Nhân
ngày giỗ thứ 53
Tưởng nhớ công ơn Tổng Thống Ngô Đình Diệm
Ls.
Lê Duy San
“Tôi
tiến, hãy tiến theo tôi.
Tôi
lùi, hãy giết tôi.
Tôi
chết, hãy nối chí tôi”
Ngô
Đình Diệm
Ngày 7/5/1954 Diện Biên Phủ thất thủ.
Hoàng Đế Bảo Đại mời ông Ngô Đình Diệm đảm nhiệm chức vụ Thủ Tướng. Biết tình
hình khó khăn, ông đã từ chối mấy lần nhưng Hoàng Đế Bảo Đại vẫn năn nỉ.
Sau cùng, ông đã đòi phải được tòan quyền về dân sự cũng như quân sự ông mới
nhận lời.
Ngày 7/7/1954, cụ Ngô Đình Diệm về
nước chấp chính. Chưa đầy hai tuần sau, ngày 20/7/1954, Hiệp Định Jenève
được ký kết phân chia nước Việt Nam thành hai miền Nam Bắc.
Về nước đúng lúc đất nước bị chia đôi, miền Nam lại chia năm xẻ
bẩy: nào Bình Xuyên, Cao Đài, Hòa Hảo, nào phe thân Pháp, phe thân Cộng. Quốc
gia thì chậm tiến, xã hội thì đầy dẫy tệ đoan, dân trí thì thấp kém. Ruộng vườn
thì bị bỏ hoang, đường xá, cầu cống thì bị Việt Cộng phá hoại. Ðó là chưa kể
đến sự phá hoại ngấm ngầm của thực dân Pháp và Việt Cộng. Ngay cả người Mỹ
cũng chưa hoàn toàn tin tưởng cụ Diệm. Các chính trị gia thì mỗi người một
ý. Không những thế, ông còn phải lo cho cả triệu người Bắc di cư vào Nam để
tránh nạn Cộng Sản.
Trong bài này, chúng tôi xin trình bầy 2 vấn đề: Thiết lập nền Đệ
I Công Hoà và những thành quả của chính phủ Ngô Đình Diện trong 9 năm cầm
quyền.
I/ Thiết lập nền đệ Nhất Cộng Hoà.
Noí tới vấn đề thiết lập nền Đệ I Cộng Hoà Việt Nam, chúng ta
không thể không nói tới vấn đề truất phế Hoàng Đế Bảo Đại tức cuộc trưng
cầu dân ý ngày 23/10/1955.
Tuy ông Diệm đã được Hoàng Đế Bảo Đại trao toàn quyền về dân sự
cũng như về quân sự. Nhưng thực tế về quân sự, tướng Nguyễn Văn Hinh là Tổng
Tham Mưu Trưởng quân đội. Tướng Hinh lại là người thân Pháp, luôn luôn chống
đối ông Diệm và có âm mưu đảo chánh lật đổ ông Diệm. Nhưng âm mưu đảo chánh bất
thành và tướng Hinh bị trục xuất khỏi Việt Nam.
Ngày 28/3/1955, Bình Xuyên nổi loạn, pháo kích vào dinh Độc Lập
rồi mấy ngày sau đó tấn công vào thành Cộng Hoà.
Trước tình thế khó khăn như vậy, vậy mà Hoàng Đế Bảo Đại lại
gây khó khăn cho Thủ Tướng Ngô Đình Diệm bằng cách từ Cannes (Pháp Quốc) gửi ngay
một công điện vào ngày 28/4/1955, triệu hồi Thủ Tướng
Diệm qua Pháp nói là để “tham khảo ý kiến”,
Theo luật sư Lâm Lễ Trinh thì ý đồ của Hoàng Đế Bảo Đại là để
cất chức Thủ Tướng Diệm vì ông Diệm đã khai trừ tướng Nguyễn Văn Hinh và đã
đóng cửa sòng bài Đại Thế Giới của Bẩy Viễn là nơi cung cấp tiền bạc cho Bảo
Đại và muốn thay thể bằng Lê Văn Viễn tức Bẩy Viễn, xếp sòng Bình Xuyên, lúc đó
đang nắm giữ guồng máy cảnh sát, công an..
Bị đẩy vào chân tường,
Thủ Tướng Diệm đã tham khảo ý kiến hội đồng nội các rồi phúc đáp: “Hội đồng
Nội Các không đồng ý để ông xuất ngọai giữa tình thế rối ren của xứ sở và một
Hội nghị các chánh đảng và nhân sĩ quốc gia sẽ được triệu tập ngày 29/4/55
tại dinh Độc Lập để cho biết ý kiến “Thủ Tướng có bổn phận thi hành lệnh
triệu thỉnh của Quốc Trưởng hay không?” Hội nghị này gồm có 18 chính
đảng, đòan thể và 29 nhân sĩ miền Nam trong đó có ba tổ chức nổi bật
và có thực lực là: VN Dân Xã Đảng (Hòa Hảo) mà bí thơ là Nguyễn Bảo
Tòan, VN Phục Quốc Hội (Cao Đài) do Hồ Hán Sơn thay mặt và Mặt Trận
Quốc Gia Kháng Chiến VN của Trịnh Minh Thế do Nhị Lang đại diện.
Ông Nhị Lang, tác giả cuốn sách Phong Trào kháng chiến Trịnh Minh
Thế cho biết “Đúng 10 giờ sáng ngày 29/4/55 Hội nghị khai mạc, Thủ Tướng
Diệm tiến vào phòng họp với vẻ mặt ưu tư, sau khi ngỏ lời chào mừng Hội Nghị,
ông tuyên bố: “Để qúy ngài được tự do thảo luận” rồi ông kiếu từ đi
ngay…”
Trong khi các hội viên yên lặng chăm chú đọc chương trình nghị sự,
thì ông Nhi Lang đứng lên tuyên bố: “Thưa quí vị, tôi được chỉ thị của
đòan thể chúng tôi là Mặt trận Quôc gia Kháng chiến Việt Nam đến đây gặp quí vị
không phải đề nói chuyện về việc Thủ Tuớng Ngô Đìng Diệm có bổn phận hay
không bổn phận thi hành lệnh của Bảo Đại. Mà trái lại, tôi xin thẳng thắn đặt
vấn đề, là đã đến lúc chúng ta cần trút bỏ quyền hành của ông Quốc trưởng vô
dụng kia đi. Là vì ông ta đang làm một việc trái với nguyên tắc lãnh đạo quốc
gia. Thử hỏi, thành phố Sài Gòn đang có biến, dân chúng đang xôn xao lo sợ, tại
sao ông Bảo Đại lại chọn ngay lúc này để bắt buộc Thú tướng phải bỏ nước sang
bên Pháp xa xôi kia, để ‘’tham khảo ý kiến?’’ Tham khảo cái gỉ? Phải chăng đây
là mưu kế để nhắm lật đổ Chánh phủ này? Vậy tôi xin tuyên bố dứt khoát, nếu quí
vị bằng lòng thảo luận việc truất phế Bảo đại ngay bây giờ, thì tôi ở lại. Bằng
không, tôi xin phép ra khỏi phòng hội này ngay!’’.
Trong khi cử toạ còn đang bang hoàng và sửng sốt thì đại tá Hồ hán
Sơn, đại diện tướng Cao đài Nguyễn thành Phương đứng lên và tuyên bố tiếp:
“Nhân danh Việt Nam Phục Quốc hội, chúng tôi đồng ý với mặt trận Quốc gia
kháng chiến, yêu cầu quí vị đừng bận tâm tới lệnh triệu thỉnh vô lý của Bảo đại
nữa, mà hãy đồng tâm làm một cuộc cách mạng, chấm dứt ngay vai trò của ông Quốc
trưởng Bảo Đại kia đi cho xong. Nếu ý kiến nầy không được hưởng ứng, tôi cũng
xin rút lui ngay tức khắc!’’
Phiên họp kéo dài 7
tiếng. Đúng 5 giờ chiều, Chủ Tịch Nguyễn Bảo Tòan mời Thủ Tướng Diệm xuống
phòng họp để nghe kết qủa. Kết qủa gồm có 3 điểm sau:
* Truất phế Bảo Đại.
*
Giải tán chính phủ Diệm và ủy nhiệm chí sĩ Ngô Đình Diệm thành lập Chính phủ
Cách mạng Lâm thời.
* Tổ chức tổng tuyển cử, thành lập chế độ cộng hòa.
Ông Nhị Lang viết:
“Khi Thủ tướng nghe xong, tôi thấy mặt ông tái hẳn đi. Tôi chắc ông không ngờ
Hội nghị này lại quay sang một chiều hướng khác và lôi kéo ông đi một bước quá
xa như vậy. Thủ Tướng Diệm lộ vẻ đăm chiêu và nói bằng một giọng trầm mặc: “Xin
qúy ngài cho tôi được có thì giờ suy nghĩ kỹ về vấn đề quan trọng này”.
Ngay ngày hôm sau, 30/4/55, cụ Diệm lại nhận được
thêm một công điện thứ 2 triệu hồi ông Diệm sang Pháp. Đây có thể nói là giọt
nước cuối cùng đã buộc ông Diệm phải đi tới quyết định truất phế ông Bảo Đại.
Như vậy, việc truất phế Hoàng Đế Bảo Đại không phải hoàn toàn do
Thủ Tướng Diệm quyết định mà là do cả một Hội nghị gồm có 18 chính đảng, đòan
thể và 29 nhân sĩ miền Nam quyết định. Ông chỉ là người
quyết định sau cùng và quyết định của ông cũng đứng trên quyền lợi của quốc gia
dân tộc chứ không phải quyền lợi của cá nhân hay phe phái.
Với cuộc trưng cầu dân ý vào ngày 23/10/1955, Quốc Trưởng
Bảo Đại bị truất phế và ông Ngô Đình Diệm trở thành Tổng Thống. Tổng Thống Diệm
đã cho bầu cử Quốc Hội Lập Hiến để sọan thảo bản Hiến Pháp cho nước Cộng Hòa
Việt Nam và bản Hiến Pháp này đã được Tổng Thống Diệm ban hành ngày 26/10/1956.
II/ Những thành qủa của Tổng Thống Ngô Đình Diệm sau 9 năm cầm
quyền.
1/ Về Hành Chánh: Cải biến Trương Quốc Gia Hành thành
Học Viện Quốc Gia Hành Chánh.
Trường Quốc gia Hành chánh ở Đà Lạt thành lập từ năm 1952
thời Quốc gia Việt Nam.
Chương trình học là 1 năm. Đến năm 1955
thì trường được chuyển về Sài Gòn và đổi tên
là Học viện Quốc gia Hành chánh ở đường Alexandre de Rhodes gần Dinh Độc lập sau dời về trụ
sở mới ở số 10 đường Trần Quốc Toản, Quận 3. Đây là một cơ sở giáo dục của Việt Nam Cộng hòa nhằm
đào tạo nhân viên hành chánh cao cấp cho chính phủ Việt Nam Cộng hòa.
Chương trình học là 3 năm.
2/ Về Quân đội: Cải biến Trường Võ Bị Liên Quân ĐàLạt thành Trường
Võ Bị Quốc Gia ĐàLạt và nâng cao trình độ các TT Huấn Luyện Hải Quân và Không Quân Nha
Trang.
Trường Võ bị Liên quân Đà Lạt (tiếng Pháp: École
militaire Inter-armes) thành lập năm 1950, nhằm đào tạo sĩ quan cho
quân đội quốc gia Việt Nam, thời gian thụ huấn là 1 năm. Sang thời Đệ I Cộng hòa Việt
Nam, chính phủ Ngô Đình Diệm cải tổ lại và kể từ ngày 29 tháng 7 năm 1959
theo nghị định của Bộ Quốc phòng đổi tên thành Trường Võ bị Quốc gia Việt
Nam với nhiệm vụ huấn luyện sĩ quan hiện dịch cho ba binh
chủng: hải quân, lục quân, và không quân cho Quân đội Việt Nam
Cộng hòa. Chương trình thụ huần là 2 năm, sau tăng lên 3 năm.
Ngòai ra các Trung Tâm Huyấn Luyện Không Quân Nha Trang, Trung Tâm
Huấn Luyên Hải Quân Nha Trang …, cũng được nâng cao trình độ kiến thức để đào
tạo các sĩ quan có khả năng cho hai ngành Không Quân và Hải Quân cho quân lực
VNCH. Ai muốn vào 2 binh chủng này phải có bằng Tú Tài và phải qua một kỳ thi
tuyển.
3/ Về Giáo Dục: Việt Hóa Trung Học và Đại Học, Thành lập thêm Đại
Học Huế.
Trước khi ông Diệm về nước, chỉ có mỗi một Viện Đại Học đó là Viện
Đại Học Hà Nội. Sau năm 1954 được di chuyển vào Nam. Không những trường Đại Học
mà hầu hết các trường Trung Học ở miền Nam lúc bấy giờ vẫn còn giảng dậy
bằng Pháp Ngữ. Tới khi Thủ Tướng Diệm về nước chấp chính, nền giáo dục được cải
tổ và Việt Ngữ được dùng để giảng dậy không những ở cấp Tiểu Học mà cả ở cấp
Trung Học. Riêng cấp Đại Học thì vì vấn để thiếu giảng viên Việt Ngữ nên được
Việt hóa dần dần.
Chỉ 2 năm sau ngày nền Đệ I Cộng Hoà được thành lập, nhiều trường
trung và tiểu học đã được thành lập thêm. Số học sinh trung học đã tăng lên 40%
và số học sinh tiểu học đã tăng lên 60%. Trường Quốc Gia Nông Lâm Súc thành lập
năm 1955, sau đổi thành trường Cao Đẳng Nông Lâm Súc. Trung Tâm Kỹ Thuật Phú
Thọ, sau đổi thành Đai Học Kỹ Thuật Phú Thọ và Viện Đại Học Huế cũng được
thàng lập vào năm 1957.
Chỉ 2 năm sau ngày nền Đệ Nhất Cộng Hoà được thành lập, nhiều
trường Tiểu học và Trung học đã được thành lập thêm. Số học sinh tiểu học đã
tăng lên 60% và số học sinh trung học đã tăng lên 40%.
4/ Về Nông nghiệp: Thành lập Khu Trù Mật, Hữu Sản Hóa Nông Dân.
Phong trào Cải Cách Ruộng Đất ở miền Bắc của Cộng Sản dùng
biện pháp đấu tố, tra tấn dã man và chém giết địa chủ để cướp đất của họ, nhằm
tiêu diệt giới điền chủ và bần cùng hóa người dân, khiến cả trăm
ngàn người dân vô tội bị chết chỉ vì họ có vài ba mẫu ruộng. Trái lại, chương
trình Cải Cách Điền Địa ở miền Nam do Tổng Thống Ngô Đình Diệm thực hiện
nhằm hữu sản hóa nông dân. Đối với điền chủ, Tổng thống Ngô Đình Diệm
chỉ thị cho các viên chức địa phương trả tiền mua số đất vượt quá giới hạn một
cách thỏa đáng, chứ không tịch thu, đấu tố như miền Bắc. Chương trình này bị
gián đoạn vì biến cố 1/11/63 và được tiếp tục vào những năm 1971, 1972, 1973
(6).
5/ Về Kinh Tế và kỹ nghệ.
“Kế hoạch 5 năm” đầu tiên từ 57-61 được thực hiện để kỹ nghệ hoá
đất nước đã làm gia tăng sự sản xuất lúa gạo và cao su. Khu Kỹ Nghệ Biên Hoà
được thành lập. Nhiều nhà máy dệt, nhà máy giấy, nhà máy ván ép được xây cất và
các viện bào chế dược phẩm được thành lập. Đường xe lửa xuyên Việt được tái
lập.
6/ Cải tạo xã hội: Bãi bỏ chế độ đa thê, Bài trừ tệ đoan xã hội.
Năm 1961 luật Gia Đình được bàn hành, chế độ đa thê bị bãi bỏ. Các
tệ đoan xã hội như cờ bạc, hút sách v.v … bị bài trừ khiến xã hội trở nên lành
mạnh. Đời sống kinh tế của người dân miền Nam ổn định và sung túc không như
người dân miền Bắc phải sống dưới chế độ tem phiếu
7/ Về Tài Chánh: Thành lập Ngân Hàng Quốc Gia và Viện Hối Đoái.
Ngày 3/12/1954, Thủ Tướng Diệm ký sắc lệnh thành lập Ngân Hàng
Quốc Gia Việt Nam một cách gấp rút để có thể hoạt động từ 1/1/1955, khi Hoa Kỳ
viện trợ trực tiếp cho Việt Nam và Viện Hối Đoái để phụ trách các giao dịch về
ngoại tệ.
Ngòai những thành qủa trên, Tổng Thống Diệm còn cho thành lập khu
Trù Mật, khu Dinh Điền, thi hành Quốc Sách Ấp Chiến Lược và phát động Phong
Trào Tố Cộng, Tổng Thống Ngô Đình Diệm cũng đã ra bản Tuyên Cáo vào ngày 17
tháng 4 năm 1963 mở đầu chiến dịch Chiêu Hồi khiến cho Cộng Sản miền Bắc lo sợ.
III/ Kết luận.
Về nước trong trong tình thế nhiễu nhương, đầy khó khăn, vậy mà
ông đã ổn định được miền Nam, thu hồi được chủ quyền từ tay người Pháp và lập
lên nền Đệ Nhất Cộng Hòa Việt Nam. Với một thể chế dân chủ tuy không được hoàn
hảo như các nước tân tiến tây phương nhưng chính phủ Ngô Đình Diệm cũng đã đem
lại cho người dân được hưởng một cuộc sống tự do dân chủ, no ấm và một nền giáo
dục tốt đẹp, đầy tính cách nhân bản và khai phóng. Trong khi đó, miền
Bắc, cho tới năm 1975 người dân vẫn còn phải sống dưới chế độ ngu dân,
độc tài và đói khổ.
Có thể nói, kể từ khi Nhật đầu
hàng và trao trả độc lập cho Việt Nam cho tới bây giờ, chưa có một vị Tổng
thống, Quốc Trưởng hay Chủ Tịch nước nào đạo đức, liêm khiết và hết lòng vì
nước, vì dân bằng Tổng thống Ngô Đình Diệm. Và cũng kể từ khi Việt Nam được độc
lập tới nay, cũng chưa có chính phủ nào thực hiện được những thành quả tốt đẹp
cho quốc gia dân tộc như chính phủ của Tổng thống Ngô Đình Diệm.
Có thể nói: Tổng Thống Ngô Đình Diệm là người đã tái thiết miền
Nam sau chiến tranh Việt Pháp 1946-1954, đã đưa miền Nam Việt Nam trở thành một quốc gia có một nền kinh tế tốt đẹp
và một quân đội hùng mạnh. Còn ông Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam chì
lo phá hoại, lo chiến tranh và lo khủng bố, giết hại đồng bào miền Nam vô tội.
Không phải chỉ có người Việt Nam chúng ta mới mới kính trọng Tổng
Thống Diệm mà nhiều người ngọai quốc trong đó có Giáo Sư Sử Gia Edward Miller
và Sử Gia Henry Fairbanks cũng phải cộng nhận ông là một người có
hoài bão thực hiện một nhà nước được xây dựng trên những giá trị tốt đẹp nhất
của Tây Phương và khôi phục những giá trị cổ truyền tốt đẹp (của Đông Phương)
làm nền tảng cho phương thức canh tân xứ sở. Tổng Thống Tưởng
Giới Thạch thì nói: “Một trăm năm nữa thì Việt Nam cũng không thể tìm
được một người như Tổng Thống Ngô Đình Diệm” và Tổng Thống
Eisenhower cũng phải công nhận ông là : Một người phi thường “He’s a
miracle man”. Phó TT Hoa Kỳ Johnson cũng đã ca ngợi rằng: “Tổng
Thống Diệm là một Churchill của Á Châu...Lịch sử xếp ông ta như là một trong
những vĩ nhân của thế kỷ 20”.
Từ ngày miền Nam xụp đổ người dân miền Nam đã nhận thức được
ông Ngô Đình Diệm là người thế nào và đâu là nguyên do thực sự đưa đến sự xụp
đổ của miền Nam, thì hầu như khắp nơi trên thế giới, nơi nào có đông người Việt
tỵ nạn Cộng Sản cũng đều tổ chức Lễ Tưởng Niệm Tổng Thống Ngô Đình Diệm một
cách trang nghiêm và long trọng vào tháng 11 hàng năm để tưởng nhớ công ơn của
cố Tổng Thống Diệm.
Những việc làm của Tổng Thống Diệm không phải là không có
khuyết điểm và thiếu sót. Nhưng với những thành quả mà ông đã đạt được, dân tộc
Việt Nam sẽ đời đời nhớ ơn ông. Rồi đây, khi đất nước Việt Nam thanh bình và
chế độ Cộng Sản không còn, chắc chắn sẽ có những kỳ đài, những quảng trường,
những trường học, những đại lộ mang tên NGÔ ĐÌNH DIỆM, để tưởng nhớ vị
tổng thổng đầu tiên của Việt Nam đã vị quốc vong thân.
Ls.
Lê Duy San
No comments:
Post a Comment
Những Sự Thật Cần Phải Biết