở đây, tôi gặp ông Ngô Đình Diệm. Lập trường của họ Ngô cũng là phò tá Kỳ Ngoại Hầu Cường Để trên đường phục hưng đất nước.. . Ngày hôm sau có cuộc gặp gỡ của chúng tôi với Ngô Đình Diệm đang trú ẩn tại một bệnh viện cũng bị trưng dụng nhường cho quân đội Nhật mà ngày nay là Bệnh viện Hồng Bàng. Sau cuộc gặp gỡ, họ Ngô được tôn làm vị lãnh tụ chung, một y sĩ (tôi) là phó lãnh tụ. (Ba người còn lại là Bác sĩ Lê Toàn, Vũ Đình Dy và Kỹ sư Vũ Văn An.) Về công việc thì Tổng Tư Lệnh Nhật ngỏ ý muốn giữ hai lãnh tụ ở Sài Gòn để tiện đàm luận và hoạt động về chính trị, còn người thứ ba (ông Vũ Văn An) vốn là đồng chí trong đoàn thể của họ Ngô sẽ sang Tokyo đại diện Ngô Lãnh tụ bên cạnh Kỳ Ngoại Hầu Cường Để, còn hai anh em (Bác sĩ Lê Toàn và Vũ Đình Di) đại diện cho Việt Nam Ái Quốc Đoàn.” 
Tóm lại, Cụ Phan Bội Châu không hề quen biêt gì với ông Ngô Đình Diệm khi cụ sáng tác bài thơ Vô Đề thứ 5 đăng trên báo Tiếng Dân vào năm 1933 đê tặng cho ông Diệm. Cụ xác nhận là Cụ làm bài thơ này vì “tôi cũng có lòng khen” tức là khen ngợi ông Ngô Đình Diệm đã “không tiếc gì đến danh lợi nữa”. Vì vậy cho nên Cụ đã bày tỏ lòng ngưỡng mộ ông quan trẻ chỉ đáng hàng con cháu mình mà tình nguyện xin làm người đánh xe ngựa cho ông ta. Đến hai năm sau, khi nghe tin đồn ông Ngô Đình Diệm sẽ trở lại làm quan tức là phục vụ cho quyền lợi của thực dân Pháp, Cụ đã giận dữ và không muốn nhắc lại hai câu thơ cuối cùng trong bài thơ đó và lại còn nói thêm rằng nếu quả thật ông Ngô Đình Diệm muốn trơ ûlại làm quan thì “cái quan niệm của tôi đối với ông ấy từ trước đều vứt đi.”
Có lẽ Cụ Phan Bội Châu đã không “vứt đi” cái mỹ cảm mà Cụ đã dành cho ông Ngô Đình Diệm qua bài thơ của Cụ viết vào năm 1933 vì ông Diệm không hề trở lại làm quan như người ta đồn đại, có lẽ “cái lòng khen” của Cụ cũng có thể tăng thêm nếu Cụ biết rằng sau khi Cụ tạ thế thì chính ông Ngô Đình Diệm là người tiếp tục vai trò của Cụ trong việc ủng hộ Đức Kỳ Ngoại Hầu Cường Để, người mà Cụ đã tôn thờ là Đảng Trưởng của Cụ từ năm 1906.
Cho đến khi chính phủ Laniel của Pháp ký kết với chính phủ Bửu Lộc trao trả hoàn toàn độc lập cho Việt Nam vào tháng 4 năm 1954, dù rằng đã có được mời nhiều lần nhưng ông Ngô Đình Diệm không hề nhận lời hợp tác với người Pháp. Phải đợi cho đến tháng 6 năm 1954, vì có lời mời khẩn khoản của Quốc Trưởng Bảo Đại yêu cầu về nước để cứu vãn tình hình vô vọng ở miền Nam Việt Nam, ông Ngô Đình Diệm đã nhận lời thành lập chính phủ vào tháng 7 năm 1954 và sau cuộc trưng cầu dân ý ngày 23 tháng 10 năm 1955, ông Ngô Đình Diệm đã thành lập chế độ Đệ Nhất Cộng Hòa vào ngày 26 tháng 10 năm 1955.
Trong 9 năm cầm quyền, tuy Tổng Thống Ngô Đình Diệm cũng có phạm một số sai lầm về đường lối và chính sách, nhưng nói chung thì người Miền Nam đa số đều kính trọng sự liêm khiết, đức độ và lòng yêu nước của ông, ngay cả đến ông Hồ Chí Minh cũng phải thừa nhận rằng “ông Ngô Đình Diệm cũng là người yêu nước, theo cách của ông ấy.” 
Cho đến ngày bị bắn và đâm chết trên chiếc thiết vận xa M-113 trong cuộc đảo chánh ngày 1-11-1963, có lẽ ông Ngô Đình Diệm cũng đã chưa làm điều gì sai trái cho đến độ Cụ Phan Bội Châu phải “vứt đi” cái lòng khen của Cụ trong bài thơ đăng trên báo Tiếng Dân tại Huế vào cuối năm 1933. 
California Mùa Xuân 2007
Bảo Đại: “Con Rồng Việt Nam,” Nguyễn Phước Tộc xuất bản, California 1990 , trang 53-54.
Bảo Đại: sđd, trang 91-94.
“Phan Bội Châu Toàn Tập” Tập 5, Chương Thâu sưu tầm và biên soạn, nhà Xuất bản Thuận Hóa, Huế 1990, trang 254-255.
Huỳnh Hữu Ủy: “Chung Quanh Khu Di Tích Vườn Mộ Sào Nam Phan Bội Châu ở Huế,” nguyệt san Thế Kỷ 21, California, số tháng 8 năm 2006.
Phan Bội Châu: “Những Năm Mão Trong Đời Tôi,” báo Tiếng Dân ngày 16 tháng 2 năm 1939.
Thiết Mai Tôn Thất Cảnh: “Hơn Một Tiếng Đồng Hờ cùng Cụ Phan Bội Châu,” báo Ánh Sáng, số 11 ngày 11-4-1933, Huế. Trích lại trong Phan Bội Châu Toàn Tập, Tập 4, trang 311-319.
Người viết đăng lại nguyên văn bài thơ này để độc giả thấy rằng có vài chữ khác nhau giữa bài đăng trên Báo Tiếng Dân năm 1933 và bài đăng trên báo Ánh sáng do chính Cụ Phan đọc lại.
Huỳnh Hữu Ủy: bài đã dẫn.
“Phan Bội Châu Toàn Tập,” Tập 4, trang 14-15. Đoạn này trích lại trong Vụ Án Phan Bội Châu của Bùi Đình do nhà xuất bản Tiếng Việt in tại Hà Nội năm 1950.
Nguyễn Xuân Chữ: “ Hồi Ký,” nhà xuất bản Văn Hóa, Houston, Texas, 1996, trang 243-244.

Trần Đông Phong


__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?B?Q+G7lCBUSOG7iiBFTQ==?= 

Sunday, July 31, 2016

Nhận xét về bài viết của ô Phạm Trần liên quan đến bầu cử cộng đồng thủ đô




----- Forwarded Message -----

Sent: Thursday, July 28, 2016 10:49 AM
Subject: Hoàng Ngọc An nhận xét về bài của Phạm Trần (Cử Tri đã quyết, cộng đồng có tuân)-July 27, 2016


Hoàng Ngọc An

Nhận xét về bài viết của ô Phạm Trần liên quan đến bầu cử cộng đồng thủ đô
Ông Phạm Trần, SBTN-DC, gần 70 tuổi, vừa gửi bài có tựa : Cử Tri đã quyết, cộng đồng có tuân”?  Chúng tôi xin có vài nhận định về bài của ông PT như dưới đây. Vị nào không đồng ý và muốn phản bác xin cứ tự nhiên trong vòng lễ giáo vì ô PT nhận định khá chính xác như sau về người Hoa Thịnh Đốn (những con người Thủ đô“ vốn nhân hậu và đàng hòang).

1-Tựa bài sẽ phản ảnh nội dung chính. Đọc tựa, độc giả sẽ hình dung vầy: theo ô PT, cử tri đã chọn người A, vậy cộng đồng có tuân theo không? Chúng tôi hơi bối rối trong cách diễn giải của ô PT. Cử tri là người trong cộng đồng. Vậy nếu ông PT ám chỉ số đông cử tri thuận theo A thì tại sao ông phải đặt câu hỏi “cộng đồng có tuân?” Còn nếu ông PT nói nôm na theo kiểu văn lớp 9 như vầy thì mọi người hiểu liền tút suỵt ( đa số cử tri đã quyết,liên danh B có tuân). Khổ nỗi ngài PT thích văn vẻ nên muốn chơi chữ cho sang (cử tri/cộng đồng) cơ. Chúng tôi nhớ năm 2015, ngài PT cũng thích hoa lá cành nên ngài văn vẻ vầy khi hỏi bà Tạ Phong Tần ( ngọn gió nào đưa chị tới đây?), Bà Tần nhà ta đốp ( Chả có ngọn gió nào cả. Tôi đi máy bay tới đây!). Xin mời quý vị xem lại bài viết về vụ này ở đây  để thấy  ngài PTkhoe chữ nghĩa và cứ thế bị bà Tần “đốp” lia lịa: Phạm Trần PV Tạ Phong Tần ở SBTN-DC-quá tệ hại vì ô PT nói 2/3

2- Ô PT viết “Như vậy, liệu quyết định bầu Chủ tịch của Hội đồng đại diện có dựa vào  lá phiếu của đa số cử tri hay sẽ tùy vào tình cảm riêng tư, phe phái hoặc “mánh lới Hội đòan” để đảo ngược lòng dân ?”
Hoàng Ngọc An: đọc câu này của ô PT, chúng tôi lại nhớ đến bà Tuyết Mai. Bà TM cũng viết thư đánh động sự gian lận của các tổ chức nhóm như thế. Bà TM còn gào lên inh ỏi vầy (Chúng ta không thể ngồi yên để xem bọn nó CHÀ ĐẠP DÂN CHỦ Ở TẠI HTD). Kết quả người chà đạp là UCV Đinh Hùng Cường! Cái hay đáo để là cũng bà TM, sau đó lại nức nở khen việc các hội đoàn vợ con ô ĐHC gia nhập ồ ạt là đúng . Cái hay đáo để khác là bà hô hào mọi người bầu cho “người tài đức ĐHC”.

3- Ô PT viết (Giữa lúc hòa bình như thế lại thấy xuất hiện một số bài viết hay tuyên bố đao to búa lớn thiếu nghiêm chỉnh của  những người không phải là cư dân vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn, hay chẳng có nhiệm vụ gì với Cộng đồng  mà chỉ muốn xía mũi vào khuấy đục cuộc tranh cử.).
Hoàng Ngọc An:
3.1-Copy lại từ mail tôi trả lời ô Thoms Pham khi ông này có luận điệu tương tự ngài PT. Trích Hoàng Lan Chi:  cộng đồng người Việt toàn thế giới có điềm chung là người Việt. Mọi vấn đề liên quan  đến sinh hoạt của người Việt tị nạn cộng sản  dù xảy ra ở bất cứ vị trí địa lý nào thì nghĩa vụ của toàn thể người Việt quốc gia hải ngoại là phải lên tiếng. Cá nhân chúng tôi cũng như cư dân khắp nơi đã đóng góp cho cộng đồng thủ đô khi biểu tình chông Khải, Dũng hay cho cộng đồng NY ( Ngày Văn Hóa QT). Chúng tôi không can thiệp vào việc quý vị tổ chức tết trung thu, vd vậy, vào ngày 12 hay 13 nhưng nếu Ban Tổ Chức đã để đèn lồng có sao vàng thì nghĩa vụ chúng tôi là phải lên tiếng.”(ngưng trích)
Ngài PT là người viết bình luận thời sự thì ngài cho tôi hỏi vì sao bầu cử TT Mỹ mà các nước khác cũng “chõ mõm” vào vậy?
3.2-Tiếp, ngài viết vầy ( bài viết thiếu nghiêm chỉnh, xía mũi khuấy động) mà ngài không dẫn chứng thì …sao đây thưa ngài đại phóng viên? Khi ngài đã chụp mũ chúng tôi như thế thì ngài khuyên chúng tôi phải làm sao nhỉ? Cúi đầu im lặng ư? Hay bắt chước ngài Đinh Hùng Cường đi tìm một bài đánh dưới thắt lưng ngài, để phổ biến, nhé? Hay bắt chước các ủng hộ viên của ông ĐHC (Tuyết Mai, “luật gia” Bích Hà, Minh Nguyệt HH ) là gào lên và chụp cho ngài cái mũ VC vậy?
Tôi thì nghĩ vầy: cái mũ hay nhất cho ngài là “người bình luận  tiêu biểu của SBTN-DC”. Tiêu biểu đó là bài viết vạch ra cái  sai trái của bạn ông PT thì được coi là bài viết thiếu nghiêm chỉnh! Tiêu biểu đó là khi bà Bé Bảy hỏi Tổ Chức Cộng Đồng về các nhóm ghi danh ồ ạt, khi Hoàng Lan Chi tiếp tay báo động về thủ đoạn tranh cử của bạn ông PT thì được ngài PT gọi là “Xía mũi”. (cười).

4-Ông PT viết: (Tình trạng ô nhiễm này, tôi nghĩ cũng đã góp vào Quyết định “rút tên ra khỏi cuộc tranh cử Chủ tịch của CĐ HTĐ 2016 ” của Bà Trúc Nương trong Thư ngỏ gửi đồng hương ngày 13/06/2016.)
Hoàng Ngọc An: Ố là la, bà Trúc Nương tuyên bố rất rõ, thể theo lời kêu gọi của “người dân”, Bs Nguyễn Sơ Đông, (ô Đông lên án bầu cử không trong sáng), bà TN rút tên. Giấy trắng mực  đen rành rành như thế mà ngài PT tỉnh như ruồi khi nói rằng “những bài viết thiếu nghiêm chỉnh”, “thái độ xía mũi” đã làm bà TN rút lui? Có lẽ cần đưa ngài PT đi khám Bác Sĩ chăng?

5-Ô PT viết ( Tại các địa điểm bỏ phiếu, cử tri đã chứng kiến cuộc vận động tích cực và trong sáng của các cảm tình  viên của Bà Trúc Nương và ông Đinh Hùng Cường.Họ đã nhã nhặn trao danh sách với lời đề nghị khiêm tốn)
Hoàng Ngọc An: có lẽ đề nghị của chúng tôi là gửi ngài PT đi khám Bác Sĩ không ngoa. Hành động chèo kéo, làm loạn của nhóm ông ĐHC, mọi người đều chứng kiến tại Eden mà ông nói (nhã nhặn, khiêm tốn!). Xem ra, ngài PT đã để lương tâm đi vắng mất rồi.

5-Ô PT viết Các cử tri vùng Thủ đô đã chứng minh họ trưởng thành trong ý thức chính trị và có trách nhiệm cao khi cầm lá phiếu.
Hoàng Ngọc An: chúng tôi không biết danh sách cử tri Thật và cũng không biết họ đã bầu cho ai. Tuy nhiên, chúng tôi nhận xét vầy: với lực lượng đông đảo từ gia đình giòng họ Bs Đặng Vũ Chấn, và những “bè” của ô Đinh Hùng Cường mà ông Phạm Trần là một tiêu biểu ( xin phép cho chúng tôi đặt tên cho ô PT như vầy: “ông bè tiêu biểu”) thì cái ý thức/trách nhiệm cao mà ngài PT ca tụng chỉ là ý thức (phải giúp bạn) trách nhiệm (phải bầu cho bè).
Người Hoa Thịnh Đốn tử tế, có tự trọng, họ thừa hiểu một UCV (bỏ đồng đội ngay từ 21 tháng 4; làm xe hoa cho ngày July 4th cẩu thả để đến nỗi có ngôi sao vàng trên nền đỏ và sau khi ô Bùi Dương Liêm thấy, góp ý thì đã gỡ xuống; cho vợ con- bạn nails ồ ạt ghi danh để chiếm phiếu ưu tiên; không phản bác được lý luận của phụ nữ thì dùng chiêu đánh dưới thắt lưng là phổ biến mail trong đó có kẻ nặc danh chụp mũ, vu cáo đời tư người phụ nữ đó) không phải là người mà họ lựa chọn.

KL:  thưa ngài “bè tiêu biểu Phạm Trần”, Người Hoa Thịnh Đốn tử tế, tự trọng tiêu biểu đã minh danh trên đôi chân họ khi bày tỏ chính kiến bao gồm: Cựu TT Nguyễn Văn Lân, Chỉ Huy Phó, LD 81  Biệt Cách Dù, Cựu CT Liên Hội, (Ts Tạ Cự Hải), đương kim CT liên hội (ô Nguyễn Văn Tần), các tờ báo Thời Mới PNM, Thương Mại Miên Đông,  Đạo Hữu Từ Khải, và một số lớn quý bà.

Hoàng Ngọc An
7/2016


Bài liên quan:



__._,_.___

Posted by: Bai Chuyen 

Tội Nghiệp hai Vị Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu

 
Tội Nghiệp hai Vị Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu

Công việc ông cố vấn Ngô Đình Nhu tiếp xúc với Phạm Hùng chỉ mới là khởi đầu (một lần)... tìm hiểu dọ ý VC mà thôi, chưa có tiếp xúc chính thức nào... Chỉ căn cứ vào việc dọ dẫm... sơ khởi mà kết án cụ Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình Nhu "theo VC" là hồ đồ... là bố láo... Công việc tiếp xúc với Phạm Hùng của ông Ngô Đình Nhu đã ngưng tại đó, chưa có một liên lạc nào chính thức... 

Công việc là do Mỹ áp lực đem quân vào Việt Nam ép buộc Việt Nam phải theo đường chống cộng "lạc quan tếu của Mỹ", Mỹ chẳng hiểu gì về cộng sản và cũng chẳng hiểu gì về tâm tình của người dân Việt Nam. Mỹ chỉ "ngây thơ" tin tưởng là Mỹ có sức mạnh {vũ khí} là sẽ đánh bại VC như Đệ Nhất (1914-1918) và Đệ Nhị Thế Chiến (1939-1945). 

Đối phó với sách lược cộng sản (lợi dụng chiêu bài Giải Phóng Dân Tộc của VC (nói riêng) và Cộng Sản (nói chung) là đấu tranh chính trị, không phải đơn giản như hai cuộc thế chiến ở trên. Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã công bố chính sách tố cộng rõ rệt và sau này Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã nói "Đừng nghe những gì Việt Cộng nói mà hãy nhìn những gì Việt Cộng làm" mà trong vụ Tầu Việt Nam Thương Tín "tranh đấu đòi về Việt Nam theo Việt Cộng" của ít nhất 3 sĩ quan cấp tá của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa là Trung Tá Trần Đình Trụ, Thiếu tá Vương Thế Tuấn (2 người là sĩ quan Hải Quân), Thiếu Tá Thái Văn Hòa (cảnh sát dã chiến) cho thấy trình độ chính trị của sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa (lên đến cấp tá chứ không phải là ít học như anh em binh lính và hạ sĩ quan mà có thể tha thứ được) còn kém cỏi như thế nào. 

Việc ngụy biện là nhớ vợ con mà đòi về là chuyện vớ vẩn, không phải là chí khí của nam nhi "ra đi không vương thê nhi" của bao chiến sĩ tổ tiên Việt Nam đã liều thân quên hết gia đình vợ con mà theo Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung Nguyễn Huệ, trước mặt chỉ có đấu tranh chống kẻ thù, bảo vệ tổ quốc...

Than ôi! Cụ Ngô Đình Diệm và ông Nguyễn Văn Thiệu đã kỳ vọng ở lớp trai trẻ "có học, trí thức" mà rốt cuộc "lớp trẻ ngây ngô" như vậy thì thật đáng thương cho hai vị lắm vậy

Lê Văn Sắc
__._,_.___

Posted by: sacvan le 



Bây giờ Hoa Hoàng Lan mới nói được câu "Đảng Dân Chủ sao giống cộng sản!!!" Trễ quá rồi!!!
Chính sách của Đảng Dân Chủ giống hệt cộng sản từ lâu rồi: Luôn luôn luôn tuyên bố tranh đấu cho dân nghèo, tăng thuế nhà giầu... mà tăng thuế nhà giầu thì nhà giầu tăng giá hàng bán ra, mà dân nhà nghèo như vậy sẽ bị tăng giá mà không biết (dân ta đỉnh cao trí tuệ mà), rồi phải trả thuế gia tăng theo giá hàng lên giá!!!

Còn nhiều lắm...

Đảng Dân Chủ hèn với giặc, ác với dân... Các đời tổng thống Dân Chủ có bao giờ dám chống Nga Cộng, Tầu Cộng và các kẻ cuồng tín Hồi Giáo (như Saddam Hussein) đâu, còn các Tổng Thống Cộng Hòa, ông nào cũng chơi ngon... không hèn với giặc, ác với dân "tăng thuế nhà giầu để nhà giầu tăng giá bán như chính quyền Dân Chủ "kín đáo, khéo léo" tăng thuế với dân nghèo...

__._,_.___

Posted by: sacvan le 

PICNIC NGÀY HỘI HÈ CỦA LÍNH VNCH VÀ GIA ĐÌNH NĂM 2016 TẠI SAN JOSE BẮC CALIFORNIA


Mi Đc Tin ca N Phóng viên NGC DUNG trên VietPress USA. Xin vui lòng chuyn tiếp đ nhiu gia đình M gc Vit ti Bc California và thân hu t các nơi khác có dp đến cùng tham d đông vui :

PICNIC NGÀY HI HÈ CA LÍNH VNCH VÀ GIA ĐÌNH NĂM 2016 TI SAN JOSE BC CALIFORNIA
Wednesday, July 27, 2016:
Hình ảnh Ngày Hè Picnic 2015 vừa qua của Lính và Gia đình.. 
Năm 2016 sẽ tổ chức lớn hơn, vui hơn
Thiệp Mời mọi bà con trong cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Bác Cali hay các nơi khác về tham dự
VietPress USA (27/7/2016): Các Hội Đoàn Quân Đội VNCH sẽ tổ chứcPicnic Ngày Hè của Lính và Gia Đình 2016 vào lúc 10:30 AM sáng Chủ Nhật ngày 31 tháng 7 năm 2016 sắp tới tại: LAKE CUNNINGHAM PARK  số 2305 WHITE ROAD San Jose, CA 95148.


Hằng năm vào mùa hè, ở miền Bắc California có 8 Hội Đoàn Quân Đội VNCH tổ chức buổi Picnic Ngày Hè của Lính và Gia Đình để thắt chặt tình đoàn kết trong tinh thần “Huynh Đệ Chi Binh” giữa các Quân Binh Chủng trong Quân đội và Quân Dân Cán Chính VNCH tại miền Bắc California.


Ẩm thực tại Picnic Ngày Hè của Lính và Gia đình
Buổi Picnic này mang tính đoàn kết, yêu thương, chăm lo giữa những gia đình lính VNCH và gia đình của Dân Cán Chính nhằm mục đích giúp cho thế hệ thứ 2, thứ 3, thứ 4 , những đứa con, đứa cháu sinh ra và lớn lên tại Hoa Kỳ nói chung và tại vùng Bắc California nói riêng có dịp gặp gở, trò chuyện, vui đùa với nhau, cùng nhau nói tiếng Việt, cùng nhau chơi những trò chơi của người Việt và những trò chơi trẻ con tại Hoa Kỳ như:  Đố vui có thưởng, trò chơi kéo co. 


Đặc biệt có tặng cho các em nhỏ bong bóng đủ màu sắc được uốn với nhiều hình dạng khác nhau như hình cây kiếm, hình con mèo, con chó, con gấu, thỏ, v.v.. Ngoài ra còn có các họa sĩ trẻ vẽ trên gương mặt các trẻ em hình chim, thú, lá hoa tùy theo ý thích của các em lựa chọn. Ngày hội Hè Picnic của Lính và Gia đình năm 2016 còn có rất nhiều trò chơi vui nhộn, đặc biệt có thưởng do các mạnh thường quân và các tổ chức bảo trợ.


Buổi Picnic này có phần văn nghệ của trên 20 ca sĩ địa phương trình diễn với các bài hát nhạc lính, các bản tình ca tuyệt vời của thủa Sài-gòn trước năm 1975; các bài hát đồng quê làm cho chúng ta nhớ đến quê hương miền Nam Việt Nam thân yêu đã bị bọn Cộng Sản Bắc Việt cưỡng chiếm từ ngày 30/4/1975.


Được biết bà Hội Trưởng Thu Nguyệt và các cô nữ Quân nhân trong Hội Nữ Quân Nhân San Jose chuẩn bị thật chu đáo phần ẩm thực cho trên 1.200 phần ăn với các món như thịt heo nướng vĩ, sườn bò Đại Hàn nướng, thịt gà nướng ăn với bánh mì, bún, cà-ri, v.v., Phần tráng miệng sẽ có nhiều loại trái cây mùa hè rất ngon được tuyển chọn kỹ càng cùng với các thức uống được ướp lạnh sẽ do các cô Nữ Quân Nhân phục vụ khoản đãi quý quan khách, thân hữu và gia đình.

Ban Tổ Chức kính mời tất cả các đồng hương người Việt Quốc Gia đến tham dự thật đông đảo để buổi Picnic Ngày Hè của Lính và Gia Đình Miền Bắc Cali tại san Jose sẽ là kỷ niệm đẹp khó quên.


Sự hiện diện đông đảo của quý đồng hương trong buổi Picnic này là một đóng góp giúp cho các thế hệ con em gốc Việt noi gương để giữ gìn truyền thống Việt Nam mãi mãi lưu truyền dù ở hải ngoại.


Nữ Phóng Viên NGỌC DUNG.

VietPress USA

VietPress USA - description

__._,_.___

Posted by: VietPress USA News Agency 





Ðại Nhạc Hội ngoài trời
“Cám Ơn Anh - Người Thương Binh VNCH” Kỳ 10

Ngày Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2016, từ 12g trưa đến 8g tối
Tại Trường Trung Học Los Amigos, 16566 Newhope St., Garden Grove, CA 92708


 
                                                             ĐẠI NHẠC HỘI ASIA 2016

Với sự phối hợp tổ chức của:

- Hội H.O. Cứu Trợ TPB & QP/VNCH
- Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam California
- Trung tâm ca nhạc Asia & đài truyền hình SBTN
- Tổng Hội Sinh Viên
Cùng nhiều hội đoàn và cơ quan truyền thông báo chí hải ngoại

Vé đồng hạng $10

Chi phiếu bảo trợ xin ghi: ÐNH Cám Ơn Anh Kỳ 10, và gửi về:

* Hội H.O. Cứu Trợ TPB & QP/VNCH P.O Box 25554, Santa Ana, CA 92799 hay
* Ðài SBTN & TT ASIA P.O Box 127, Garden Grove, CA 92842 Hoa Kỳ

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
                                 * On Friday, July 29, 2016 7:22 AM
                                            Duc Ngo <thienduc00@yahoo.com> wrote:
                                            Em có 100 vé Quý Anh Chị nào cần vé tham dự Đại Nhạc Hội Cám ơn Anh
                                            thì mua giùm cho em.  Cám ơn nhiều.
                                            Em Đức



Avast logo
This email has been checked for viruses by Avast antivirus software.
www.avast.com


__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung"

Featured Post

Tên các Quốc gia mà người Sài Gòn hay gọi trước năm 1975

https://www.facebook.com/groups/miennamvietnam/posts/1953798441526381/ https://www.facebook.com/buianhhuy095096/posts/t%C3%AAn-c%C3%A...

Popular Posts

Popular Posts

My Blog List